C
ŨNG TRONG THỜI GIAN NÀY, một thằng bạn tôi, bỏ đơn vị đi từ hồi còn nằm chốt bờ đê biên giới quay trở lại đơn vị.
Ba tháng ở nhà chắc hẳn khó yên được với tiểu khu phường đội. Nó lại vượt biên, lần mò vào được đến tiểu đoàn. Anh Sơn tiểu đoàn trưởng không nhận, bợp tai đuổi đi. Nó lần về đại đội chiến đấu cũ, Khương khàn Trung đội 2 vẫn chia cơm suất cho nó như thường. Lính tráng có suất, chó có khẩu phần như lính ta thường nói. Với anh em trung đội, thêm một tay súng lúc này là rất quý, là những ca gác đêm sẽ ngắn hơn một chút. Hôm đó khan đồ ăn, chúng tôi thịt con ngựa của thằng Sơn ba tai độ nhật.
Mấy tối liền, nó ngủ ở lán anh nuôi. Anh Síu chính trị viên đại đội cũng làm găng, xuống đuổi đi nốt. Tôi bảo: “Mày cứ ở lỳ thêm một thời gian, các anh ấy hết giận thì nhận lại súng mà chiến đấu”. Vẫn như còn nhìn thấy bạn trong buổi chiều hôm ấy, tay mân mê cái nhẫn vàng đã quấn bọc lại bằng chỉ khâu cho khỏi mòn, cúi đầu nghe anh Síu chửi. Nó đã sai, nó nhận hèn nên không dám nói lại một câu.
Anh Síu đuổi gắt quá, hết kiên nhẫn nên nó đành ra đi. Tôi với nó hai thằng trai hàng phố chia tay nhau lần nữa. “Không đánh Pốt thì bố về bố đánh Tàu”, nó chửi đổng thế. Thêm một thằng khác ở phố Mã Mây, đang thủ cây B.40 dưới Trung đội 2 cũng ra đi theo nó. Mất thêm người, anh Síu quay sang chửi cả tôi, bảo: “Mày là bạn thân với nó, sao không biến mẹ mày nốt đi”. Tiên sư nó uất quá thể. Tôi là đoàn viên thanh niên cộng sản, có phải là loại để ai đè đầu tiện mồm thì chửi đâu.
Anh Síu lính đoàn Hải Hưng năm 1974 đóng hàm chuẩn úy. Anh có một cái hộp thuốc cá nhân bằng nhựa màu xanh của Trung Quốc. Trong đó đựng mấy tấm ảnh chụp hồi quân quản Sài Gòn. Chính trị viên trong ảnh mặc quần ga ba đin bộ đội bó ống, tóc để dài như mốt thanh niên thành thị. Thỉnh thoảng anh lại giở ra khoe. Hồi mới đánh vượt phà Niếc Lương, mười điều cấm lệnh chiến lợi phẩm vẫn duy trì. Lính trung đội 2 thèm chất tươi, đổi gạo lấy mấy con gà đem luộc. Anh Síu đi xuống hỏi chúng mày nấu gì đấy. Khương khàn bảo nấu nước uống. Một lát nước sôi, mấy cái chân gà trong nồi co lại đạp vung thò ra ngoài. Anh Síu không nói không rằng, hầm hầm bốc nắm cát lớn ném trọn vào nồi gà luộc rồi bỏ đi.