Phác thảo xưa và nay

Lượt đọc: 383 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
[viết khoảng năm 1869]

❊ ❊ ❊

Hắn ta xuất hiện đều đặn như thể đồng hồ điểm chín giờ sáng vậy. Có khi hắn còn đến sớm hơn cả chủ bút, khiến anh bảo vệ phải bỏ dở công việc, leo hai ba tầng lầu để mở cửa “Thánh đường” cho hắn vào. Hắn châm tẩu thuốc ngay tại văn phòng – chẳng buồn nghĩ ngợi rằng vị chủ bút có khi lại là kiểu người “kiêu kỳ”, thà cho kẻ lạ mặt dùng chung bàn chải đánh răng còn hơn là dùng chung cán tẩu. Rồi hắn bắt đầu ườn người ra – vì kẻ nào chấp nhận sống một đời vô dụng trong sự lười biếng nhục nhã thì làm gì còn đủ năng lượng mà ngồi cho thẳng. Hắn duỗi người hết cỡ trên ghế bành một lúc, rồi co lại một nửa; sau đó trèo lên ghế, ngửa đầu ra sau, giang tay sang hai bên và duỗi thẳng chân cho đến khi gót giày chạm đất; lát sau lại ngồi dậy, rướn người về phía trước, vắt một hoặc cả hai chân lên tay ghế. Thế nhưng, dù thay đổi tư thế bao nhiêu lần, ta vẫn thấy hắn chẳng bao giờ ngồi cho tử tế hay giả vờ tỏ ra nghiêm chỉnh chút nào. Thỉnh thoảng hắn lại ngáp dài, vươn vai, gãi người một cách thản nhiên với cái kiểu khoái chí của loài vật ghẻ lở, rồi đôi lúc lại hừ một tiếng như kẻ no nê, ậm ừ đầy vẻ thỏa mãn kiểu thú vật. Tuy nhiên, có những lúc lâu thật lâu, hắn lại thở dài, một tiếng thở dài là lời tự thú hùng hồn rằng: “Mình thật vô dụng, là kẻ phiền nhiễu, chỉ tổ chật đất.”

Gã phiền nhiễu này cùng đồng bọn – vì lúc nào cũng có từ hai đến bốn tên túc trực quanh đó cả ngày lẫn đêm – thường chen vào cuộc trò chuyện khi có người ghé qua văn phòng để bàn việc với các chủ bút. Chúng chụm đầu lại bàn tán ồn ào, đặc biệt là chuyện chính trị, và đủ thứ chuyện trên đời – đôi khi còn tỏ ra hào hứng một cách giả tạo, dường như quan tâm thực sự đến chủ đề đang thảo luận. Chúng thản nhiên cắt ngang công việc của chủ bút bằng những câu kiểu như: “Này Smith, ông có đọc tin này trên tờ Gazette chưa?” rồi bắt đầu đọc to đoạn tin đó trong khi người đang khốn khổ kia phải gồng mình kìm nén sự sốt ruột và gượng ép lắng nghe. Chúng thường lê la hết giờ này qua giờ khác trong văn phòng, tán gẫu, kể cho nhau nghe đủ thứ trải nghiệm cá nhân – nào là những phen thoát chết trong gang tấc, những cuộc gặp gỡ xã giao với các nhân vật nổi tiếng, những hồi ức bầu cử, rồi phác họa chân dung những kẻ kỳ quặc, v.v. Và suốt bao nhiêu giờ đó, dường như chúng chẳng hề hay biết mình đang cướp đi thời gian của các chủ bút, đồng thời cướp đi sự xuất sắc về mặt báo chí cho tờ báo ngày hôm sau của độc giả.

Những lúc khác, chúng lại thiu thiu ngủ, hoặc lơ đãng dán mắt vào mấy tờ báo cũ, hay ủ rũ, ỉu xìu gục đầu lên tay ghế suốt cả giờ đồng hồ. Ngay cả sự im lặng trang nghiêm ấy cũng chẳng giúp chủ bút dễ thở hơn là bao, bởi lẽ, việc có kẻ ngồi bên cạnh im lặng lắng nghe tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy, có lẽ chỉ kém khó chịu hơn đôi chút so với việc có kẻ đứng sau lưng nhìn ngó mà thôi.

Nếu ai đó muốn bàn chuyện riêng tư với một trong các chủ bút, họ bắt buộc phải gọi người ấy ra ngoài, vì chẳng có gợi ý nào nhẹ nhàng hơn thuốc nổ hay nitroglycerin mới có thể tống khứ lũ người này ra khỏi phạm vi nghe lén được.

Phải ngồi chịu đựng sự hiện diện của một kẻ phiền nhiễu hết ngày này qua ngày khác; cảm thấy tâm hồn vui vẻ của mình bắt đầu lụi tàn ngay khi nghe tiếng bước chân hắn trên cầu thang, và hoàn toàn tan biến khi cái bóng dáng chán ngắt ấy lù lù xuất hiện ở cửa; phải chịu đựng những câu chuyện của hắn cho đến chết mòn; luôn cảm thấy như bị trói buộc bởi sự hiện diện đeo bám của hắn; khao khát một ngày được riêng tư trong vô vọng; để rồi rùng mình nhận ra rằng, ngay cả việc tưởng tượng ra đám tang của hắn cũng chẳng còn mang lại chút an ủi nào, việc hình dung hắn phải chịu đựng những hình phạt tra tấn chi tiết và đáng sợ của Tòa án Dị giáo cổ xưa cũng chẳng đủ làm thỏa lòng, và ngay cả việc mong hắn biến đi xa hàng triệu dặm tới tận địa ngục cũng chỉ mang lại một tia vui sướng le lói; phải chịu đựng tất cả những điều đó, ngày này qua ngày khác, tuần này qua tuần khác, tháng này qua tháng khác, quả là một nỗi thống khổ vượt xa mọi nỗi đau nhân thế. Nỗi đau thể xác chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển so với nó, và việc bị treo cổ chẳng qua chỉ là một chuyến dã ngoại thú vị mà thôi.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.