[Bối cảnh - Một tư gia tại Rome.]
“Thưa ông, nói cũng bằng thừa. Tôi chẳng có ác cảm gì với cậu, nhưng tôi không thể để con gái mình kết hôn với một gã chỉ có tình yêu, nghệ thuật, và cái đói rách – tôi tin là cậu chẳng còn gì khác để mang ra ngoài những thứ đó cả.”
“Thưa ông, tôi nghèo, tôi thừa nhận. Nhưng danh tiếng chẳng là gì sao? Ngài Bellamy Foodle đáng kính vùng Arkansas đã nói rằng bức tượng Nước Mỹ mới của tôi là một tác phẩm điêu khắc tài hoa, và ông ấy tin chắc rằng tên tuổi tôi rồi sẽ vang danh.”
“Vớ vẩn! Cái gã ngu xuẩn vùng Arkansas đó thì biết gì cơ chứ? Danh tiếng chẳng là cái đinh gì cả – giá thị trường cho cái đống bù nhìn bằng đá cẩm thạch của cậu mới là thứ cần nhìn vào. Mất tới sáu tháng để cậu đục đẽo nó, mà cậu còn chẳng bán nổi lấy một trăm đô. Không, cậu ạ! Hãy bày ra năm mươi ngàn đô trước mắt tôi đi rồi cậu hãy hòng lấy con gái tôi – bằng không, nó sẽ cưới cậu Simper trẻ tuổi. Cậu chỉ còn đúng sáu tháng để kiếm ra số tiền đó thôi. Chào cậu.”
“Than ôi! Khổ thân tôi thay!”