Phác thảo xưa và nay

Lượt đọc: 383 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THÔNG TIN CẦN TÌM

❊ ❊ ❊

WASHINGTON, Ngày 10 tháng 12 năm 1867.

“Các anh có thể cho tôi biết bất kỳ thông tin nào về những hòn đảo mà chính phủ sắp mua không, nếu có?”

Ông bác tôi là người đang muốn biết điều này. Bác là một người chăm chỉ, có thiện chí, muốn kiếm sống một cách lương thiện và khiêm nhường, nhưng trên hết, bác chỉ muốn được yên ổn. Bác muốn ổn định cuộc sống, sống lặng lẽ và giản dị. Bác đã từng đến hòn đảo mới St. Thomas, nhưng theo bác thì tình hình ở đó không mấy ổn định. Bác đi đến đó từ sớm cùng một tùy viên của Bộ Ngoại giao, người được cử đi với ngân quỹ để chi trả cho việc mua đảo. Bác tôi để tiền trong cùng một chiếc hòm, thế nên khi họ lên bờ để nhận biên lai, bọn thủy thủ đã phá hòm lấy sạch tiền, không hề phân biệt đâu là tiền của chính phủ - thứ tiền vốn dĩ “hợp lệ” để bị trộm - và tiền của bác tôi, vốn là tài sản riêng tư cần được tôn trọng. Nhưng bác vẫn quay về, xoay thêm tiền rồi lại đi tiếp. Sau đó bác mắc bệnh sốt. Bạn biết đấy, ở đó có tới bảy loại sốt; và vì máu huyết bác không ổn định do thiếu ngủ cùng những lo âu, phiền muộn chung, nên bác không thể chữa khỏi loại sốt đầu tiên, rồi chẳng hiểu sao lại mắc luôn sáu loại còn lại. Bác không phải loại người thích thú gì mấy cơn sốt, mặc dù bác là người tốt và luôn làm những gì bác cho là đúng, thế nên việc biết mình sắp chết khiến bác thấy khá phiền lòng.

Nhưng bác cũng vượt qua được, hồi phục và bắt đầu làm trang trại. Bác rào trang trại lại, và ngày hôm sau, cơn bão lớn ập đến cuốn phăng phần lớn đất đai của bác sang tận Gibraltar, hoặc quanh đâu đó. Bác chỉ nói một cách nhẫn nại rằng mọi thứ đã mất rồi, và bác không muốn bận tâm tìm xem nó đã trôi đi đâu, dù theo ý bác thì có lẽ nó đã sang Gibraltar thật.

Sau đó bác đầu tư vào một ngọn núi, mở một trang trại trên đó để tránh cảnh biển dâng lần nữa. Đó là một ngọn núi tốt, một trang trại tốt, nhưng chẳng ích gì; một trận động đất ập đến ngay đêm hôm sau và làm sập sạch cả. Mọi thứ vỡ vụn, bạn biết đấy, và lẫn lộn hết cả với tài sản của người khác đến mức bác chẳng thể phân biệt đâu là mảnh đất của mình nếu không nhờ đến pháp luật; mà bác thì không đời nào làm thế, bởi mục đích chính khi đến St. Thomas của bác chỉ là để được yên ổn. Tất cả những gì bác muốn chỉ là ổn định và sống lặng lẽ.

Suy tính kỹ lưỡng, cuối cùng bác quyết định thử vận may ở vùng đất thấp một lần nữa, nhất là khi lần này bác muốn mở một xưởng gạch. Bác mua một khu đất bằng phẳng, bày ra một trăm nghìn viên gạch để phơi khô trước khi nung. Nhưng vận may dường như chống lại bác. Một ngọn núi lửa trồi lên ngay chỗ đó vào đêm hôm ấy, hất tung xưởng gạch của bác bay cao khoảng hai nghìn bộ lên không trung. Điều này làm bác khá bực mình. Bác đã lên tận nơi kiểm tra, và bảo rằng gạch thì đã nung chín đúng độ rồi, nhưng bác chẳng tài nào lấy chúng xuống được.

Ban đầu, bác nghĩ có khi chính phủ sẽ lấy gạch xuống hộ mình, vì dù sao chính phủ đã mua hòn đảo này thì cũng nên bảo vệ tài sản của những người đầu tư thiện chí; nhưng vì tất cả những gì bác muốn là sự yên ổn, nên bác sẽ không đi nộp đơn xin trợ cấp như đã định.

Tuần trước, bác quay lại đó trên hai chiếc tàu chiến, để thám thính quanh bờ biển tìm một nơi an toàn cho một trang trại mà ở đó bác có thể sống yên ổn; nhưng một “cơn sóng thần” ập đến, hất cả hai con tàu bay tít vào một quận trong đất liền, và bác suýt nữa thì mất mạng. Thế là bác bỏ ý định thăm dò bằng tàu thủy, và đâm ra nản lòng.

Chà, giờ thì bác chẳng biết làm gì nữa. Bác từng thử ở Alaska; nhưng lũ gấu cứ bám theo bác mãi, khiến bác cứ phải nhảy dựng lên mà chạy, đến mức bác buộc phải rời khỏi vùng đất đó. Làm sao bác có thể sống yên ổn ở nơi mà lũ gấu cứ nhảy múa theo mình suốt ngày cơ chứ. Đó là lý do bác tìm đến hòn đảo mới mà chúng ta vừa mua - St. Thomas. Nhưng bác đang dần nghĩ rằng St. Thomas cũng chẳng đủ yên tĩnh cho một người có tư tưởng như bác, và đó là lý do bác muốn tôi tìm hiểu xem liệu chính phủ có định mua thêm vài hòn đảo nữa trong thời gian tới không. Bác nghe nói chính phủ đang cân nhắc mua Porto Rico. Nếu điều đó là thật, bác muốn thử đến Porto Rico, nếu đó là một nơi yên tĩnh. Porto Rico có hợp với kiểu người như bác tôi không nhỉ? Bạn có nghĩ là chính phủ sẽ mua nó không?

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.