
[Bối cảnh—Một xưởng vẽ nghệ sĩ tại Rome.]
“Ôi, George, em yêu anh thật mà!”
“Lạy chúa lòng lành, Mary, anh biết chứ—cớ sao cha em lại cứng đầu đến thế?”
“George, cha cũng vì muốn tốt cho em thôi, nhưng với ông ấy thì nghệ thuật là trò phù phiếm—ông ấy chỉ hiểu được chuyện buôn bán thôi. Cha nghĩ anh sẽ để em chết đói mất.”
“Mặc kệ cái sự sáng suốt của ông già ấy đi—nghe cứ như được thần thánh mách bảo không bằng. Sao anh lại chẳng phải là một gã tạp hóa máu lạnh biết kiếm tiền, mà lại cứ là một nhà điêu khắc được thần thánh ban tài, nhưng lại chẳng có gì bỏ vào bụng thế này?”
“Đừng nản chí, Georgy cưng—mọi định kiến của cha rồi sẽ tan biến ngay khi anh kiếm được năm mươi ngàn đô—”
“Năm mươi ngàn con quỷ thì có! Cô bé ơi, tiền thuê trọ của anh còn đang nợ ngập đầu đây này!”