Phác thảo xưa và nay

Lượt đọc: 383 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BÀI PHÁT BIỂU TẠI HARTFORD, TRONG BỮA TIỆC MỪNG CÔNG DÂN LONDON, CORNELIUS WALFORD

❊ ❊ ❊

Kính thưa quý vị: Tôi thật sự rất vui khi được tham gia chào đón vị khách quý của chúng ta ngày hôm nay đến với thành phố vốn nổi danh là trung tâm bảo hiểm vang xa khắp bốn phương. Danh tiếng ấy đã biến chúng ta thành một hội anh em tứ trụ đồng lòng, cùng nhau chung tay một cách đầy êm ái: Công ty Colt’s Arms giúp việc tiêu diệt đồng loại trở nên dễ dàng và thuận tiện; những công dân bảo hiểm nhân thọ của chúng ta thì lo chi trả cho các nạn nhân khi họ qua đời; ngài Batterson thì lưu danh họ bằng những đài tưởng niệm uy nghi; và những người bạn bảo hiểm hỏa hoạn của chúng ta thì đảm trách nốt phần việc ở cõi bên kia. Tôi rất vui khi được chào đón vị khách quý của chúng ta — thứ nhất, bởi ông ấy là một người Anh, và tôi đang mang một món nợ hiếu khách to lớn với một vài đồng hương của ông; và thứ hai, bởi ông là người ủng hộ bảo hiểm và đã góp phần dẫn dắt nhiều người khác cùng có chung sự đồng cảm ấy.

Chắc chắn rằng không có lĩnh vực nào cao quý hơn cho những nỗ lực của con người bằng ngành kinh doanh bảo hiểm — đặc biệt là bảo hiểm tai nạn. Kể từ khi đảm nhận vị trí giám đốc tại một công ty bảo hiểm tai nạn, tôi thấy mình trở thành một con người tốt đẹp hơn. Cuộc sống dường như trở nên quý giá hơn. Các vụ tai nạn mang một dáng vẻ nhân ái hơn. Những biến cố đau thương chẳng còn đáng sợ như trước một nửa. Giờ đây, khi nhìn thấy một người tàn tật, tôi nhìn bằng sự quan tâm trìu mến — như thể đó là một tấm bảng quảng cáo di động vậy. Tôi dường như chẳng còn thiết tha gì đến thơ ca. Tôi chẳng đoái hoài đến chính trị — thậm chí nông nghiệp cũng chẳng thể làm tôi phấn khích. Nhưng đối với tôi lúc này, một vụ va chạm đường sắt lại có sức quyến rũ không thể diễn tả bằng lời.

Không gì nhân từ bằng bảo hiểm tai nạn. Tôi đã từng thấy cả một gia đình thoát cảnh nghèo khó để bước vào cuộc sống sung túc chỉ nhờ vào cái ơn huệ giản đơn từ một chiếc chân bị gãy. Đã có những người tìm đến tôi, chống nạng, mắt đẫm lệ, chỉ để tán tụng cái thể chế từ thiện này. Trong suốt quãng đời của mình, tôi chưa từng thấy hình ảnh nào thiên thần hơn gương mặt của một kẻ vừa mới bị thương tật, khi anh ta dùng bàn tay còn lại sờ vào túi áo ghi-lê và tìm thấy tấm vé bảo hiểm tai nạn của mình vẫn còn nguyên vẹn. Và tôi cũng chưa thấy điều gì buồn bã hơn vẻ mặt của một vị khách hàng khác khi nhận ra mình không thể yêu cầu bồi thường cho chiếc chân gỗ của mình.

Tôi xin nhân tiện quảng cáo một chút ở đây rằng, tổ chức từ thiện cao quý mà chúng ta gọi là CÔNG TY BẢO HIỂM TAI NẠN HARTFORD — [Diễn giả là một giám đốc của công ty được nhắc tên.] — là một tổ chức đặc biệt đáng tin cậy. Bất cứ ai chọn dịch vụ của nơi này nhất định sẽ phát đạt.

Không ai có thể mua bảo hiểm của chúng tôi mà không bị tàn tật trước khi năm đó kết thúc. Có một người đàn ông khốn khổ từng thất vọng quá nhiều với các công ty khác đến nỗi trở nên chán chường, ăn mất ngon, không còn biết mỉm cười — cuộc đời đối với ông ta chỉ còn là sự mệt mỏi. Ba tuần trước, tôi đã thuyết phục ông ta mua bảo hiểm của chúng tôi, và giờ đây, ông là tâm hồn tươi sáng, hạnh phúc nhất trên đời này — có thu nhập ổn định, mỗi ngày đều được khoác lên mình bộ băng gạc mới sành điệu, và di chuyển khắp nơi trên một chiếc cáng gỗ.

Lời kết, tôi xin khẳng định rằng sự chào đón của tôi dành cho vị khách quý này không vì những lời nhảm nhí tôi vừa thốt ra mà kém phần chân thành, và tôi tin rằng các diễn giả khác cũng sẽ đồng tình như vậy.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.