Oyun và Solongo tới trụ sở cùng lúc với Bekter. Anh ta trừng mắt nhìn họ và cấm hai người lại gần phòng thẩm vấn. Chẳng buồn để ý tới lời đe dọa của anh ta, cả hai bước vào căn phòng từ đó có thể quan sát các đối tượng nghi vấn sau tấm kính một chiều. Hai thanh tra khác thuộc Ban Đặc vụ đã có mặt ở đó cùng khinh khỉnh đưa mắt nhìn họ.
Ở phía bên kia, Yeruldelgger đang ngồi ở một cái bàn được gắn xuống sàn, hai bàn tay vẫn bị còng. Một viên thanh tra đang bị một người đàn ông mà họ không thấy mặt mắng nhiếc. Người này đối diện với Yeruldelgger, quay lưng vào tấm kính. Cánh cửa mở ra và Bekter bước vào căn phòng nhỏ.
“Cái quái quỷ gì thế này hả?” anh ta quát người đàn ông nọ. “Anh là ai? Và anh biến ra khỏi chỗ đó, đấy là chỗ của tôi!”
“Một chỗ chỉ thuộc về người đã được số mệnh lựa chọn,” người đàn ông bình tĩnh trả lời. “Nếu anh muốn ngồi, hãy đi tìm một cái ghế.”
Ai đó lập tức mang ghế tới để tránh làm Bekter nổi xung, nhưng người đàn ông kia không hề nhúc nhích, buộc viên cảnh sát phải ngồi xuống mép bàn.
“Anh làm cái quái gì ở đây hả?”
“Trước khi trả lời, tôi chân thành khuyên anh hãy tháo còng tay cho thân chủ của tôi, và tôn trọng quyền được đối xử nhân đạo và được suy đoán là vô tội của ông ấy.”
“Được lắm, nếu là luật sư của ông ta, anh cần biết rằng thân chủ của anh trong quá khứ đã thể hiện bạo lực và thiếu kiểm soát đủ để biện hộ cho việc chúng tôi tiếp tục còng tay ông ta. Mặt khác, những bằng chứng vật chất chúng tôi thu thập được chống lại ông ta đã quá đủ để biện minh cho việc tạm giữ.”
“Hay lắm. Đây chính là thứ mà tôi muốn nghe các anh nói tới. Các bằng chứng của anh.”
“Tôi không cần phải…”
“Nhân đây, vì anh không hỏi tới chuyện này, tên tôi là Ganzorig, và tôi đại diện cho Yeruldelgger theo yêu cầu của cộng đồng các nhà sư tại Đệ thất Thiền viện.”
Ganzorig luôn thích thú tận hưởng khoảnh khắc các đối thủ của anh biết họ đang phải đối diện với ai. Các nhà sư tại Đệ thất Thiền viện Thiếu Lâm là những huyền thoại sống. Những ai biết đến sự tồn tại của họ đều kiêng dè họ. Những ai đã chạm trán họ đều bị sức mạnh thể chất và tinh thần được họ đại diện làm cho kinh hãi. Những cuộc chiến họ thực hiện luôn chính nghĩa, và họ chỉ có một ngoại lệ cho quy tắc này khi bảo vệ một người trong số họ, dẫu ngay sau đó chính họ sẽ trừng phạt anh ta, luôn theo cách nghiêm khắc và tàn khốc hơn tòa án.
“Các nhà sư chẳng có gì liên quan tới chuyện này, và quá khứ huy hoàng của họ cũng không cho phép họ xen vào một vụ án hình sự.”
“Tuy vậy, nó cho phép họ đòi hỏi việc đối xử tôn trọng với đệ tử của họ cũng như chấm dứt lập tức việc tạm giữ người này.”
“Các vị không có quyền đòi hỏi bất cứ điều gì!” Bekter nổi xung. “Những người ủy quyền cho anh…”
“Những người ủy quyền cho tôi không đòi hỏi gì hết. Mà chính thực tế đòi hỏi điều đó và đây cũng là điều tôi tới để trao đổi với anh.”
“Yeruldelgger bị tạm giam vì ông ta có động cơ, vì người ta đã xác định được ông ta có mặt tại hiện trường vào thời điểm xảy ra vụ án và vì chúng tôi có bằng chứng vật chất buộc tội ông ta.”
“Có phải mối quan hệ cá nhân của ông ấy với nạn nhân cấu thành động cơ anh đang nói tới không?”
“Yeruldelgger biết nạn nhân, và ông ta đã có với nạn nhân những mối quan hệ đặc quyền và riêng tư có thể chứng minh giả thiết về một vụ trả thù hay thanh toán ân oán ái tình.”
“Altantsetseg và thân chủ của tôi chưa bao giờ có quan hệ riêng tư. Nếu anh đọc các báo cáo và lời chứng hồi đó, cô gái trẻ này đã giúp Yeruldelgger tạo vỏ bọc để vào vai cặp đôi nam nữ và bí mật điều tra một vụ án hình sự. Thêm nữa, tôi không nghĩ rằng anh có thể đưa ra dù chỉ một bằng chứng cho phép khẳng định thân chủ của tôi và nạn nhân từng gặp lại nhau dù chỉ một lần kể từ sau cuộc điều tra đó. Thế nên anh có thể nói lời giã biệt với động cơ của anh được rồi đấy.”
“Tôi vẫn còn những hình ảnh ghi lại trong máy quay an ninh của khách sạn mà đội nghiệp vụ khoa học của chúng tôi thu giữ tại chỗ,” Bekter vặn lại, không khỏi bị lung lay trước vẻ tự tin của tay luật sư trẻ.
“Hay lắm, chúng ta hãy nói về nó! Tôi thì tôi thấy Yeruldelgger bước ra khỏi thang máy, đi dọc hành lang, rồi bước vào một căn phòng…”
“Tuyệt quá!” Bekter cắt ngang. “Tôi cũng thấy chính xác điều đó!”
“Không, anh khẳng định rằng thân chủ của tôi ra khỏi thang máy ở hành lang tầng sáu và bước vào phòng 601, nơi nạn nhân đã bị sát hại.”
“Sao hả? Anh nghi ngờ điều đã rõ ràng trên màn hình sao?”
“Rõ ràng ư? Anh chắc về điều đó chứ? Anh nhìn thấy số tầng ở đâu trong đoạn phim? Anh nhìn thấy số phòng ở đâu?”
“Đoạn phim đó được lấy ra từ băng ghi hình theo dõi tầng sáu! Chẳng cần phải có số!”
“À vậy sao? Nếu thế, anh có thể trả lời vài câu hỏi nho nhỏ đại loại thế này không: Ai đã thu đoạn phim này? Ai đã trực tiếp trích xuất ra từ ổ ghi? Các anh đã cho tiến hành phân tích vân tay trước khi chuyền tay từ người nọ qua người kia trong khắp Sở chưa? Đã có ai kiểm tra toàn bộ phim theo dõi của tất cả các tầng khác chưa? Chẳng phải phòng 601 có một phòng giống hệt, phòng 602, có thể mở thông với nó để tạo thành phòng suite hay sao? Các anh đã kiểm tra phòng 602 chưa? Trong tình trạng hiện tại của cuộc điều tra, đoạn phim này cho biết Yeruldelgger ở trong khách sạn, và chỉ có thế. Không hề có số tầng, cũng không có số phòng. Và chúng ta vừa thấy ông ấy không có động cơ gây án! Khi các anh đã trả lời được tất cả những câu hỏi này, chúng ta có thể tính chuyện nói về khả năng tạm giam. Trong lúc chờ đợi, Yeruldelgger phải được thả.”
Lần này Bekter cứng họng không biết nói sao. Anh ta đành lắc đầu để thể hiện rằng anh ta không thể tin những gì vừa nghe.
“Nghe này, tôi không nghi ngờ chuyện anh có năng lực trong lĩnh vực tâm linh hay thế giới bên kia, nhưng về những gì liên quan tới trần thế, anh đúng là một luật sư tồi và một thanh tra còn tồi hơn. Yeruldelgger biết nạn nhân, ông ta có mặt trong khách sạn đó theo lời hẹn với cô ta, và việc ông ta có mặt vào ngày và giờ cô ta chết đã được xác nhận tại chỗ bởi một đoạn phim theo dõi an ninh. Vậy thì có thể ông ta chưa hoàn toàn là thủ phạm, nhưng rõ ràng ông ta là nghi phạm sẽ tiếp tục bị tạm giam.”
“Tôi xin cảm ơn anh vì đã thừa nhận ít nhiều năng lực của tôi trong lĩnh vực tâm linh, và tôi sẵn sàng cầu khấn cho linh hồn anh, vì nó đang rất cần điều đó. Còn về những gì liên quan tới trần thế, anh đừng quên rằng ở Đệ thất Thiền viện, chúng tôi là những nhà sư, song là những nhà sư chiến binh. Chúng tôi biết về những gì diễn ra sau cái chết cũng nhiều như về nguyên nhân gây ra nó. Anh cho phép tôi gọi một người chứ?”
Bekter thở dài và ra dấu bằng một cử chỉ cam chịu rằng anh chàng luật sư trẻ có thể gọi đích thân Thành Cát Tư Hãn, tay đao phủ Begtse hay Vua Du đãng, điều đó cũng chẳng thay đổi được gì. Vị sư quay lại phía tấm kính và ra hiệu bảo Solongo tới chỗ mình.
“Anh ta muốn gọi chị à?” Solongo lo lắng thốt lên sau tấm kính. “Em thấy anh ta dùng ngón tay chỉ thẳng vào chị thế nào trong khi không thể nhìn thấy chị chứ?”
“Chủ yếu là em thấy anh ta đã phá hỏng hồ sơ của Bekter như thế nào, vì thế chị nên làm theo lời anh ta,” Oyun đáp.
Solongo đi vào phòng thẩm vấn. Ánh mắt đầu tiên của cô là dành cho Yeruldelgger, người trả lời cô bằng nụ cười tin tưởng.
“Tôi đã cấm các thành viên trong đội của Yeruldelgger tiếp cận ông ta trong quá trình tạm giam!” Bekter phản đối.
“Solongo không thuộc đội của Yeruldelgger, thậm chí không thuộc ban này. Cô ấy là bác sĩ pháp y của Sở. Nếu anh muốn bỏ qua lời chứng của bác sĩ pháp y đã giải phẫu tử thi nạn nhân, điều này sẽ không giúp ích cho hồ sơ của anh đâu!”
“Cô ta không thuộc đội của ông ta nhưng cô ta là…”
“Là gì?”
“Được rồi, được rồi, tốt thôi, tiến hành đi! Anh muốn hỏi cô ấy điều gì mà chúng ta còn chưa biết đây?”
“Nguyên nhân gây tử vong, Solongo?”
“Chết do chảy máu ồ ạt.”
“Do cái gì gây ra?”
“Vũ khí sắc lẹm.”
“Có phải tai nạn không?”
“Không, vết cắt dứt khoát và sâu nên chắc chắn đây là hành vi có chủ ý.”
“Trên phần nào của cơ thể?”
“Trên cổ, cắt qua động mạch cảnh, một tĩnh mạch cổ, khí quản và dây thần kinh phế vị.”
“Nói cách khác là một vụ cắt cổ. Gây chảy máu ồ ạt?”
“Phải. Động mạch cảnh là động mạch rất gần tim, vị trí đó đảm bảo áp lực máu mạnh. Ngay khi động mạch cảnh bị cắt, cơ thể sẽ cạn…”
“Ý cô muốn nói là máu chảy ra?”
“Không, tôi muốn nói là trong thời gian đầu máu phun vọt ra rất mạnh, nhất là nếu nạn nhân vùng vẫy hoặc nỗi sợ hãi làm tim đập nhanh hơn. Sau đó, áp lực máu tụt xuống rất nhanh và lượng máu còn lại trong cơ thể chảy ra.”
“Từ hình dáng vết thương chúng ta có thể suy ra cách thực hiện các nhát đâm không?”
“Có. Từ phía trước mặt, từ trái sang phải bởi một người thuận tay phải có cú ra tay dứt khoát và rõ ràng là thành thạo với hành động này.”
“Cảm ơn Solongo, tôi không giữ cô lại thêm nữa!”
Solongo nhìn vị sư. Cô không có cảm giác mình đem đến điều gì mới mẻ so với những gì cô đã đưa vào báo cáo. Rồi cô nhìn Yeruldelgger, ông gật đầu xác nhận rằng cô có thể rời đi.
“Thế đấy!” vị sư mỉm cười hài lòng thốt lên.
“Thế đấy cái gì?” Bekter hỏi, vừa bực bội vừa ngạc nhiên.
“Khi nắm quyền điều tra một vụ án người ta đã bỏ qua những manh mối cốt yếu như thế đấy! Anh có ảnh chụp hiện trường chứ?”
Bekter lấy ra từ một cặp hồ sơ sáu bức ảnh rồi khó chịu bày chúng lên bàn. Ganzorig bình thản xoay ngược chúng lại để xếp các bức ảnh thành hàng trước mặt Bekter.
“Vậy là có một người đàn ông, vào lúc 15 giờ 18 phút, đã vào phòng một phụ nữ và cắt cổ cô này, trong khi nhìn thẳng vào mắt nạn nhân, bằng tay phải, bằng cách cắt đứt động mạch cảnh từ trái sang phải, từ đó máu đã phun vọt ra mạnh đến nỗi vấy bẩn cả ba trong số bốn bức tường của căn phòng, rồi…”
Không hề hỏi xin phép, anh ta mở tập hồ sơ của Bekter, lục tìm trong đó đế lấy ra một bức ảnh khác rồi đặt lên trên những ảnh khác.
“… rồi thoải mái rời khỏi căn phòng lúc 15 giờ 36 phút, như thế này!”
“Phải, thì sao?” Bekter nổi nóng, anh ta càng lúc càng bực dọc hước vẻ ngạo mạn của vị thầy tu kiêm luật sư này.
“Tôi muốn nói là như thế này. Như trong bức ảnh lúc 15 giờ 36 phút: sạch sẽ như một đồng xu mới tinh trong khi nếu ông ấy đã cắt cổ nạn nhân, ông ấy sẽ bị máu phun đầy người từ đầu đến chân, vẫn mặc nguyên quần áo như khi đi vào phòng lúc 15 giờ 18 phút, thực tế là không đủ thời gian để rửa ráy hay thay đồ… Anh định làm thế nào để khớp tất cả những điều này với lời buộc tội của anh đây?”
“Ông ta đã có mặt tại hiện trường, ông ta có cơ hội, tôi tiếp tục cho rằng ông ta có động cơ, đó là những gì tôi nhìn nhận mọi thứ đấy!” Bekter thủ thế đáp.
“Được lắm, tôi sẽ cho anh hay tôi nhìn nhận mọi thứ như thế nào. Tôi thấy một cuộc đấu đá nội bộ bẩn thỉu giữa các cảnh sát và những kẻ cơ hội tham vọng xấu xa. Tôi thấy cả một ban công tác mới thành lập ngạo mạn, quá nóng lòng muốn khẳng định quyền lực và dấu ấn của mình trong lực lượng cảnh sát bằng cách hạ bệ một huyền thoại. Tôi thấy một cuộc điều tra bị thực hiện qua loa và được tiến hành với mục đích duy nhất là tống giam một người có uy tín. Và tôi sẽ nói cho anh hay điều còn tồi tệ hơn mà tôi thấy: tôi hy vọng anh đủ thông minh để đưa ra được những kết luận như tôi ngay từ đầu cuộc điều tra. Điều đó có nghĩa là những gì anh đã làm với Yeruldelgger, vụ bắt giữ ngoạn mục, màn áp giải diễu qua cả văn phòng cảnh sát, hành động sỉ nhục với cặp còng tay, những cuộc thẩm vấn bị cản trở, tất cả đều là cố ý, chỉ đơn thuần nhằm đánh dấu ranh giới quyền lực của anh. Vậy thì hãy cho phép tôi nói rằng nếu anh hình dung mình có thể mạt sát sự nghiệp của thân chủ tôi để tôn vinh quá đáng sự nghiệp của anh, tôi dự kiến anh, đến lượt mình, sẽ phải chịu một cú trượt dài và tàn khốc. Lời cam đoan của một vị sư. Trong lúc chờ đợi, thân chủ của tôi chẳng còn lý do gì để chịu tạm giam tiếp. Tôi sẽ ra về cùng ông ấy, ngay cả khi ông ấy sẵn sàng có mặt khi anh triệu tập để phục vụ điều tra.”