Oyun vẫn bất động, ngồi trên giường trong bóng tối xanh mờ của căn phòng tắt đèn. Cô vẫn còn mơ hồ ý thức rằng mình đang đợi Gourian, song không còn là người đàn bà đang yêu trong bộ trang phục quyến rũ khêu gợi mà cô đã mơ được trở thành. Cô trở lại là cảnh sát và đang cố gắng hiểu vì sao ba người đàn ông, đều là cảnh sát hoặc điệp viên, đã theo dõi và cài bẫy cô để nói chuyện với cô về người cộng sự đã biến mất bỏ mặc cô giữa mớ bòng bong các cuộc điều tra.
Cô đứng dậy để nghĩ được tốt hơn và theo bản năng cảnh sát, cô đi về phía tấm vách kính. Cô đợi nhìn thấy tay người Hoa đi ra dưới tấm bê tông lớn dùng làm mái che lối vào khách sạn, rồi đưa mắt dõi theo khi ông ta xuôi xuống bên tay phải hướng về ngã tư giữa Đại lộ Hòa bình và phố Olympic. Mỗi sự hỗn loạn đều có trật tự của nó, mỗi sự lộn xộn đều có logic của nó. Kể cả giao thông ở Oulan-Bator. Nhìn từ trên xuống, có hai chiếc xe không diễn vai của chúng trong vở ba lê địa ngục này. Một chiếc bán tải màu đen và mạ crom, đèn tắt hết, gần như vô hình chạy dọc theo vỉa hè nơi người Hoa đang bước đi. Và ngay dưới chân khách sạn, một chiếc xe màu xám, đèn bật sáng, đỗ vuông góc với Đại lộ Hòa bình, đang đợi để từ bãi để xe của khách sạn hòa vào dòng xe cộ lưu thông, trong khi nó đã có thể làm điều đó nhiều lần.
Rồi mọi thứ diễn ra thật nhanh. Chiếc xe màu xám lao vụt tới đâm vào người Hoa, hất ông ta văng ra giữa đại lộ dưới bánh chiếc xe bán tải, chiếc xe này cán qua người ông ta trước khi biến mất trong cảnh hỗn loạn ở ngã tư.
Oyun chết sững trong vài giây rồi hối hả lao ra ngoài phòng, chạy tới tận thang máy, cuống cuồng bấm vào nút đóng cửa mỗi khi một vị khách uể oải đi lên và làm bộ không ngạc nhiên trước trang phục của cô. Cô lao ra tiền sảnh và lách người qua giữa hai cánh cửa mở ra quá chậm rồi chạy tới cửa ra vào và theo đà đâm sầm vào một nhóm khách du lịch đang lỉnh kỉnh với đống hành lý. Cô vấp phải một chiếc túi, thiếu chút nữa mất thăng bằng, rồi va mạnh vào chiếc bàn tròn trên đó bày mô hình lều du mục. Một cặp đôi người Ý kêu lên như trong vở nhạc kịch khi bộ khung của căn lều đổ sập xuống. Oyun nhìn thấy ánh mắt đầy xấu hổ của cô gái trẻ mặc trang phục truyền thống.
“Xin lỗi nhé, em gái, xin lỗi, tôi…”
Cô chẳng tìm ra gì để nói rồi lao về phía lối ra và va phải một người phục vụ, hoàn toàn vô cảm với không khí lạnh cắt da. Vụ tai nạn đã gây ra một chuỗi những va chạm và số người muốn choảng nhau vì mấy vết móp bẹp nhiều hơn số người tìm cách cứu giúp người Hoa gặp nạn.
Cô vừa lách người giữa đám đông tò mò vừa hét lên rằng cô là cảnh sát, và tất cả những người đã trưng ra vẻ mặt ghê sợ trước cảnh tượng thân người bị cán giập nát lập tức trao đổi với nhau những lời dâm đãng khi khám phá ra phần dưới cơ thể cô giữa hai vạt áo choàng tắm. Tim người Hoa vẫn còn đập khi cô tìm mạch ông ta, và cô hỏi đã có ai gọi cấp cứu chưa. Vì chẳng ai có thể trả lời cô, Oyun hét lớn yêu cầu gọi cấp cứu. Rồi cái lạnh giá buốt chích vào hai bên hông và cô nhận ra mình đang quỳ trên mặt đất chỉ mặc độc áo choàng tắm, đi chân không giữa trời âm hai mươi độ. Lúc này tất cả mọi người quanh cô đều đang cười, họ quấn kín người trong những chiếc áo phao dày và áo khoác có mũ lông, những kẻ táo gan nhất đề nghị giúp sưởi ấm cho cô trong vòng tay họ. Cô ngẩng đầu lên và thấy phía trên mình những khuôn mặt méo mó đang phun ra những luồng hơi kèm câu pha trò thô thiển. Đột nhiên, người Hoa ngật ra trong cơn co giật cuối cùng. Ông ta đã chết và cô đã thấy tất cả. Đó là một vụ ám sát. Với những cảnh sát sẽ có mặt sau cỡ nửa giờ nữa, thoạt đầu hắn sẽ là vụ tai nạn giao thông rất có khả năng do một gã lái xe say xỉn gây ra. Rồi kẻ gây tai nạn bỏ chạy để làm công việc của họ thêm phiền phức. Cô sẽ không làm rắc rối thêm cuộc sống của mình bằng cách cố gắng giải thích với họ chuyện gì đã xảy ra. Một cơn rùng mình ớn lạnh làm gáy và hai vai cô run lên. Cô đứng dậy, rẽ qua đám đông để quay vào khách sạn. Vài bàn tay tranh thủ cơ hội để vừa giễu cợt vừa sờ soạng cô, và cô sắp sửa tung cùi chỏ vào một gã đô con mặc áo phao đã dám sờ vú mình thì trông thấy chiếc xe. Lần này cũng lại là do cách di chuyển của nó. Kể từ lúc tai nạn xảy ra, tất cả những chiếc xe qua lại đều chạy lách qua đám đông, cả tài xế lẫn hành khách trên xe đều cố ngó nhìn cái xác bầm giập. Chiếc xe này không có cùng nhịp điệu ấy. Người ngồi sau tay lái mà cô không thấy được không hề do dự trước đám đông những kẻ đi lang thang đang xúm lại. Từ tốn, nhưng không hề chậm lại, kẻ đó đẩy lui và gạt họ dẹp sang hai bên bằng thanh chắn chống va đập mạ crom của chiếc xe hắn đang lái. Oyun chợt có một trực cảm đáng sợ khi nhận ra loại xe. Một chiếc BMW Series 5. Rồi tim cô hẫng một nhịp khi ánh mắt cô bắt gặp ánh mắt Slava, đang ngồi trên băng ghế sau, nhìn thẳng vào mắt cô, không chút bận tâm tới cảnh tượng ghê rợn đang làm đám đông xôn xao. Cô đột nhiên không tài nào nhúc nhích được. Slava không rời mắt khỏi cô. Rồi đám đông che khuất chiếc xe và cô chẳng còn lưu lại được gì từ khoảnh khắc tình cờ khủng khiếp này ngoài hình ảnh ánh nhìn vô cảm của Slava xoáy vào mắt cô.
Cái lạnh lại làm lưng cô tê dại, và cô hối hả chạy về phía khách sạn. Người gác cửa trông thấy cô vừa chạy lại phía anh ta vừa dùng hai tay kéo chiếc áo choàng tắm ôm sát lấy mình liền mở cửa ra cho cô từ trước. Oyun lao vào trong cùng một luồng gió lạnh buốt khiến nhóm người Mỹ lầm bầm vì bực bội trước trang phục của cô. Oyun đưa mắt tìm kiếm cô gái mặc trang phục lễ hội và đi về phía cô này.
“Nghe này, em gái, chị thực sự xin lỗi về chuyện vừa nãy. Vụ tai nạn ngoài kia, nó đã làm chị chấn động, em hiểu chứ? Chị thành thật xin lỗi em, em gái. Chị đã rất ngưỡng mộ tác phẩm của em khi đi vào khách sạn, em còn nhớ chứ? Sự kiên nhẫn và khéo léo của em.”
Nhưng cô gái trẻ vẫn đứng sững sờ trước căn lều nhỏ đổ sập của mình trên chiếc bàn cẩm thạch. Oyun những muốn nhìn thấy trong đôi mắt cô gái cơn phẫn nộ, nhưng chỉ thấy nỗi hổ thẹn. Hổ thẹn vì đã thất bại trước mặt đông người, và điều này khiến cô nổi giận. Thái độ luôn coi mình có tội của những người du mục này, sự cam chịu gánh vác trách nhiệm này, nó khiến cô không chịu nổi nữa. Cô hiểu sự lúng túng của cô gái và cảm giác khổ sở của cô ta khi đã không thể bảo vệ được thứ mà cô ta phải chỉ cho người nước ngoài như biểu tượng của nền văn hóa nước mình, nhưng đồng thời cũng thấy bực cô ta. Vì không thể nổi giận, phản kháng, nổi loạn. Vì không dám nói thắng với cô rằng đó là lỗi của cô, rằng cô đã không chút tôn trọng thành quả lao động của cô ta, không chút tôn trọng biểu tượng cho nơi ở truyền thống. Vì đã không quát vào mặt cô rằng người ta không chạy nhông nhông chân đất ngoài tiền sảnh khách sạn trong khi mặc chắng khác gì một con đĩ mới xuống khỏi giường! Đó là những gì cô muốn nghe thấy cô gái trẻ quát vào mặt mình thay vì đứng đó ngẩn ngơ, câm nín, bàng hoàng trước căn lều đổ sụp của mình như một…
“Ôi cứt thật!” Oyun bỗng bật chửi khi nhìn chằm chằm vào đống gỗ nhỏ nằm lổng chổng trên mặt bàn cẩm thạch đen.
Rồi chẳng còn bận tâm đến bất cứ ai, cô hối hả chạy tới thang máy để quay lên phòng, và gọi cho Gourian.
“A lô?” một giọng nói cô lập tức nhận ra trả lời.
“Slava? Gourian đâu?”
“Đi rồi.”
“Đi rồi? Đi rồi là sao? Đi đâu?”
“Về đồn. Đợt nghỉ phép bị hủy.”
“Chuyện này là thế nào, Slava, và anh làm gì trước khách sạn Blue Sky vừa nãy vậy?”
Slava ngắt liên lạc mà không trả lời, và cô đờ đẫn cầm ống nghe trên tay, tim đập thình thịch hốt hoảng.