Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 54 Còn dư thời gian để ngẫm nghĩ về tất cả chuyện nay…

❊ ❊ ❊

Ông đã không ngủ mấy. Ông đã nghiền ngẫm những cơn phẫn nộ và bồn chồn lo sợ. Ông nghe thấy mười lần Akounine trở dậy trong đêm và thì thầm những lời trấn an. Ông nghe thấy Svetlana rên rỉ và nghe thấy cả tiếng khóc nữa. Mà không thực sự biết ai khóc. Trong đêm ông đã im lặng lục lọi tìm một khẩu súng để phòng khi bất trắc, và cuối cùng cũng tìm thấy một khẩu súng ngắn Makarov và đạn trong ngăn kéo của chiếc bàn làm việc nhỏ. Rồi ông ngủ thiếp đi, bàn tay đặt lên khẩu súng, dưới chiếc gối dựa ông dùng để gối đầu. Đến khoảng sáu giờ sáng, Akounine lay vai đánh thức ông dậy, và Yeruldelgger giật mình vùng dậy chĩa khẩu Makarov vào ông ta.

“Mặc quần áo vào, chúng ta đi,” ông ta nói với Yeruldelgger. “Ông có thể giữ khẩu súng.”

“Nói đến chuyện súng, khẩu súng ông dùng để hạ Orlov với mấy gã kia là từ đâu ra vậy?”

Akounine mỉm cười với ông.

“Điều cốt yếu là có nhiều súng trong đầu hơn là trong túi,” ông ta vừa nói vừa nhấc cái mũ lông lên.

Ông ta lật cái mũ lại và tự hào lấy ra khẩu súng nhỏ được nhét trong lần vải lót bên trong mũ được gia cố bằng da ở bên cạnh.

“Cybermag 15. Hàng Trung Quốc: Dai Lung, bán tự động, dài mười ba milimét, băng đạn mười viên và bắn đạn cỡ sáu milimét. Tất nhiên, với đạn cỡ sáu li, phải bắn vào đầu mới giết người được. Hẳn ông cũng đã thấy mức tổn thương nhỏ mà thứ đạn này gây ra, trên đầu gối của Orlov chẳng hạn.”

Thang máy đã bị kẹt giữa hai tầng từ hơn một năm nay. Họ đi xuống bằng những đợt cầu thang bộ được vẽ vời trang trí để tôn vinh nhóm nhạc rap địa phương KKK.

“Krasnokamensk Khaos Klan,” Akounine giải thích khi đi lên trước ông, băng qua một bãi để xe rộng có nền bê tông rải nhựa phồng lên vì giá lạnh và cái nóng. “Theo tôi, chúng ta đi bộ tới đó.”

“Còn Svetlana?”

“Những người tình nguyện thuộc một tổ chức phi chính phủ Hà Lan thay phiên nhau chăm sóc bà ấy ban ngày. Những người Tin lành. Những người tử tế.”

Họ băng qua một đại lộ quá rộng rồi đi tới chỗ nhà thờ trơ trọi giữa khu đất rộng trống trải. Trong ánh sáng trắng buổi sáng, những chóp củ hành mạ vàng ánh lên mờ mờ như vải xa tanh. Hai người đi bộ chừng nửa giờ đồng hồ mà không thực sự trò chuyện gì với nhau, Yeruldelgger bước theo Akounine trên những vỉa hè đi tắt giữa những dãy chung cư còn chưa thức giấc hẳn.

Khi họ tới khu vực ga, ông nhận ra chiếc Toyota đã đóng vai taxi khi ông xuống tàu. Akounine đi thẳng tới chỗ chiếc xe, mở cửa, túm vai kẻ đang ngủ gật sau vô lăng và ném hắn ta xuống đất.

“Này, ông làm sao thế hả, cảnh sát trưởng!” gã đàn ông gào lên trong khi lăn nhào trên mặt bùn vẫn còn cứng vì cái lạnh ban đêm.

“Im mồm!” Akounine gầm gừ trong khi lôi hắn dậy, bẻ quặt một cánh tay hắn ra sau lưng, rồi ấn hắn áp người vào thành chiếc Toyota. “Tôi bắt anh, Vassia!”

“Cái gì? Tôi ấy à? Nhưng ông điên rồi chắc, Borislav, vì sao chứ?”

“Chạy taxi lậu.”

“Ông đùa chắc…”

“Trông tôi có vẻ thế không?”

Akounine còng tay gã lái xe lại rồi buộc hắn phải chui lại vào trong xe. Rồi ông ta ra hiệu cho Yeruldelgger ngồi vào sau vô lăng còn mình chui vào ngồi bên ghế hành khách. Khi đã vào trong xe, ông ta siết chặt gáy Vassia như cùm sắt để buộc hắn phải chúi mọp người xuống, rồi bằng bàn tay còn lại, ông ta bập còng tay vào khung dưới ghế ngồi.

“Nổ máy,” ông ta ra lệnh với Yeruldelgger.

“Chúng ta làm gì đây?”

“Ông cần một chiếc xe để quay về nhà.”

“Mẹ kiếp, họ sẽ giết ông về chuyện này, Borislav! Họ sẽ giết ông!” Vassia la lối.

Akounine chộp gáy hắn rồi dập trán hắn vào mặt táp lô.

“Có thực sự cần thiết không?” Yeruldelgger hỏi, cố gắng hiểu tình hình.

“Nước tôi, phương pháp của tôi,” Akounine lên tiếng mà không bận tâm đến những tiếng rên rỉ của Vassia. “Ra khỏi thành phố theo hướng Bắc, và từ đó rẽ sang phía Tây.”

Ra khỏi Krasnokamensk, họ đi ngang qua một khu đất rộng nghèo khổ nằm dưới hàng cây trơ trụi vì băng giá. Và ngay sau đó, phong cảnh chỉ còn là rừng taiga hoang vu. Khi căn nhà gỗ cuối cùng đã lùi lại sau chừng hai mươi kilômét, Akounine ra lệnh dừng lại ở một nơi trông giống như xưởng sửa chữa cơ khí cũ. Ông mua bốn can xăng và bảo một anh chàng thợ cơ khí xăm trổ đầy người như một cựu binh từ Chechnya về chất lên đằng sau xe, rồi họ lên đường đi tiếp về phía Tây.

“Sau một trăm cây số nữa, chúng ta sẽ cắt ngang đường 166 chạy từ Mãn Châu bên Trung Quốc ở cách Borzya khoảng ba mươi kilômét về phía Nam, ở cùng vĩ độ với điểm ngã ba biên giới. Sau đó, ông chạy tiếp về phía Tây cho tới con đường hải quan cũ chạy dọc biên giới Mông Cổ. Và anh bạn Vassia của chúng ta sẽ chỉ cho ông biết ở đâu và khi nào cần rẽ xuống phía Nam và tìm ra một con đường mòn ít nhiều an toàn để kín đáo vượt qua biên giới.”

Yeruldelgger gật đầu ngỏ ý rằng ông nhất trí như vậy, và họ chạy xe thêm hơn hai giờ nữa không nói gì. Ông chỉ suy nghĩ hồi lâu về đường đi, rồi đột nhiên nhớ tới Svetlana và ánh mắt như bị thôi miên của bà trước dàn đèn nhấp nháy cùng chiếc máng. Bà có thể tin vào cái gì trong khoảnh khắc đó, khi đang đau đớn như vậy? Có phải bà đã bị tê dại vì đau đớn, hay bị giày vò bởi nỗi kinh hoàng trước ý nghĩ về cái chết? Buồn vì phải ra đi, để lại những bức ảnh chụp mấy người con đã chết, bỏ lại Akounine một mình, với tất cả những điều xấu ông đã làm để đem đến cho bà một chút dễ chịu. Những kẻ đã phải nhận án tử nghĩ đến điều gì?

“Ông biết thêm gì nữa về Erdenbat?” Yeruldelgger đột nhiên hỏi.

“Thêm nữa về cái gì?”

“Về câu chuyện với các cơ quan tình báo.”

“Không gì thêm nữa. Theo Orlov, ông ta và người phụ nữ quản lý mạng lưới những đứa trẻ ở châu Âu đã quen nhau ở đó. Tôi chưa bao giờ nghe nói về việc này. Tin đồn chủ yếu nói về một bạn làm ăn cũ mà ông ta quen ở Mông Cổ, tại tỉnh Dornod, người này vẫn đang ít nhiều kiểm soát một phần hoạt động buôn lậu giữa ba biên giới. Người ta kể về một nhân vật giống như ông ta, và ông ta đã cùng nhân vật đó làm vài vụ mờ ám ở châu Âu. Tôi không biết nhiều hơn. Erdenbat phân tách nhiều hoạt động của ông ta rất rõ.”

“Thế còn gã Vassia kia, hắn tham gia buôn lậu lâu chưa?” Yeruldelgger vừa hỏi vừa chỉ vào anh chàng đang bị còng vào bảng táp lô.

“Rồi, từ nhiều năm nay. Một tay chuyển hàng lậu giỏi.”

“Đủ giỏi để biết nhiều hơn về người bạn làm ăn cũ này của Erdenbat chứ?”

“Tôi đoán là vậy. Ông muốn tôi hỏi hắn ta không?”

“Điều này có thể giúp tôi hiểu.”

“Khi chúng ta vượt qua biên giới đã. Ông để tôi và hắn ta riêng một chút. Nếu hắn ta biết gì, ông sẽ biết.”

Rồi họ lại im lặng. Con đường lúc này chạy dọc theo biên giới lý thuyết ngược lên hướng Tây Bắc. Thêm vài chục kilômét nữa, con đường lại chạy theo hướng Tây Nam cho tới tận bờ Nam hồ Baruun Tooroi và đầu mối đường sắt lớn nằm dọc theo tuyến đường 430. Một cửa khẩu chính thức giữa hai đất nước mà Yeruldelgger muốn tránh. Ông không còn biết rõ về vị thế phạm pháp của mình ở bên này hay bên kia biên giới nữa.

“Thế nào?” Akounine hỏi Vassia đang bướng bỉnh im lặng.

Hai bàn tay bị còng dưới gầm ghế giữa hai chân buộc hắn ta phải gập người làm đôi, đầu ngang tầm táp lô. Những cơn chuột rút làm co thắt các múi cơ lưng và cổ tay hắn, hai cổ tay rướm máu, sưng phồng ở hai bên còng.

Akounine lại thộp đầu hắn.

“Anh bạn cũng muốn thế chứ?”

“Tôi thậm chí còn chẳng biết chúng ta đang ở đâu nữa,” Vassia phản đối. Tôi chẳng thấy gì cả.

Akounine nắm tóc và buộc hắn căng gáy ra để nhìn đường qua kính chắn gió.

“Đây, anh bạn nhìn rõ hơn rồi chứ?”

“Được rồi, được rồi. Sau một hay hai kilômét nữa, có con đường ở bên kia một cây cầu bắc qua con sông đóng băng, cần rẽ trái theo bờ sông và đi ngược lên nửa kilômét. Sau đó, rẽ xuống phía Nam đi thêm một trăm mét nữa, vậy là sang bên Mông Cổ rồi.”

Akounine lại dúi đầu hắn và không chút khách khí đẩy hắn xuống dưới bảng táp lô, gáy căng ra giữa hai đầu gối.

“Chúng tôi không còn cần đến anh bạn nữa. Nếu anh bạn vừa nói lăng nhăng, tôi sẽ thưởng cho anh bạn một viên đạn vào gáy.”

Họ tìm thấy các dấu vết sau khi qua sông, đúng như Vassia đã chỉ dẫn. Các dấu vết rõ ràng ở đó, đào sâu thành hai vệt bánh xe bởi những kẻ buôn lậu. Một khu rừng cằn cỗi đánh dấu biên giới cách đó một trăm mét. Họ chạy xe băng qua vạt rừng và ở phía bên kia, con đường mòn hiện ra, rõ ràng trên mặt tuyết, như thể nó thực sự bắt đầu ở đó, một cách chính thức, trên đất Mông Cổ. Yeruldelgger suýt thì bị bất ngờ khi Akounine chộp lấy vô lăng. Chiếc Toyota lạng sang phải và lao xuống cái rãnh hẹp ở bên rìa đường. Người Nga giữ chặt lấy vô lăng và buộc Yeruldelgger đi dọc theo đường chừng chục mét trước khi rẽ trái leo trở lại lên bờ taluy và quay trở lại vệt đường mòn.

“Ông bị làm sao thế hả?” Yeruldelgger nổi xung.

“Dừng lại, đến đây xem, và rút súng của ông ra.”

Họ xuống xe, bỏ lại Vassia, và Akounine dẫn Yeruldelgger quay trở lại chừng mười mét.

“Đây, vệt tuyết chạy ngang qua đường này,” Akounine nói. “Nhìn xem…”

Ông ta dùng mũi giày gạt tuyết ra, và Yeruldelgger thấy xuất hiện một đường rãnh hẹp, không sâu lắm, bên dưới có một sợi xích đầy đinh nhọn.

“Một trò cũ rích của đám lính biên phòng. Ông tin rằng ông đã ở Mông Cổ, nhưng kỳ thực ông vẫn đang ở vùng vành đai trắng trên đất Nga. Biên giới hẳn phải nằm cách đây vài chục mét. Sợi xích kia sẽ xé toạc lốp xe của ông và ông sẽ bị tóm ở nhầm bên của biên giới.”

“Và họ sẽ bắt ông?”

“Tất nhiên là không. Nếu ông là người Mông Cổ, ông sẽ chạy về đất bên mình để được an toàn. Nếu ông là người Nga, ông chạy trốn về phía bên này. Và bỏ lại mọi thứ trong cả hai trường hợp, còn họ sẽ xoáy cả xe lẫn hàng của ông.”

“Chính vì bọn họ mà ông bảo tôi lấy súng ra à?”

“Không. Bọn họ không còn làm trò này từ lâu rồi. Chính những kẻ chuyên chở hàng lậu qua biên giới đã thế chân họ làm trò này. Chỉ có điều cái đám đó sẽ không để ông chạy sang đằng kia hay quay đầu chuồn về đằng này. Mở mắt to ra trong khi tôi tán chuyện với anh bạn Vassia của chúng ta.”

“Vì sao? Ông muốn gì ở hắn ta?”

“Tôi tưởng ông muốn biết nhiều hơn chút nữa về Erdenbat? Và nhất là đừng quên một điều: chắc chắn hắn biết về cái xích chăng ngang đường. Lên xe và cảnh giác…”

Họ quay trở lại xe và Akounine mở còng cho Vassia để lôi hắn ta ra ngoài.

“Cho tôi mười phút và đừng bận tâm đến chúng tôi. Hãy cảnh giới xung quanh.”

Ông ta đóng cửa lại và Yeruldelgger dõi theo họ rời xa dần trong gương chiếu hậu. Akounine đẩy Vassia đi trước và hai người họ đi ngược lại tới chỗ vạt rừng nhỏ. Ông thấy họ biến mất sau những thân cây bu lô lốm đốm. Bất chấp cái lạnh, ông vẫn hạ cửa kính xe và lắng nghe hồi lâu sự im lặng đang làm đông cứng phong cảnh xung quanh.

Rồi những tiếng súng vang lên khô khốc như một mảnh kính vỡ và hai con chim lớn màu nâu hốt hoảng đập cánh bay xéo vụt lên trời. Yeruldelgger tin rằng đó là lũ ngỗng trời, cổ và đầu vươn thẳng ra trước, rồi nhận ra nhịp đập cánh mạnh mẽ và những cái cánh to hình chữ nhật của đám chim ô tác lớn. Rồi không biết từ đâu hàng chục con linh dương đuôi trắng hoảng hốt cũng ùa ra. Ông lặng thinh, ngỡ ngàng trước vẻ đẹp siêu nhiên của cảnh tượng đang diễn ra.

Đám linh dương băng qua chỉ cách ông có hai mươi mét, những bó cơ run rẩy trên đùi đẩy chúng lao tới với tốc độ nhanh nhất. Những con vật mảnh dẻ này có thể chạy nhanh như ngựa trong mười lăm kilômét.

Chúng băng qua trước mặt ông, từ trái qua phải, thành một bầy dài rải rác, bằng những cú nhảy vọt bất thần lên cao đến hai mét. Trông cảnh tượng này như một bản giao hưởng thầm lặng, sự dàn bè của một bài ca tự nhiên. Lũ linh dương vươn thẳng người lao đi như những nốt nhạc trong một khuông nhạc, rồi nhảy lên lơ lửng trên không thành nốt kép và nốt ba đem lại sự hài hòa như dàn nhạc giao hưởng cho cuộc chạy trốn của chúng. Trước khi ông có thể ghi nhận lại trong đầu bằng ngôn từ về cảm xúc đang xâm chiếm lấy mình, bầy thú đã băng qua và ông dõi theo những con vật cuối cùng. Trái ngược với những con vật khác, chúng chạy ngoằn ngoèo khi khép lại bầy trong phản xạ được tổ tiên yếu ớt nhất truyền lại nhằm tìm cách thoát khỏi kẻ săn mồi. Rồi thảo nguyên trải dài đến tận đường chân trời trước mặt ông trở nên vô tận, bất động, trắng xóa không tì vết và lặng tờ như trước khi phát súng vang lên. Ông nhìn vào gương và thấy một chuyển động giữa các thân cây. Ông thấy Akounine ra khỏi vạt rừng. Ông thấy ông ta đi ngược lên theo con đường mòn, thong thả quay trở lại chỗ chiếc Toyota, hai bàn tay đút vào túi áo măng tô. Ông ta đi ngang Yeruldelgger, người vẫn chưa nâng kính xe lên.

“Ông biết Mardaï ở đâu chứ?”

“Biết, cách hồ Yakhi năm mươi kilômét về mạn Bắc.”

“Có một người tên là Ganbold. Ông ta đã ở châu Âu cùng Erdenbat cách đây chừng mười năm. Để tới Mardaï, Vassia nói rằng ông cần đi tới chỗ một tổ chức phi chính phủ ở Choybalsan. Equity Survey, của người Úc. Họ là những người duy nhất trong vùng có một chiếc trực thăng. Có vẻ phi công là con át chủ bài.”

“Thế còn về Vassia?”

“Đó là chuyện của tôi.”

“Không đáng thế đâu.”

“Có đấy. Đây là khởi đầu cho cuộc chuộc tội của tôi. Nhân thể, Equity Survey chắc chắn là một vỏ bọc cho Erdenbat và đám bạn Nga của ông ta, vì thế hãy cầm lấy cái này,” ông ta vừa nói vừa cởi chiếc mũ lông trên đầu.

Ông ta lột mũ của Yeruldelgger ra và đội mũ của mình lên đầu ông, kéo sụp xuống tận mắt và bật cười.

“Còn ông?”

“Tôi có thẻ cảnh sát, một khẩu súng khác và không chút hối hận. Sẽ thật quỷ quái nếu tôi không thuyết phục nổi ai đó đưa tôi về Krasnokamensk trước khi trời tối. Nào, cuốn xéo đi…”

Ông ta vỗ lòng bàn tay lên nóc xe và Yeruldelgger nổ máy theo phản xạ. Không một cử chỉ, thậm chí không buồn đợi tới khi đi khuất, ông nhìn vào gương chiếu hậu và thấy ông ta quay người lại đi bộ rời xa dần. Phải vượt qua hơn hai trăm kilômét để trở lại Krasnokamensk. Còn ông có năm mươi kilômét đường mòn và hai trăm kilômét đường bộ trước khi tới được Choybalsan. Còn dư thời gian để ngẫm nghĩ về tất cả chuyện này…

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.