Khi họ bay là là qua một chỏm núi trơ trụi, Yeruldelgger đoán chừng có một chiếc trực thăng khác xuất hiện. Rụt cổ trong chiếc áo măng tô nặng trịch, bị đai an toàn trói chặt vào ghế và bị cái mũ có tai nghe cản trở, ông không thể quay người quan sát để kiểm tra. Garland nhận ra vẻ lo lắng của ông và giọng anh ta lạo xạo qua hệ thống liên lạc.
“Có vấn đề gì à?”
Tiếng rít chói tai của hệ thống liên lạc nội bộ như cứa vào màng nhĩ ông. Ông quyết định phác một cử chỉ bảo anh ta rẽ sang phải để xem xét vài thứ đằng sau họ. Đường chân trời lập tức chao đảo và chiếc trực thăng dường như đột ngột hạ xuống thật thấp. Đằng sau chỏm núi, một thung lũng nhỏ khác phủ đầy tuyết khép chặt như cái phễu quanh một khu rừng rậm rạp hình tam giác và ông thấy ngạc nhiên khi chính mình, trong hoàn cảnh hiện tại, lại nghĩ tới bộ phận sinh dục nữ.
Ngẩng đầu lên, ông nhìn thấy chiếc trực thăng kia. Một chiếc máy bay sơn màu kaki, nặng nề, đồ sộ, bụng phệ, mũi lồi và phồng lên. Máy bay quân sự. Đầy đe dọa. Nó bay theo họ từ khoảng cách hẹp và lập tức lượn theo cùng hướng.
Yeruldelgger thúc cùi chỏ để khiến viên phi công chú ý rồi chỉ cho anh ta thấy chiếc trực thăng kia.
“Cái gì thế?”
“Một con chó săn.”
“Đó là biệt danh NATO đặt cho loại máy bay cổ lỗ này,” viên phi công giải thích. “Một chiếc “Hound”[1]. Một chiếc MI-4 do Nga sản xuất.”
“Nó làm gì ở đó vậy?”
“Tôi không biết. Thậm chí tôi còn không biết là mấy món đồ cổ này vẫn bay được. Người Xô Viết đã ngưng sản xuất chúng từ những năm bảy mươi rồi. Có lẽ là hoạt động của hải quan…”
“Buôn lậu là việc của cảnh sát biên giới, không phải của quân đội. Nếu muốn chặn chúng ta, họ sẽ hạ xuống cùng độ cao để buộc chúng ta hạ cánh. Anh có thể cắt đuôi họ chứ?”
“Về nguyên tắc thì có. Theo tôi nhớ thì con chó săn này nặng hơn chúng ta hai tấn và chiếc Eurocopter của chúng ta có thể bay nhanh hơn nó năm mươi kilômét một giờ.”
“Vậy thì đi thôi!”
Viên phi công lái sang trái và đưa chiếc trực thăng quay về hướng thung lũng. Rồi anh ta cho máy bay chúi mũi ra trước để lấy không khí vào các cánh quạt dễ hơn rồi tăng tốc độ tuabin. Theo bản năng, anh ta hạ thấp độ cao hết mức, tăng tốc, rồi lướt đi cách mặt đất mười mét đồng thời lao xuống thung lũng, khéo léo lượn theo mọi uốn lượn nhỏ nhất của địa hình. Yeruldelgger tháo dây an toàn để có thể ngoái lại sau và quan sát kẻ truy đuổi họ. Nhìn trước mặt, chiếc MI-4 đột nhiên hiện lên đúng như bản chất của nó: một quái vật chiến tranh chắc chắn và hung hãn, như thể vừa đi qua một bộ hàm kẹp ma quỷ ép chặt hai bên cabin, khiến chiếc trực thăng có bộ dạng ngang tàng của đám sát thủ máu lạnh. Khi lao theo chiếc Eurocopter, chiếc trực thăng này cho thấy nó cũng lanh lẹ như một con thú săn mồi. Lần này, không còn nghi ngờ gì nữa, chiếc MI-4 không bám theo họ. Nó đang săn đuổi họ!
“Nó có vũ khí à?” Yeruldelgger lớn tiếng hỏi vào micro để át tiếng rú của tuabin.
“Không có thời gian để nhìn kỹ, nhưng đây có vẻ là loại 4A.”
“Thế nghĩa là sao?”
“Trang bị súng máy. Có thể cả pháo ụ quay và tên lửa không đối đất nữa. Nhưng đã lâu lắm rồi quân đội không còn tên lửa. Ngược lại, nếu đây là một chiếc 4A, chắc chắn có súng máy: hai khẩu mỗi bên sườn.”
Yeruldelgger cố gắng quay lại để quan sát thì những chấn động đầu tiên làm chiếc trực thăng lắc lư.
“Lũ khốn, đúng là chúng có vũ khí!” Garland bật rủa, giọng không có chút hoảng hốt nào.
Anh ta cho chiếc trực thăng bay vọt lên rồi lập tức bổ nhào xuống ngoặt gấp sang phải. Yeruldelgger hiểu anh ta muốn thử mức độ linh hoạt của chiếc MI-4 và độ thành thạo của phi công. Nhưng dẫu không biết nhào lộn, những kẻ tấn công đã học được cách tiên liệu hướng ngắm bắn và chiếc Eurocopter lại lần nữa lọt vào tầm ngắm. Một loạt đạn mới làm khoang máy bay rung lên. Họ cảm nhận được chấn động do từng viên đạn gây ra như những nhát búa giáng vào lớp kim loại. Garland nắm chặt cần điều khiển và hạ máy bay xuống sát mặt đất để tránh những tràng súng máy, nhưng dầu nóng bỏng đột nhiên phun ra trong cabin. Có thứ gì đó đang cháy. Chất dẻo. Một thứ khói cay nồng ngộp thở tỏa ra.
“Chúng ta trúng đạn rồi,” viên phi công giải thích, vẫn rất tự chủ. “Tôi sẽ cố giữ cho máy bay đứng im để nó ổn định trong lúc chúng ta nhảy xuống. Đó là cơ hội duy nhất của chúng ta. Chúng đã bắn trúng cánh quạt đuôi và chúng ta sẽ dần quay tròn. Đến loạt đạn tiếp theo chúng sẽ bắn chúng ta rơi hẳn.”
Anh ta tháo dây an toàn và bỏ mũ trong khi vẫn điều khiển chiếc trực thăng. Yeruldelgger lập tức bắt chước anh ta nhưng một tràng súng máy nữa đã bắn trúng chiếc trực thăng và một viên đạn bắn thủng vai viên phi công Úc. Chiếc trực thăng bắt đầu tròng trành như một con rối trong luồng gió xoáy. Khói tràn vào khoang lái và lửa lóe trên bảng điều khiển.
“Nhảy xuống!” Garland hét lớn.
“Không đời nào nếu không có anh!”
“Nhảy đi! Tôi phải ở lại để giữ cho chiếc trực thăng không rơi vào ông. Chúng ta chỉ còn cách mặt tuyết vài mét. Lúc này tôi không thể bị vỡ nát nữa. Tệ lắm thì tôi sẽ hạ cánh khẩn cấp.”
“Vậy tôi cũng có thể ở lại.”
“Không. Chúng sẽ quay lại bắn chúng ta. Chúng ta sẽ có cơ hội tốt hơn nếu mỗi người tách ra một phía. Cầm cái này và nhảy xuống!”
Viên phi công đưa một hộp đồ cứu hộ cho Yeruldelgger và lợi dụng lúc Yeruldelgger đưa tay cầm liền đạp chân thật mạnh để đẩy ông ra khỏi máy bay.
Chiếc MI-4 đã bắt kịp họ và bay tại chỗ, cách họ một quãng xa, quay mũi về phía họ để giữ họ trong trục đường đạn súng máy. Garland tìm cách hạ xuống, nhưng chiếc trực thăng đột ngột chồm lên rồi lộn ngược rơi xuống tuyết. Chiếc MI-4 lập tức quay ngang hông, và một tên cầm súng trường tấn công bắn xối xả vào xác chiếc máy bay, găm đầy đạn vào xác viên phi công làm nó nẩy lên. Rồi chiếc MI-4 di chuyển sang bên để đưa thân người bất động còn lại nằm trên tuyết vào tầm ngắm. Nhưng khi gã lính thay băng đạn, Yeruldelgger đột ngột vùng dậy bắn pháo hiệu cầu cứu vào cánh cửa để mở của chiếc MI-4. Viên pháo hiệu đập trúng mặt tay lính rồi văng vào bên trong máy bay khiến nó tròng trành quay vòng trên không. Yeruldelgger lắp viên pháo hiệu thứ hai và lại ngắm vào chiếc MI-4 đang tìm cách lấy độ cao. Lần này ông ngắm vào mũi máy bay, và quả pháo hiệu chui vào một trong những cửa hút khí lớn có lưới che của động cơ. Khói che khuất tầm nhìn của viên phi công đang tìm cách ổn định máy bay để hạ cánh khẩn cấp. Yeruldelgger tranh thủ cơ hội bật dậy chạy về phía rừng. Trước khi lao mình vào dưới những cành cây đầu tiên trĩu nặng vì tuyết, ông ngoái đầu lại xem xét tình hình và thấy ba tên nhảy ra khỏi chiếc máy bay sắp va xuống đất. Cả ba đều có súng và mặc trang phục dã chiến màu trắng. Bọn họ đã phát hiện ra ông và xông tới truy đuổi.
Ông chạy sâu vào trong rừng và cố gắng giữ bình tĩnh. Ông không thể đánh lừa những kẻ truy đuổi mình. Lớp tuyết dày sẽ ghi lại dấu vết của ông. Trẻ hơn, được huấn luyện tốt hơn, và cũng được trang bị tốt hơn, mặc ấm và đi giày phù hợp, chúng sẽ đuổi kịp và giết ông. Ông đếm được ba tên và tự nhủ cơ hội duy nhất của mình là đánh bại chúng nhờ sức chịu đựng và mưu mẹo. Làm cuộc truy đuổi của chúng khó khăn hơn, cài bẫy chúng hoặc giao chiến lần lượt với từng tên một, dù ông chỉ có khẩu súng ngắn lấy được trong căn hộ của Akounine. Ông cần phải kéo dài thời gian. Nghĩ ra một kế hoạch. Ông băng qua giữa những cây bu lô và cây dương. Ông có lợi thế dẫn trước bốn trăm mét và chúng không thể đuổi kịp ông trong vòng mười lăm phút tới. Có lẽ mất chừng mười phút nữa để đưa ông vào tầm ngắm. Ông kiểm soát nhịp thở để chạy càng nhanh càng tốt mà không hốt hoảng trong thời gian mười phút. Chẳng mấy chốc, ôxy và adrenalin đã làm phổi ông bùng cháy và ông bắt đầu có được nhịp chạy tốt băng qua những bãi trống cùng bụi cây thấp đóng băng, chúng gãy vụn ra như thủy tinh khi ông chạy qua. Hoàn toàn dửng dưng với vẻ đẹp giá buốt của nơi này, ông nghĩ tới cách bẫy những kẻ truy đuổi bất chấp dấu vết ông để lại trên tuyết. Đằng xa phía sau mình, ông nghe thấy mấy tên lính đang phân công nhau. Tên đi theo dấu vết của ông đã nắm quyền chỉ huy và bố trí hai tên còn lại cách mình ba mươi mét về mỗi bên. Gã lấy hết hơi sức ra lệnh bằng cách gào to lên, không hề lo ngại chuyện Yeruldelgger nghe thấy, vì tự tin vào ưu thế của chúng. Những tên lính còn lại vừa thở vừa trả lời tuân lệnh gã, và ông tự nhủ mình sẽ có thêm vài phút quý giá khi những kẻ truy đuổi tự làm chúng hết hơi vì nói quá nhiều. Ông cần loại gã chỉ huy đầu tiên để gieo rắc sự nghi ngờ lên hai gã còn lại và làm cuộc truy đuổi rối loạn.
Đột nhiên ông thấy một chuyển động phía bên phải và nỗi hoảng sợ làm tim ông thắt lại. Ông quay đầu nhìn sang mà vẫn không chạy chậm lại, và tim ông còn thắt lại hơn nữa. Cách ông hai mươi mét, một con sói to đang chạy theo cùng hướng. Một con vật thật ấn tượng, lông ánh bạc, gần như trắng tinh, mõm dài, tai dựng đứng, ức khỏe, chân dài và vạm vỡ. Nó chạy cùng nhịp điệu với ông, không dốc sức, như ông từng thấy lũ sói làm vào những lần đi dã ngoại mùa đông trong thời kỳ học tại Đệ thất Thiền viện. Đàn sói đi săn, những con truy đuổi có nhiệm vụ làm con mồi mệt mỏi, những con lùa dồn hướng con mồi về phía bẫy, những con quấy rối làm kiệt sức con mồi bằng cách cắn vào nó trên đường truy đuổi, và con sát thủ nhảy lên cắn vào cổ họng khiến con mồi vừa ngạt thở vừa chảy hết máu. Ông đưa mắt tìm kiếm những con sói còn lại trong bầy nhưng không thấy con nào. Ông chợt nhớ tới giấc mơ ở Choybalsan cũng như những lời bà lão Bouriate đã nói, song hoàn cảnh không cho phép ông hồi tưởng lại tất cả mấy câu ngạn ngữ xưa cũ đó. Con sói chạy… Con sói cắn…
Đằng xa, ông nghe thấy mấy tên lính đang lại gần nhưng vẫn dồn hết tập trung vào con sói. Nó có kích cỡ và trọng lượng của một con đầu đàn, cổ xù ra một vành lông dày và những chiếc nanh sắc lẹm nhô ra khỏi cái mõm có đôi môi đỏ tía và nhếch lên. Dẫu vậy, Yeruldelgger không cảm thấy bất cứ đe dọa nào, dù ông lập tức có cảm giác không còn làm chủ cuộc chạy của mình mà trên thực tế chính con sói đang thúc ông chạy tới nơi dường như nó muốn kéo ông tới. Đột nhiên con sói biến mất và cảm giác hốt hoảng lập tức trùm lấy ông khi ông bỗng chốc chỉ còn một mình đối diện với hiểm nguy. Khi nhìn thấy con sói lần nữa, ông cảm thấy tim mình lấy lại được dũng khí. Con sói lúc này chạy trước ông vài chục mét, như để dẫn đường. Theo bản năng, ông điều chỉnh hướng chạy của mình để bám theo vết con sói. Con vật sủa một tràng và hai con sói khác không biết từ đâu hiện ra gia nhập nhóm và chạy đằng trước nó, mở đường bằng cách tạo ra trên mặt tuyết một đường rãnh thô kệch và sâu hơn. Ba con sói bứt lên xa hơn, rồi con đầu đàn dừng lại đằng xa phía trước, giữa hai vách đá trong khi hai con kia tiếp tục chạy. Yeruldelgger hiểu kế hoạch của con sói. Chạy tới chỗ vách đá, ông liền nấp qua một bên trong khi con sói lại chạy tiếp. Thở hổn hển, hừng hực vì kích động, Yeruldelgger tựa lưng vào tảng đá đóng băng dính chắc, súng cầm trên tay.
Ông nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo nặng nề của tên lính đang dõi mắt nhìn theo dấu vết trên mặt tuyết do ba con sói để lại, lúc này trông giống như dấu vết của một kẻ chạy trốn. Đúng lúc hắn chạy ngang qua tảng đá, tên lính lĩnh trọn một cú báng súng vào giữa trán và ngã ngửa ra sau, máu chảy đầy hai mắt. Tên lính không kịp có thời gian nhìn thấy Yeruldelgger tước vũ khí của hắn và bắn một phát vào chân hắn để khiến hắn phải bất động. Viên cảnh sát lại tiếp tục chạy để đuổi kịp con sói đang đứng chờ ông phía xa hơn một chút. Phát súng hẳn đã làm hai tên lính còn lại sững tại chỗ. Yeruldelgger nghe thấy chúng lớn tiếng hỏi nhau xem chuyện gì đã xảy ra. Giọng nói tức giận của tay chỉ huy gào lên thúc giục hai tên này tiếp tục huy đuổi và giết thằng chó đẻ.
Con sói lại chạy băng qua các lùm cây, nhưng lần này về phía bên trái Yeruldelgger, buộc ông phải chạy theo con đường mấp mô hơn dẫn sâu vào một khe hẹp giữa hai vách đá. Một tên lính xuất hiện bên phải ông, nhảy từ trên vách đá xuống quật ông ngã lăn ra đất vì không thể ngắm bắn được trong khi chạy. Hai người lăn ra đất và Yeruldelgger để văng mất súng. Ông cố đứng dậy, choáng váng vì cú ngã, song tên lính, vốn đã đứng dậy, lên đạn khẩu Kalachnikov của hắn để bắn ông. Hai người đồng loạt mất thăng bằng trong cùng một động tác, trượt đi trên một tảng băng bị che lấp dưới lớp tuyết bụi xốp. Loạt đạn cày trên những cành cây và thân cây đóng băng làm lớp băng này vỡ tung trong không khí giá buốt, và Yeruldelgger lôi kẻ tấn công mình trượt dài qua khe núi, hai người thay nhau va đập đến trầy xước vào các vách đá và gốc cây dưới lớp tuyết.
Thế rồi mặt đất mất hút phía dưới họ, cả hai người quờ quạng trong không trung rồi nặng nề rơi phịch xuống mặt đất đóng băng cứng như cẩm thạch. Yeruldelgger, nghẹt thở vì cú ngã, nhìn thấy tên lính nửa tỉnh nửa choáng vẫn cố nhỏm dậy. Ông muốn tấn công trước, nhưng một cơn đau dữ dội bên vai làm ông bất động tại chỗ. Ông nghĩ đã bị gãy cái gì đó, tìm cách đánh giá mức độ nghiêm trọng của vết thương, và cảm thấy máu dính dớp trên bàn tay còn lại. Một viên trong loạt đạn đã bắn xuyên qua vai ông. Ông ngả người trượt lưng đi để tìm một chỗ dựa khác và hiểu ra rằng họ đã trượt dọc theo dòng nước bị đóng băng cho tới tận một thác nước cũng đã đông cứng. Đà trượt đã hất họ xuống dưới thấp hơn ba mét, giữa trảng trống nhỏ mà vào mùa hè chắc là một hồ nước ngọt, nhưng vào giữa mùa đông thì chỉ là một bãi trượt băng dưới tuyết.
Tên lính đã đứng dậy, lảo đảo, nhưng Yeruldelgger nhận ra điều làm hắn chết sững tại chỗ còn kinh khủng hơn cả nỗi sợ bị rơi xuống. Đến lượt mình ông cũng đứng dậy, quay lưng lại phía thác để hướng theo ánh mắt kinh hoàng của tên lính. Cả bầy sói đang vây quanh trảng trống, chỉ để lại một lối thoát không tưởng là mặt băng ánh xanh của thác nước. Ít nhất ba mươi con, lông trên sống lưng dựng lên tua tủa, ánh mắt vàng khè. Con đầu đàn đứng trước mặt họ, hơi lui vào bên trong vòng vây, đầu cúi thấp, tai dựng lên vì giận dữ, ánh mắt hướng xuống dưới, ánh mắt đe dọa hơn bất cứ con sói đực nào khác trong đàn.
Khẩu Kalachnikov của tên lính đã trượt xa hắn vài mét. Hắn rón rén bắt đầu một cử động rất nhỏ mà con sói đoán được ngay lập tức. Theo một ánh mắt sáng rực lên như mệnh lệnh, một con sói đực trẻ hơn lập tức bước tới gầm gừ chắn giữa khẩu súng và tên lính. Hắn còn trẻ và đã mất sạch vẻ kiêu hùng của lính biệt kích. Những nỗi kinh hoàng đã có tự ngàn năm nhấn chìm khả năng suy xét của hắn. Hắn từ từ đưa tay về phía bao súng ngắn.
“Chúng có ba mươi con,” Yeruldelgger thì thầm, không rời mắt khỏi con sói đầu đàn.
“Vậy thì sao?”
“Mày có súng loại nào?”
“Một khẩu AK-12 Oktober.”
“Băng đạn bảy viên. Tốc độ bắn hai viên mỗi giây. Và chúng có ba mươi con…”
“Tao bắn những con đầu tiên và đoạt lại khẩu Kalachnikov. Một khẩu 107, băng đạn bảy mươi lăm viên và bắn được tám trăm năm mươi phát một phút.”
“Mày sẽ không bao giờ kịp đâu.”
“Mày cũng có súng.”
“Tao đánh mất trong lúc rơi xuống rồi.”
“Đồng đội của tao đang tới. Anh ta cũng có một khẩu 107. Như vậy bọn tao có một trăm năm mươi viên đạn cho ba mươi con súc sinh này.”
“Nếu tất cả chúng đều ở kia. Mày còn nhớ vụ tấn công làng Verkhoiansk tại Nga không?”
“Chưa bao giờ nghe nói đến…”
“Một đàn sói bốn trăm con đã giết ba mươi con ngựa trong bốn ngày.”
“Bốn trăm?” tên lính vừa nhắc lại vừa đưa mắt tìm kiếm những con sói khác. “Tại sao mày lại kể với tao những chuyện vớ vẩn kiểu đó, chẳng phải mày cũng đang ở trong cùng một cái bẫy như tao hay sao?”
“Không,” Yeruldelgger trả lời trong khi thầm cầu nguyện rằng trực giác của ông đúng. “Chúng không ở đây vì tao.”
“À! Mày nghĩ chúng sẽ chừa mày ra hả? Nếu chúng ăn thịt tao, chúng cũng chén cả mày!”
Cùng lúc đó, tên lính còn lại xuất hiện trên đỉnh thác.
“Lũ sói! Lũ sói! Chúng đuổi theo tao!”
Rồi hắn trông thấy bầy sói dưới chân bức tường băng và hoảng hốt lên đạn khẩu Kalachnikov. Cảm giác cuối cùng hắn biết được là máu nóng từ cổ hắn trào lên miệng, bốc hơi trong không khí lạnh buốt, khi những nanh sói xé toạc cổ họng hắn. Hắn thậm chi chẳng kịp bắn loạt đạn nào. Chỉ kịp ngạc nhiên về tiếng máu của chính mình chảy ồng ộc và sự lặng lẽ cũng như sức mạnh của con vật đã giết hắn. Cái xác bị cắn đứt mạch máu của hắn trượt xuống giữa các tảng đá của thác rồi rơi xuống dưới chân tên lính còn lại, phát tín hiệu cho đàn sói ào tới. Con sói đầu đàn lập tức nhảy chồm lên người Yeruldelgger đè ông nằm vật ngửa ra dưới sáu mươi kilôgam cơ bắp, trong khi hai phó tướng của nó cắn xé đùi và bắp chân của tên lính để buộc hắn phải quỳ một gối xuống đất. Hắn kịp phản ứng bắn ra hai phát súng trước khi một con sói đực khác xé toạc cổ hắn bằng một cú đớp rồi để cho những con sói trẻ hơn dùng bộ nanh cắn xé hắn.
Khi con sói đầu đàn nhấc mình khỏi Yeruldelgger, ông nằm im bất động hồi lâu trước khi dám thực hiện bất cứ cử động nào.
Ông đã trải qua cảnh tượng man rợ mà không nhìn thấy nó, mũi và mắt bị trùm trong bộ lông rậm của con sói, chỉ đoán thấy thứ mùi nóng ấm và ngòn ngọt của máu cùng tiếng thịt bị xé giật đứt rời ra bởi bộ hàm của lũ sói. Con sói đầu đàn có vẻ hiểu nỗi sợ hãi của ông và lùi lại vài bước. Yeruldelgger ngẩng đầu lên trước. Con vật đứng im trên bốn chân, đầu cúi xuống, miệng khép lại, nhìn ông chằm chằm. Quanh nó, bầy sói đã biến mất, để lại hai vệt máu trên mặt tuyết bị cào nát. Ông lại quay đầu về phía con sói, tìm cách nhổm dậy mà không rời mắt khỏi nó, nhưng vết thương đã làm ông mất điểm tựa và ông lại ngã vật ra tuyết. Con sói lại gần, hai chân sau xoạc sang hai bên người Yeruldelgger, cưỡi lên người ông như thể nó lại muốn đè nghiến ông xuống đất, hoặc như thể nó muốn tận hưởng khoảnh khắc cắn ngập bộ răng nanh vào các mạch máu trên cổ ông. Khi nó cúi đầu xuống ông, cả người lẫn sói cùng bất động hồi lâu, nhìn thẳng vào mắt nhau, như thể đánh giá lẫn nhau. Rồi con vật mạnh mẽ từ bỏ toàn bộ vẻ hùng hổ của nó, lông trên sống lưng xẹp xuống, hai tai cụp vào hai bên đầu, cọ mõm hồi lâu lên mặt người đàn ông đang nằm trên mặt đất tỏ ý tuân phục, thậm chí còn liếm vết thương của ông như thể tìm cách chữa lành nó. Yeruldelgger nhổm người lên bằng cách tựa vào cánh tay còn lành lặn. Ở phía xa, trong vạt rừng thấp, ông thấy vài con sói đực khỏe mạnh đang kích động bồn chồn trước thái độ của thủ lĩnh. Chúng đi đi lại lại từ trái sang phải, nhảy chồm lên cổ nhau và gầm gừ mỗi khi bị va vào nhau. Nhưng Yeruldelgger không ngốc. Chúng không hề tấn công lẫn nhau. Chúng khiêu khích nhau, đem đến cho nhau lòng can đảm để mạnh bạo lên. Để trở nên táo tợn.
Và chúng đang đi quanh chu vi của một đường tròn vô hình với tâm là người đàn ông bị thương, bằng những bước chạy, bằng màn chiến đấu giả tạo, mỗi con dần thu hẹp vòng tròn để lại gần Yeruldelgger và con sói đầu đàn. Cả con sói cũng đã hiểu. Nó đứng vào giữa người đàn ông và lũ sói đực còn lại để đối mặt với chúng. Yeruldelgger đếm được bảy con, tất cả hầu như đều to và hung dữ không kém gì con sói đầu đàn. Khi con sói đực đầu tiên dám phá vỡ vòng tròn để thách thức con sói đầu đàn, Yeruldelgger cũng lấy lại được thăng bằng, xem xét vết thương của mình, và đứng dậy để cùng đối diện với nó…
❀ ❀ ❀
[1] [^b33]: Tiếng Anh trong nguyên bản nghĩa là “Chó săn”.