“Tại sao ông lại tấn công các thanh tra của tôi?” Bekter hỏi, cố gắng tìm cách giữ bình tĩnh.
“Bởi vì người thứ nhất đã rút súng ra mà không xưng tên,” Yeruldelgger trả lời.
“Nhưng ông biết đó là thanh tra cảnh sát, phải không?”
“Tôi cũng hơi nghi ngờ. Lúc này tôi có nhiều nghi ngờ về nhiều thứ. Thêm nữa, thanh tra cảnh sát đúng nghĩa lẽ ra phải có bộ dạng kín đáo hơn, và cần tuân thủ tốt hơn các quy trình chất vấn.”
“Ông mà cũng nói đến tôn trọng các quy trình à?”
“Ta học hỏi từ sai lầm của bản thân!” Yeruldelgger thở dài.
“Ông đã làm anh ta bỏng mặt. Anh ta có thể bị mù lắm.”
“Anh ta đeo kính Ray-Ban, nên sẽ chẳng hề hấn gì ở mắt đâu. Đeo kính Ray-Ban giữa đám khói mù vàng ệch! Thêm nữa món buzz của tôi cũng đã nguội lắm rồi.”
“Ông làm gì ở đó?”
“Tôi đi ăn món buzz.”
“Ra ngoài khi trời lạnh âm ba mươi độ giữa lúc ô nhiễm mù mịt thế này hả?”
“Ông lão đó làm món buzz ngon nhất thành phố. Tôi nóng lòng muốn thưởng thức món kuushuur của ông cụ!”
“Ông lão đó cũng chính là người đã cho cô gái là nạn nhân trong vụ giết người mà ông là đối tượng nghi vấn số một thuê căn lều.”
“Thế à, anh đã tìm thấy những đối tượng nghi vấn khác rồi sao?”
“Ông có lý, tôi xin chữa lại: đối tượng nghi vấn duy nhất!”
“Tôi tới đó để cầu xin Phật lớn chỉ dẫn. Tôi tình cờ gặp ông lão khi tìm chỗ ăn.”
“Ông muốn tôi tin thế sao?”
“Đó là phiên bản anh sẽ phải cho vào báo cáo của mình bên cạnh những suy đoán của anh, Bekter.”
“Trong báo cáo của tôi sẽ chẳng có bất cứ suy đoán nào hết, Yeruldelgger: người ta đã thấy ông ở một nơi có liên hệ trực tiếp với tội ác mà ông bị cáo buộc, và ông đã dùng vũ lực chống trả lại khi bị bắt. Tất cả những điều này sẽ dẫn ông quay trở lại buồng tạm giam, nhiều khả năng là trong suốt thời gian diễn ra cuộc điều tra và thủ tục tố tụng. Có nghĩa là hàng tháng trời, tôi lấy làm ngại cho ông đấy!”
Mông Cổ là nền dân chủ sơ khai với hệ thống tư pháp còn in đậm những thói quen cũ, song Yeruldelgger vẫn giữ niềm tin vào hệ thống, và nhất là vào sức thuyết phục của những người bảo trợ cho ông.
Khi điện thoại của Bekter đổ chuông, ông sẵn sàng đánh cược đó là sự can thiệp của Gartzorig. Ông thấy khuôn mặt viên cảnh sát của Ban Đặc vụ đanh lại vì tức giận, mặc dù anh ta hết sức nỗ lực để không lộ ra bất cứ điều gì.
“Tôi đoán là tôi được tự do phải không?”
Ông không thích cách Bekter nhìn mình trước khi trả lời. Vẻ không hiểu nổi, nhưng cũng đầy sợ hãi và ghê tởm trong ánh mắt anh ta.
“Tôi không biết ông từng là ai, hay đã làm gì để được bảo vệ như vậy, nhưng chính xác vì điều đó mà tôi ở đây, và tôi sẽ khiến tất cả các lớp bảo vệ ấy lần lượt rơi rụng, rồi ông sẽ gục ngã cùng với lớp bảo vệ cuối cùng. Ông có thể đi.”
Hai người nhìn nhau chằm chằm hồi lâu trước khi Yeruldelgger đứng dậy rời khỏi phòng thẩm vấn, cả hai đều ý thức được rằng, đằng sau tấm kính một chiều, những thanh tra trẻ của Ban Đặc vụ không bỏ sót chi tiết nào trong cảnh tượng vừa diễn ra, giống như các bác sĩ nội trú tại khu phòng mổ trong một tập phim Dr House.