“Vậy là ông đã giết Colette chỉ vì việc này?”
Ông sẵn sàng nhảy bổ vào y bất chấp cơn đau lúc này đang bùng lên ở bàn chân, khi ông nhận thấy một thoáng lơ đãng trong mắt Erdenbat. Trong một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, ông đã tin là thấy gã khổng lồ lảo đảo và coi dấu hiệu yếu đuối này có nguyên do từ vết thương của y. Khi ánh mắt Erdenbat lại trở nên sắc lẹm và nhắm thẳng vào mắt ông, ông nhìn thấy mồ hôi lấm tấm trên trán y.
“Cần phải làm vậy, để đưa anh tới nơi tôi muốn. Nếu như không ra lệnh giết Colette theo cách khiến anh bị liên lụy, tôi sẽ không bao giờ có thể thu hút sự chú ý của anh tới Ganshü và khơi dậy trong anh thứ phức hợp ngọt ngào của cảm giác tội lỗi này, thứ sẽ giúp tôi thao túng anh.”
“Để cuộc điều tra của tôi lần tới tận Le Havre?”
“Anh là tên ngốc thối tha, nhưng là một cảnh sát giỏi. Tôi biết là anh sẽ lần ra đường dây vận chuyển lũ trẻ. Tôi muốn nó dẫn anh tới tận Pháp và bắt gặp cuộc điều tra của họ về cái xác của Batguerel. Như thế anh sẽ bắt gặp luôn cái xác còn lại dưới hố khai thác sỏi, và sẽ khơi lại vụ việc ở nhà hàng MacDo. Tôi không lường trước là anh lại nấn ná với việc báo thù cho cô ả Colette hay việc gã người Pháp lại lần ngược câu chuyện tới tận đây. Nhưng kết quả vẫn sẽ như nhau thôi. Tôi sẽ chộp được Bathbaatar.”
“Đó là câu chuyện cũ rích.”
“Đó là câu chuyện cũ rích nhưng với một cái xác mới tinh.”
“Và cái đó làm thay đổi gì đây?”
“Nó sẽ làm người hùng trở thành kẻ sát nhân.”
“Tôi không hiểu.”
“Anh sẽ chẳng bao giờ hiểu gì cả! Bathbaatar trở thành người hùng qua việc bắt cóc và đưa về nước cái gã có tên là Mejet, nhưng hắn ta sẽ chỉ còn là một tên sát nhân bẩn thỉu khi người ta biết rằng vì chuyện này hắn đã giết một người vô tội.”
“Người bị ném dưới hố khai thác sỏi vô tội sao?”
“Còn tệ hơn thế kia: Mejet vô tội. Kẻ ở dưới hố, kẻ được gọi là Alagh, chính là kẻ chúng tôi tới đó để tìm. Gã ẩn nấp tại Le Havre ở chỗ một người cho thuê phòng trọ với những giấy tờ tùy thân Trung Quốc giả mạo. Chúng tôi đã bắt cóc gã và đưa tới một boong ke cũ trên đê để buộc gã mở miệng. Bathbaatar tin chắc hắn có thể làm gã này khai ra tên những kẻ đã thuê gã thực hiện vụ ám sát. Chỗ đó sặc mùi phân của đám vô công rồi nghề và mùi nước đái chuột, và tất cả chúng tôi đều muốn xong việc càng nhanh càng tốt. Bathbaatar đã gí nòng súng của hắn vào trán gã này để dọa, và thay vì làm thế, hắn đã bắn chết gã này thật. Hắn đã lắp vào súng một băng đạn rỗng mà quên mất rằng loại súng ngắn mà hắn mua ở Hungary giữ lại một viên đạn lên sẵn trên khóa nòng. Tôi được giao thủ tiêu cái xác trong khi hắn liên lạc với Batguerel để tìm cho hắn một kẻ thế thân.”
“Tại sao? Nếu ông ta thực sự giết kẻ sát nhân mà ông ta truy đuổi, ông ta hoàn toàn có thể quay về Mông Cổ, coi như nhiệm vụ đã hoàn thành, phải không nào?”
“Với hắn thì không. Lúc ấy hắn đã quá tham vọng để chấp nhận điều đó. Bắt thủ phạm ám sát một thủ lĩnh chính trị về và đưa tay này ra tòa xét xử vì tội của gã là một chuyện. Ám sát một nhân vật đối lập chính trị, cho dù kẻ này có là tên sát nhân đi nữa, trên lãnh thổ nước ngoài, tại Pháp, lại là chuyện khác. Hắn cần phải có một thủ phạm, và Batguerel đã tìm cho hắn một kẻ thế thân.”
“Điều này vẫn không giải thích lợi ích của ông khi hôm nay khuấy tung tất cả chuyện này lên. Và nhất là chẳng thể biện hộ được cho vụ sát hại Colette.”
“Colette chẳng qua chỉ là một ả điếm trầm uất, thậm chí còn không đáng là con tốt trong ván cờ đang diễn ra. Giá trị duy nhất của ả là có thể kích hoạt thứ lòng trắc ẩn gàn dở và sự bướng bỉnh của một điều tra viên ngoan cố trong anh. Anh cũng biết Bathbaatar đã cho tống cựu Tổng thống của nước ta vào tù chứ?”
“Đương nhiên tôi biết điều đó, câu chuyện này đã làm chúng ta trở nên lố bịch trong mắt toàn thế giới.”
“Anh nói quá lời đấy, ba phần tư thế giới thậm chí còn chẳng biết chúng ta tồn tại.”
Yeruldelgger nhớ lại thời kỳ khủng khiếp ấy. Vị cựu Tổng thống, tiếp tục là ứng cử viên, tới nhà bố mẹ khi một đám đông cảnh sát mặc thường phục ùa tới tấn công xe của ông ta. Đám vệ sĩ của ông ta cũng xông ra và rút súng. Bọn họ tạo thành một vòng tua tủa vũ khí quanh ông ta và lui vào trong nhà, để lại đám cảnh sát chưng hửng vơ vẩn ngoài phố. Đến rạng sáng, Bathbaatar đích thân giám sát cuộc tấn công vào ngôi nhà do hai trăm người thuộc các cơ quan mật vụ dưới quyền ông ta thực hiện. Vị cựu Tổng thống bị bắt, bị trưng ra trên tất cả các kênh truyền hình được báo trước chu đáo trong khi vẫn đi tất mặc pyjama, rồi bị tống vào tù vì tội tham nhũng.
“Người ta nói rằng những bằng chứng chống lại ông ta đã được ngụy tạo.”
“Không phải tất cả, nhưng đúng là chính tôi đã giúp chế ra một vài bằng chứng trong số đó,” Erdenbat cười gằn bất chấp cơn đau làm làn da y tái nhợt như sáp dưới mảnh băng tuyết đọng lại.”
“Thế rồi sao?” Yeruldelgger hỏi tiếp, luôn chú ý tới những thoáng lơ đãng càng lúc càng thường xuyên xuất hiện trong ánh mắt Erdenbat.
“Thế là cái gã vô can khốn khổ mà chúng tôi điệu về nước, và vốn chỉ là một kẻ trộm tái phạm nhiều lần, đã bị đem ra xét xử rồi kết án, và người hùng Bathbaatar đã được trao tặng huân chương cao quý nhất của Nhà nước ngay hôm sau từ tay vị Tổng thống mới mà hắn vừa giúp trúng cử. Nhưng thật không may chúng ta đang ở chế độ dân chủ, phải không? Những cuộc bầu cử mới lại cận kề và vị cựu Tổng thống chẳng mấy nữa sẽ mãn án tù. Anh bắt đầu hiểu rồi chứ?”
“Cái gì, ông đẩy cựu Tổng thống chống lại Bathbaatar, là vậy sao?”
“Người luôn tuyên bố mình vô tội và lớn tiếng chỉ trích vụ án chính trị sẽ mãn hạn và tự do sau một năm nữa. Ông ta sẽ ra khỏi nhà tù trong sự chào đón của những người ủng hộ và được tô điểm bằng ánh hào quang của kẻ tuẫn đạo cho nền dân chủ mới mẻ. Các nước phương Tây sẽ ưa chuộng nhân vật này. Bọn họ sẽ nói tới Mandela của châu Á. Ông ta sẽ thắng trong cuộc bầu cử tới.”
“Và ông, với vụ Le Havre, ông muốn dâng đầu Bathbaatar trên một cái khay lên ông ta chứ gì? Và ông đã giết Colette, cũng như người phụ nữ đó ở Pháp, và bỏ mặc cả đám trẻ đó chết vì một ván billiard chính trị phải không? Vì ông, vì sự sống nhỏ nhoi của chính ông. Tôi thề với Trời là tôi sẽ giết ông vì những điều đó, ông nghe rõ chứ? Tôi sẽ dồn hết sức lực cuối cùng của mình cho việc đó trước khi chết nếu cần phải thế, nhưng tôi sẽ giết ông vì những điều đó.”
Ông cố đứng dậy, nhưng cơn đau cắt ngang hơi thở của ông và ông ngã vật ra tuyết.
“Anh sẽ không bao giờ lấy lại được sức lực đâu. Số mệnh của anh là phải chết ở đây, và những gì còn lại từ anh được rã đông vào mùa xuân sẽ bị những loài vật ăn xác thối và sâu bọ ngấu nghiến hết. Đây là thời hoang dã, Yeruldelgger ạ, và anh không đủ tầm.”
“Bởi vì ông nghĩ ông sẽ sống sót được sao?”
“Tất nhiên. Kể từ vụ đất hiếm, anh đã biến tôi thành kẻ bị khinh miệt ngay trên đất nước của tôi, một kẻ đáng ghê tởm trong giới chính trị mà tôi đã nuôi dưỡng và làm cho giàu có trong suốt nhiều năm. Tôi mất hàng triệu đô la trong vụ đó và tôi phải đánh bạn với đám giang hồ Nga mạt hạng nhất để tồn tại qua ngày. Vậy nên đã đến lúc tôi trả thù và lấy lại vị trí của mình.”
“Trả thù ai?”
“Trước hết là anh. Tôi đã bắt đầu rồi, bằng việc giết ả điếm đó. Và đồng thời là Bathbaatar bằng cách khiến hắn ngã ngựa vì… tôi sẽ trở lại… nhờ vào… Tổng thống sẽ…”
Lần này tay khổng lồ lảo đảo, ánh mắt vô hồn, đôi mắt đột nhiên trợn ngược lên phía bầu trời giá lạnh, rồi y bất tỉnh trong khi vẫn ngồi thẳng người trên tuyết.
Yeruldelgger đã hiểu ra: Erdenbat chết ngay trước mắt ông vì một cú sốc nhiễm khuẩn, máu bị nhiễm khuẩn do vết cắn của con chó ở Honfleur, vậy là ông sẽ không cần phải giết y. Ông sẽ không phải bắn trực diện vào đôi mắt ngạc nhiên của y cả năm viên đạn cỡ sáu li cuối cùng trong băng đạn của khẩu súng mà Akounine giấu kín trong mũ lông cho mục đích này. Ông không thể nói mình có hạnh phúc về chuyện ấy hay không. Ông đã hình dung ra một cuộc trả thù dữ dội hơn, nhưng ngay cả trong cái chết, Erdenbat vẫn tuột khỏi tay ông.