Trong thời gian Louis Bé đi tìm cá chào mào tươi để nấu với xốt xanh Chausez, ba bốn tuần rượu khai vị đã làm những cái lưỡi hoạt bát hơn.
“Văn phòng trung tâm trấn áp nhập cư bất hợp pháp và sử dụng lao động nước ngoài không giấy tờ OCRIEST đã phân công cho chúng tôi. Tên chiến dịch là Goldorak. Chiến dịch này bắt đầu việc thống kê nhiều đơn trình báo về những vụ trộm của băng nhóm có tổ chức do đám người Hoa gây ra. Kể cũng lạ, chính cảnh sát biên phòng đã kiểm tra đối chiếu phương thức gây án. Rồi cảnh sát cơ động vùng Rennes bắt giữ một chiếc xe đa dụng do một người Hoa lái, đi cùng hai người Afghanistan. Trong chiếc xe tải nhỏ đó họ đã bắt giữ được lượng mỹ phẩm ăn cắp có giá trị một trăm hai mươi nghìn euro. Lần ngược đường dây này, họ đã phát hiện ra hai điều. Hàng hóa ăn trộm trị giá một trăm ba mươi nghìn euro và sáu thằng bé Mông Cổ đã tới châu Âu bằng visa Ba Lan giả. Từ đó, họ lần theo dấu vết để truy tìm các đường dây và tìm thấy những nhóm tương tự ở khắp nơi. Chẳng hạn, OCRIEST đã phát hiện ra một nhóm nữa tại Touraine.”
“Anh bảo lũ nhóc tới từ Ba Lan à?”
“Thực ra chúng tới châu Âu bằng visa Ba Lan giả được cấp tại Nga, nhưng tất cả đều xuất phát từ Irkoutsk ở Siberia. Chúng xâm nhập vào châu Âu qua vùng sơ hở: Ba Lan, Bulgaria, Nam Tư cũ, rồi lũ trẻ được đưa tới Thụy Sĩ, Bỉ, Đức, Áo, Ý. Đó là những nhóm nhỏ rất cơ động gồm từ tám đến chín thiếu niên nhỏ tuổi, và ngay khi một thằng nhóc bị tóm, một đứa khác sẽ được đưa tới bù vào. Đây là một tổ chức hoạt động cực kỳ trơn tru.”
“Thế còn đồ ăn cắp?”
“Một phần nhỏ được bán lại ngoài chợ đen ở châu Âu, hẳn là để lấy kinh phí cho hệ thống tại chỗ, song người ta cho rằng phần lớn được chuyển tới Oulan-Bator ở Mông Cổ.”
“Tới Oulan-Bator à? Chẳng có gì ở Oulan-Bator cả,” Soulniz ngạc nhiên thốt lên. “Làm thế nào thị trường chợ đen ở Mông Cổ có thể tiêu thụ một lượng hàng lớn như vậy? Tôi rất muốn tin họ tăng trưởng với tỷ lệ hai con số và lút mông trong khoáng sản, nhưng đám nhà giàu mới nổi của họ không có khả năng ngốn hết hoạt động buôn lậu như thế. Thêm nữa, cánh nhà giàu mới nổi bên nước họ quá kiêu hãnh với việc mua sắm với giá đắt hơn nhiều những hàng hiệu thứ thiệt tại các cửa hàng xa xỉ để có thể gục ngã trước cám dỗ của chợ đen.”
“Soulniz có lý,” Zarza cắt ngang, “Mông Cổ chẳng có lý do hợp lý nào để can dự vào hoạt động buôn lậu như vậy. Nước này có hai láng giềng: một đường biên giới với Nga, và một biên giới với Trung Quốc. Hai quốc gia với tầng lớp trưởng giả mới quyết tâm bắt chước đám nhà giàu mới nổi. Đó chính là miền đất hứa cho buôn lậu xa xỉ phẩm.”
“Thế vai trò của Batgirl trong toàn bộ chuyện này là gì?” Soulniz hỏi.
“Ai thế?” viên cảnh sát hỏi.
“Dzanouni, người phụ nữ quản lý công ty Mông Cổ có kho hàng nơi người ta phát hiện ra lũ trẻ. Cái xác dưới hố khai thác sỏi.”
“Chúng ta sẽ quan tâm tới điều đó khi James Bond rơi xuống đầu chúng ta,” anh chàng cảnh sát tếu táo.
“Anh không đến chỗ kho hàng vì bà ta sao?”
“Không. Chúng tôi chỉ là lính quèn trong chiến dịch Goldorak. Nhiệm vụ duy nhất của chúng tôi là tóm lũ nhóc. Nhưng những người đứng đầu OCRIEST đã đặt mật danh Vega cho kẻ chỉ đạo hoạt động buôn lậu này, dù vẫn chưa biết kẻ đó là ai và điều hành từ đâu. Thậm chí còn không chắc tên này có ở Pháp hay không. Ngược lại, có vẻ như chúng tôi đang tiếp cận được căn cứ của chúng, mật danh Trại Trăng Đen, và kẻ cầm đầu đường dây tại Pháp, thậm chí là châu Âu, biệt danh Minos.”
“Thế thì nếu anh muốn biết ý kiến của tôi, những người chỉ huy OCRIEST cần xem xét lại Câu lạc bộ Dorothée của họ, vì nhân vật Minos trong chiến dịch Goldorak của họ chắc chắn là một ả Minas.”
“Một phụ nữ? Người anh vừa nhắc tới cách đây một phút ấy à? Anh thực sự tin rằng chúng ta đã chộp đúng tổ của chúng? Công ty Hàng hải Mông Cổ sẽ là Trại Trăng Đen, còn Batmachine của anh sẽ là Minos?” viên cảnh sát đột nhiên trở nên đầy phấn khích hỏi.
“Càng ngày tôi càng tin chắc như thế,” Zarza đáp. “Hãy nói cho tôi biết, chỉ để vui thôi, mật danh chiến dịch của các anh ở BAC là gì: Bộ óc Chớp nhoáng? Nắm đấm Chớp nhoáng?”
“… Planitronk,” anh chàng cảnh sát kia thú thực, có chút ngượng ngập.
Louis Bé tranh thủ lúc này để mang tới mấy chiếc bánh táo và đại hoàng vẫn còn ấm kèm những ly rượu quả chifoine nhỏ.
Không khí im lặng thèm thuồng tràn ngập gian quán và mỗi người đều nhấp môi từng ngụm nhỏ hương vị đậm đà tròn trịa của cây quả hòa lẫn với Calvados.
“Em ăn ngon miệng chứ?” Zarza vừa hỏi Gantulga bằng tiếng Nga vừa tịch thu ly chifoine mà Louis Bé đã rót cho cậu nhóc.
Cậu nhóc gật đầu, đồng thời mở to mắt ra để chứng tỏ cậu đã thưởng thức ngon lành đến mức nào những món tuyệt tác mới lạ này.
“Món nào em thích nhất?” người cảnh sát vừa hỏi vừa đưa mắt nhìn Zarza để nhờ anh dịch lại câu hỏi của mình.
Gantulga tuôn ra một câu trả lời dài được minh họa bằng các cử chỉ và nét mặt làm môi Zarza nở một nụ cười đồng lõa.
“Món thích nhất của cậu ấy,” anh giải thích, đôi mắt nheo lại vì cười nhìn thẳng vào mắt viên cảnh sát, “là đầu dê. Đầu tiên anh giết con vật mà không làm máu dây xuống đất, đó là phong tục ở đó. Anh đè con vật còn sống nằm nghiêng xuống đất, dùng hai đầu gối ghì chặt lấy nó, rồi rạch một đường giữa hai chân sau, thò tay vào đó chộp lấy tim và làm nó ngừng đập. Sau đó, anh lột da, chặt khúc và chặt đầu con dê, rồi ném cái đầu vào trong một nồi nước muối để luộc càng lâu càng tốt. Khi thịt bắt đầu róc khỏi xương, anh lấy cái đầu ra, để lên một chiếc đĩa. Rồi để riêng ra. Tốt nhất là trong nhiều ngày. Dưới gầm giường chẳng hạn. Rồi khi có khách, anh lấy cái đầu ra và tất cả mọi người ngồi quanh bóc thịt khỏi xương sọ bằng ngón tay hoặc mũi dao. Tất nhiên, ít nhất anh cũng phải mời khách và vị khách phải cắn và nhai nó thật lâu trước mặt anh để tỏ lòng ngưỡng mộ tài nấu nướng của anh…”
Anh chàng cảnh sát vội vàng bật dậy xô ghế chạy đi nôn cái bánh vừa ăn ra đụn cát lạnh lẽo.