“Bỏ súng xuống,” Erdenbat ra lệnh.
Y đang đứng phía trên ông, tư thế xiên lệch kỳ lạ vì một bên mắt cá chân gãy, khẩu Makarov cầm trên tay. Đang ở tư thế quay người lại dở chừng, bị vướng víu trong tấm vải ngụy trang, Yeruldelgger nhanh chóng đánh giá tình hình. Ông sẽ không bao giờ có thời gian giơ súng lên ngắm bắn trước khi Erdenbat bắn hạ ông. Ông ném khẩu súng xuống chỗ gần nhất có thể nhưng Erdenbat đã lập tức găm một viên đạn vào bàn chân ông. Rồi y dửng dưng ném khẩu súng của mình xuống, nòng súng nóng bỏng kêu lách tách trên tuyết.
“Anh thấy đấy, tôi chơi đẹp: giờ chúng ta hoàn toàn cân bằng. Cùng bị thương và cùng bị tước súng. Và bây giờ tôi sẽ nhìn anh chết, vì tôi khỏe hơn anh.”
Cú sốc của phát đạn đã làm Yeruldelgger chấn động, song cơn đau vẫn chưa kịp lan đi trong cơ thể ông.
“Nếu tôi chết ở đây,” Yeruldelgger nhăn mặt trả lời, “ông cũng sẽ chết. Ông sẽ không sống sót nổi qua đêm. Chân ông bị thương quá nặng để có thể đi tới chỗ chiếc môtô trượt tuyết. Với chút may mắn, tôi sẽ chứng kiến lũ sói ngấu nghiến nhai ông.””
“Vì chúng không ngấu nghiến anh sao?”
“Không, tôi thì không…”
“Vậy là anh vẫn chẳng học được gì sao? Khi đã là chuyện sinh tồn hay giành phần ăn, mỗi loài động vật, dù là người hay sói, đều vì bản thân mình bất chấp kẻ khác. Lũ sói ăn thịt cả con của chúng. Khi trốn khỏi trại giam, tôi đã từng ăn thịt một số người đồng hành. Không chỉ có những người đã chết vì kiệt sức hay vì lạnh đâu. Cả những kẻ tôi đã giết để ăn thịt nữa. Chính bằng cách đó mà chúng tôi sống sót. Chính nhờ vậy mà tôi sống sót được lâu đến vậy. Và sau khi chứng kiến anh chết, nếu cần phải ăn thịt anh để cứu mạng mình, tôi cũng sẽ làm. Và nếu cần tôi sẽ đốt mỡ của anh lên để sưởi ấm cho mình. Và tôi sẽ sống sót lâu hơn anh.”
“Ông sẽ chết trước, vì tất cả những điều xấu xa ông đã làm với tôi.”
“Cái gì, anh vẫn còn nuôi dưỡng cái nỗi đau cũ rích này sao? Đừng có nói với tôi rằng anh sẽ tước đi của tôi niềm vui được giết anh bằng cách chết vì phiền muộn như một bà lão nhé!” Erdenbat giễu cợt. “Những nỗi buồn, những cái chết, những kẻ khác, tất cả đều được tạo ra để lãng quên. Anh có biết điều gì đã giúp tôi tiến lên và kiên cường không? Đó là không bao giờ lôi theo người những gánh nặng của quá khứ như anh. Cuộc sống của tôi là của tôi, và không thuộc về bất cứ ai khác. Nhất là những người đã chết.”
Yeruldelgger không trả lời. Ông cởi ủng và tất ra để xem xét tình trạng vết thương của mình. Viên đạn đã khoan thủng đế ủng của ông rồi xuyên bên dưới cổ chân và mắc lại trong lớp da của chiếc ủng ở phía bên kia. Erdenbat cũng kéo quần của y lên tới tận đầu gối và Yeruldelgger thấy vết thương ở bắp chân y, và những vết lằn chằng chịt trên da quanh mấy vết sưng phồng đã lên sẹo xấu xí. Ông nhận ra đó không phải là vết thương do cái bẫy của mình gây ra.
“Anh thấy đó, vết thương này đã không ngăn được tôi truy đuổi anh tới tận đây. Vết thương kia cũng sẽ không ngăn được tôi giết anh.”
“Đó là vết cắn của con chó, con chó của người thủy thủ đã bị ông bẻ gãy cổ ở Le Havre phải không?”
“Ai đã kể với anh chuyện này vậy?”
“Anh chàng người Pháp mà ông đã không thể bắn hạ được ở bên đó.”
“Phải, tôi đã giết gã thủy thủ đó, đúng thế, và tôi vẫn ở đây bất chấp con chó của gã. Anh thấy đấy!”
“Vết thương không được đẹp mắt lắm.”
“Cái gì, anh muốn tôi liệt kê với anh những gì tôi từng sống sót qua, như những cú đâm bằng lưỡi dao gỉ trong các con hẻm, hay những vết cắn của lũ chó dại trong các khu trại, hay của gấu hay sói trong rừng sao hả? Tất cả những lần nhiễm trùng, những lần dầm nước, những lần hoại tử thối rữa: tôi đã sống sót qua tất cả. Tôi sẽ sống sót qua chuyện này.”
“Chỉ để thấy tôi chết, quả là hân hạnh quá. Tôi đã làm gì để được vinh dự như vậy chứ?”
“Anh đã thiếu chút nữa làm tôi mất một cuộc báo thù đẹp đẽ.”
“Nhằm vào ai vậy?”
“Anh vẫn chưa hiểu à? Nhằm vào chính kẻ đã báo trước cho chúng ta, anh và tôi.”
“Bathbaatar?”
“Phải, vị anh hùng vĩ đại, kẻ thao túng bậc thầy. Hắn ta đã đặt anh theo dấu tôi để anh loại bỏ tôi, chính là mối nguy hiểm đối với hắn.”
“Và ông là thứ nguy hiểm nào với ông ta vậy?”
“Một nguy hiểm chết người.”