Người đàn ông tỏ ra lịch thiệp. Ông ta đã nhận ra sự tức giận và xấu hổ trong ánh mắt Oyun và cáo lỗi vì đã buộc phải xuất hiện như vậy trong chốn riêng tư của cô. Ông ta đưa cho cô chiếc khăn tắm có thêu các chữ cái đầu tên khách sạn mà ông ta đã lấy trong phòng tắm trước khi cô tới nơi.
“Trước khi cất súng đi, và để cô không buộc tôi phải dùng đến nó, cho phép tôi nói với cô rằng tôi là một người bạn, hay có thể nói là một người quen, của người cộng sự Yeruldelgger của cô.”
“Tôi biết ông là ai,” Oyun vừa quấn khăn tắm quanh người vừa trả lời. “Ông là một gã khốn giả danh nhân viên ngoại giao và ông làm việc cho ban mười bảy thuộc cơ quan tình báo Trung Quốc. Ông đã cố gắng phá hỏng một cuộc điều tra của Yeruldelgger và tôi. Ông đã cố gắng làm ông ấy bị đuổi khỏi ngành cảnh sát, và ông đã làm hỏng vụ bắt giữ Erdenbat mà ông ấy đã dâng đến tận miệng cho ông. Ông là thế đấy!”
“Được,” người đàn ông bình thản lên tiếng song không cất súng đi. “Vì cô đã biết tôi là ai rồi, vậy ít nhất hãy để tôi nói cho cô biết vì sao tôi lại ở đây.”
“Tôi không lắng nghe những người chĩa súng vào tôi,” Oyun khiêu khích ông ta.
“Tôi chỉ chĩa súng vào những ai từ chối lắng nghe tôi,” người Hoa trả lời. “Nhưng tôi đề nghị với cô một thỏa thuận. Cô hãy ngồi xếp bằng xuống đầu giường đằng kia. Tôi vẫn ngồi lại trong chiếc ghế bành này, nhưng đế súng trên mặt bàn thấp. Như thế, nó sẽ không còn chĩa vào cô nữa và cô có thể lắng nghe tôi.”
Oyun bực bội làm theo, trong đầu thầm tìm kiếm cách thoát khỏi hay vô hiệu hóa ông ta. Cô quyết định rằng điều tốt nhất có thể làm là kéo dài thời gian và đợi Gourian gõ cửa.
“Tốt lắm,” người Hoa bắt đầu nói khi cô đã ngồi xuống. “Cơ quan chúng tôi rất quan tâm theo dõi nhiều cuộc điều tra của các vị vượt quá giới hạn mà các vị vẫn hình dung về chúng. Cộng sự của cô đã tới Krasnokamensk điều tra và ông ấy có lý. Tại đó diễn ra những chuyện sẽ có tác động tới một số kết luận của các vị. Và cả tới Trung Quốc nữa. Đất nước chúng tôi trở thành bằng chứng ngoại phạm cho những hoạt động bất hợp pháp mà chúng tôi muốn chấm dứt. Tốt nhất là với sự hợp tác của các vị, nhưng không cần đến các vị nếu các vị từ chối sự giúp đỡ của chúng tôi. Thậm chí chống lại các vị nếu cần.”
Ông ta nói với giọng đầy thuyết phục. Với cô, ông ta có vẻ vừa thành thật vừa kiên quyết, và cô không coi những lời nói cuối cùng của ông ta là đe dọa.
“Ông đang nói tới hoạt động bất hợp pháp nào vậy?”
“Buôn lậu hàng hóa và buôn người.”
“Tôi thấy khó lòng tin được ông. Hiện tại chẳng có cuộc điều tra nào của chúng tôi có manh mối theo những hướng này cả.”
“Bởi vì các vị còn thiếu các yếu tố để gắn kết chúng với nhau. Các vị chỉ tìm câu trả lời ở Mông Cổ trong khi những hoạt động này diễn ra ở quy mô toàn cầu.”
“Toàn cầu? Thứ ông đang nói là cái quái gì vậy, chứng vĩ cuồng hoang tưởng của các cơ quan mật vụ à? Ông nói về chuyện gì vậy?”
“Tôi nói về hoạt động buôn lậu trị giá hàng triệu euro, về việc buôn người với hàng trăm đứa trẻ. Mỗi năm.”
Oyun nhìn chăm chăm vào ông ta để cố đánh giá mức độ đáng tin cậy của con người này. Ông ta có vẻ vẫn luôn thành thật như thế, nhưng đây chỉ là một tay mật vụ. Ngay cả khi khẩu súng đang để trên bàn trước mặt ông ta, cô vẫn ở dưới sự đe dọa của ông ta. Và cô đang ngồi xếp bằng trên giường, trên người chỉ độc mấy mảnh đăng ten quyến rũ bên trong chiếc khăn tắm.
“Ông muốn gì?” cuối cùng cô hỏi.
“Tôi muốn nói chuyện với Yeruldelgger, và chỉ với riêng ông ấy, tại một nơi bí mật nhất có thể, và càng nhanh càng tốt.”
“Chính ông đã nói với tôi là ông ấy ở Krasnokamensk. Nếu ông không muốn đợi cho tới khi ông ấy quay về thì đến gặp ông ấy tại đó, đáng lẽ đó phải là chuyên môn của ông chứ.”
“Tôi nói rằng ông ấy đã điều tra ở đó. Ông ấy không còn ở đó nữa,” ông ta vừa nói vừa đứng dậy cài súng vào thắt lưng. “Cả đám người Nga muốn giết ông ấy, cả chúng tôi những người muốn nói chuyện với ông ấy, thậm chí cả cô, người làm việc cùng ông ấy, chẳng ai biết ông ấy đang ở đâu nữa.”
Ông ta đi ra phía cửa như thể không e ngại bất cứ phản ứng nào từ phía Oyun.
“… Và chẳng phải ba hay bốn cái xác ông ấy đã để lại sau lưng mình ở Siberia sẽ nói cho chúng ta biết ông ấy đã đi đâu. Nhưng nếu ông ấy liên lạc với ai đó, thì người ấy sẽ là cô. Thế nên mong cô hãy chuyển lời nhắn này cho ông ấy,” ông ta vừa nói vừa bước ra khỏi phòng.
Ông ta sắp sửa đóng cửa lại thì đổi ý: “Và cá nhân mà nói, tôi nghĩ cô đã lựa chọn đúng. Màu đen hợp với cô hơn…”