Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 75 Tìm ra Yeruldelgger, và thật nhanh

❊ ❊ ❊

“Hắn đâu?”

“Tôi không biết gì hết.”

“Nhiều nhân chứng đã thấy hắn ở bệnh viện, trên tầng này.”

“Ai đó đã thấy hắn ta trong phòng tôi à?”

“Nghe này, Oyun, chúng tôi biết gã này đã nhập cảnh vào Mông Cổ, và chúng tôi biết hắn mang thằng bé về nước.”

Bathbaatar nói với giọng đấu dịu, cho dù ông ta đã bước vào phòng không thèm gõ cửa cùng một thuộc hạ của mình. Một người khác đứng ngoài hành lang canh cửa, còn người cuối cùng đã nhận được lệnh cách ly Solongo và Gantulga trong một phòng khác.

“Gantulga chưa bao giờ rời khỏi đất nước.”

“Chúng tôi có những bức ảnh chụp tại sân bay cho thấy thằng nhóc nhập cảnh tại đó.”

“Ông có những bức ảnh của một gã tôi không quen biết có thể đã nhập cảnh vào đất nước này với một thằng nhóc không phải là Gantulga.”

“Đó là Gantulga, hãy nhìn mấy bức ảnh xem.”

“Khỏi cần. Gantulga chưa bao giờ rời khỏi đây. Đó là một thằng bé trông giống nó. Thằng nhóc của ông mang tên gì trên giấy tờ nhập cảnh, Gantulga hả?”

“Không, nhưng thằng nhóc này chắc chắn tên là Gantulga,” Batbaatar vừa nói vừa quay chiếc iPad của ông ta về phía Oyun.

Cô trông thấy trên đó hình chụp lại một tờ báo nước ngoài, trên trang nhất là một bức ảnh ghê rợn: cảnh sát và nhân viên cứu hộ bàng hoàng trước bảy thi thể bé nhỏ nằm còng queo trong một chiếc container kim loại, và trong một khung tròn nhỏ là ảnh của Gantulga. Cô hiểu đó là một tờ báo Pháp và chú thích nói rằng đứa trẻ trong khung hình nhỏ là nạn nhân duy nhất thoát chết.

“Hãy nói cho tôi biết hắn ở đâu,” Bathbaatar kiên quyết gặng hỏi. “Tôi chỉ quan tâm tới gã người Pháp này, chứ không quan tâm tới Gantulga. Đừng ép tôi buộc thằng bé phải mở miệng.”

“Bắt một tu sĩ tập sự nhỏ tuổi của Đệ thất Thiền viện phải mở miệng à? Thậm chí đừng có nghĩ tới chuyện đó.”

“Gantulga đang theo học tại thiền viện sao?”

“Phải, và đó là phiên bản chính thức, dứt khoát của tôi. Gantulga chưa bao giờ rời khỏi đất nước. Thằng bé tới chỗ thiền viện kề cận vị Nerguii theo lời khuyên của Yeruldelgger. Ông không có manh mối nào về chuyện thằng bé ra nước ngoài, cũng chẳng có dấu vết nào của việc nó nhập cảnh, ngoại trừ những bức ảnh có thể giống nó một chút.”

“Oyun, Oyun, Oyun!” Bathbaatar thở dài, “đền đáp lại tôi vì đã cứu nguy cho cô như thế thì tệ quá.”

“Cứu nguy cái gì?”

“Cô thực sự tin người tốt tồn tại à? Thực sự có người bỏ chỗ làm được trả bộn tiền ở khu mỏ để chui vào mấy căn lều đóng vai du mục giữa nơi trời cùng đất kiệt sao? Ông lão kỵ sĩ đã giúp cô lúc hỏng xe giữa thảo nguyên là người của tôi.”

Oyun bàng hoàng.

“Ông muốn nói là kẻ đã để tôi đâm đầu vào miệng sói để rồi suýt chết vì bị tra tấn, và có thể sẽ khiến tôi bị mất bàn chân hả? Đừng nói với tôi là gã đó biết điều gì chờ đợi tôi!”

“Ông ta có mặt ở đó phòng xa và hẳn đã can thiệp nếu câu chuyện diễn biến bất lợi cho cô.”

“Khốn kiếp, nó đã diễn biến bất lợi cho tôi rồi! Tôi đã giết hai người để thoát thân khỏi đó!”

“Chủ yếu là diễn biến bất lợi cho bọn họ. Dù thế nào đi nữa, ông ta hẳn cũng đã giết hai kẻ đó nếu cần phải làm thế.”

“Ông ta chẳng bao giờ tới cả.”

“Ông ta đã để lại cho cô con ngựa. Chính con ngựa đó đã đưa cô về chỗ căn lều của ông ta, đúng vậy không nào?”

“Nghe tôi nói cho rõ đây,” cô vừa nói vừa chỉ một ngón tay đầy tức giận về phía Bathbaatar. “Tôi không biết tay người Pháp ông vừa nói với tôi là ai. Nhưng nếu hắn có thể gây ra cho ông dù chỉ một chút rắc rối, một chút phiền phức, thì tôi cam đoan với ông rằng từ giờ trở đi hắn có thể trông cậy vào tôi để làm đời ông khốn nạn.”

“Được, vì cô đã có cách nhìn nhận như thế, tôi bắt cô vì sát hại hai người lính. Còng tay cô ta lại,” ông ta ra lệnh cho người tháp tùng mình.

Oyun đã rút súng ra nhanh hơn. Cô chĩa súng vào Bathbaatar. Cả cô và ông ta đều biết nếu cô bắn vào người phụ trách các cơ quan an ninh, hành động đó sẽ là tự sát. Tay mật vụ nhận ra y đang nắm tính mạng cấp trên của mình trong tay.

“Thay vì thế hãy còng tay ông ta lại,” cô vừa nói vừa hất hàm về phía Bathbaatar.

“Không được nhúc nhích, đây là lệnh. Cô ta không bắn đâu. Chúng ta đang ở trong bệnh viện, có quá nhiều người.”

Oyun liền cầm lấy cái gối trên giường mình và áp vào gáy Bathbaatar.

“Không những tôi sẽ làm thế, mà tôi sẽ làm thế trong im lặng.”

“Được rồi, đừng bắn, nhất định đừng bắn,” tay mật vụ lớn tiếng nói để báo động cho đồng đội đang ở ngoài hành lang.

“Anh bấm một bên còng vào một tay ông ta, luồn xích còng vào song sắt giường, rồi còng nốt tay còn lại. Và anh làm tương tự với mình bằng cặp còng ông ta cài ở thắt lưng dưới áo vest đang mặc.”

“Oyun, tôi là Giám đốc Cơ quan An ninh Quốc gia, và có hai người của tôi ngoài hành lang.”

“Chúng ta sẽ xử lý từng bãi phân một, nếu ông cho phép.”

“Cô có hiểu cô đang làm gì không hả?”

“Có. Tôi đang cứu mạng mình. Tôi càng lúc càng tin rằng việc tôi sống sót ở đó chẳng có chút quan trọng nào với ông hết, và tay thuộc cấp của ông chỉ đợi đến khi Slava hay Gourian giết tôi để bắt chúng hoặc thực hiện nốt việc dọn dẹp.”

“Vậy tại sao tôi lại làm thế chứ? Trong trường hợp đó người của tôi đã có thể giết cô, thay vì cứu cô về.”

“Tôi vẫn chưa biết gì hết, nhưng ông là trùm của những cú đánh lén và các chiến dịch ngầm, như thế cũng đủ lý do để không đặt niềm tin vào ông rồi. Ngồi xuống đất!”

Khi cả hai người đã ngồi xuống, Oyun buộc còng của họ vào nhau để gây thêm hở ngại rồi xé ga hải giường ra nhét vào mồm hai người. Sau đó, cô khám người cả hai để tước súng của họ giắt vào thắt lưng, rồi lại gần cửa. Tay mật vụ không đứng sau cửa, nhưng cô cảm thấy có người đang ở ngoài hành lang, cách xa một quãng. Cô đột ngột lách người lao ra khỏi phòng và chĩa súng lên.

“Này!” Solongo vừa thì thầm vừa kéo Gantulga kề sát vào mình. “Là chúng tôi.”

Oyun không thấy ai khác ngoài hành lang.

“Mấy người canh gác đâu?”

“Chị không biết. Anh chàng gác bọn chị đã ra lệnh cho bọn chị ngồi im rồi ra ngoài mười lăm phút trước, và anh ta không hề quay trở lại.”

“Thế còn tay kia, cái tay ở ngoài cửa ấy?”

“Không thấy.”

“Được rồi, vậy ta đi thôi, làm bộ như chẳng có gì xảy ra, theo cầu thang bộ, và rời khỏi đây thật khẩn trương.”

“Chị đã làm gì vậy?” Gantulga vừa hỏi vừa định mở cửa phòng.

“Nếu hai người không biết gì về chuyện này thì tốt hơn đấy,” Oyun vừa trả lời vừa ngăn cậu nhóc lại.

“Em định sẽ làm gì?” Solongo hỏi với giọng có vẻ khiêu khích hơn cô muốn.

“Tìm ra Yeruldelgger, và thật nhanh!”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.