Khi Soulniz, lạnh ngắt người như bị quăng vào tủ đá lúc cái xác thứ hai được tìm thấy, đề xuất rằng hai người họ xứng đáng được thưởng thức hai quý cô bé nhỏ để làm ấm người, Zarza đã ngưng lại một chút trước khi nhai tiếp một nắm hạt hướng dương không biết là thứ bao nhiêu. Thứ thịt mềm mại, ông nhà báo hứa hẹn, trong một túp lều kín đáo mà ông biết rõ. Ông đã giữ lời hứa và Zarza không biết phải dùng các ngón tay và cái miệng mình tấn công vào đâu nữa. Soulniz đưa mắt giễu cợt khi chứng kiến viên cảnh sát tỉ mẩn giải phẫu những gì còn lại từ con tôm hùm nhỏ của anh để cạy và mút mát nốt phần thịt cuối cùng. Ông không bao giờ nghĩ hai con giáp xác nhỏ chỉ vừa được luộc hai mươi phút trong thứ nước được gia giảm đơn giản bằng bó lá thơm cùng một nhúm muối lại có thể làm Zarza hân hoan đến thế. Chỉ với một chút xốt mayonnaise và một cành mùi tây!
“Giờ cậu biết vì sao người ta gọi thứ này là các quý cô của Cherbourg rồi đấy… Người ta gọi thế từ những năm một chín bảy mươi. Trước đó, người ta gọi chúng là lũ cào cào. Lũ cào cào của Cotentin.”
“Tôi nghĩ mùa tôm hùm là tháng Năm hay tháng Sáu cơ,” Zarza ngạc nhiên nói trong lúc bận rộn mút ngón tay.
“Chính vì thế mà Louis Bé đông lạnh chúng. Để có những con tôm ngon lành suốt cả năm.”
“Phải, nhưng trong một cái hộp kín, ông bạn ạ, và ngâm trong nước muối. Rồi sau đó để sang tủ lạnh cho rã đông từ từ theo yêu cầu trong ít nhất năm giờ để giữ thịt,” đích thân Louis Bé vừa được nhắc tới lên tiếng giải thích.
Đó là một người khổng lồ mang vóc dáng của công nhân khuân vác bến tàu, với hai bàn tay của ngư phủ đã quen kéo lưới rê. Ông ta đang đứng ở bàn bên cạnh chuẩn bị một mẻ bột nhào trong khi lắng nghe hai người họ trò chuyện. Ông ta đã nhiều lần cán mỏng ra rồi gấp nếp một tảng bột nhào có phết bơ lên mỗi nếp gấp, và lúc này đang bỏ lõi của hai quả táo đẹp.
“Aguêne[1], để tôi dọn bột nhào cho ông?” ông chủ hỏi Soulniz khi thấy đĩa của khách đã sạch bong.
“Argouêne!” ông nhà báo thở phù ra rồi ngồi ngả người trên ghế, hai bàn tay đặt lên bụng.
“Màn baragouin[2] này là gì vậy hả?” Zarza đùa cợt.
“À, lần này cậu nhầm rồi, đồng chí. Baragouin, đó là tiếng Breton, từ thời họ hỏi xin bánh mì và rượu vang trên đất Pháp. Barra và Gwin. Chí ít thì đó là những gì người ta nói. Còn ông bạn Louis Bé của tôi, ông ấy nói tiếng Normand chính cống. Có thể pha chút khẩu ngữ Cauchois, nhưng là tiếng Normand nguyên chất. Thỉnh thoảng ông ấy lại nổi hứng nói bằng tiếng Cauchois, nhất là khi ông ấy trí trá!”
“Anh chàng nhút nhát của ông, cậu ta ăn như tay chết đói ấy!” Louis Bé vừa nói tiếp vừa nhìn đĩa của Zarza. “Chẳng ích gì để lại một cái ách ngáng cổ cho tôi nếu cậu ta không muốn bị chỉnh một trận!”
“Hẳn rồi,” Soulniz đáp, “cứ thế này là tốt, đừng bỏ sót gì hết!”
Louis Bé đưa mắt nhìn Zarza hồi lâu, còn anh lập tức giơ hai bàn tay lên, các ngón tay xòe hẳn ra đều nhoe nhoét nước luộc như bằng chứng cho vẻ khoái chí và ngon miệng của mình. Không rời mắt khỏi anh, người khổng lồ bắt tay vào trộn táo với đường hoa mơ, quế và bột hạnh nhân. Rồi ông để mỗi miếng táo lên một miếng bột nhào hình vuông và nhấc bốn góc miếng bột lên túm lại bóp chặt để gói thật kín miếng bánh quả.
“Thế còn vụ cháy tối hôm nọ thì sao?” Soulniz đột ngột hỏi.
“Chiếc ô tô ngoài khu khai thác sỏi ấy à?”
“Đúng rồi!”
“Than ôi!” Louis Bé thốt lên, ngước mắt lên trời.
Nơi này rất chật chội. Zarza thậm chí còn tự hỏi liệu đây có thực sự là một nhà hàng hay không. Một nhà ăn công nhân, một quán ăn tồi tàn cho dân chài hẳn còn rộng hơn. Bốn chiếc bàn kê trong bếp và một người khổng lồ kiêm cả nấu ăn lẫn phục vụ. Louis Bé có vẻ đã từng trải qua thời hoàng kim của mình vào thời kỳ tươi đẹp của công cuộc xây dựng cây cầu.
Quán ăn của ông ta, nằm hơi xa con đường dẫn ra cửa sông, trải đá cuội phần sân hiên ngoằn ngoèo cắm tua tủa những cây dù quảng cáo bia. Một dải cát bụi bặm được dùng làm chỗ để xe, và ông chủ đã từng phục vụ đến cả trăm thực khách mỗi ngày. Đã lâu rồi vợ ông ta bị một tay đốc công quyến rũ trong căn lán công trường rồi bỏ đi theo tay này tới công trường xây dựng cầu cạn Millau, rời xa khu khai thác sỏi và dòng kênh Rouen. Cũng lâu lắm rồi ông chẳng nhận được tin tức gì của cô con gái nữa. Hiện giờ, cứ thỉnh thoảng Soulniz lại ghé qua.
“Khi tôi thấy lính cứu hỏa thì đã cháy trụi cả rồi. Lính cứu hỏa từ bên kia sông đã qua cầu sang đây và lao qua trước nhà tôi, đèn còi tưng bừng, nhưng đã quá muộn. Chả còn cái gì để mà dập nữa. Họ cũng chẳng nán lại lâu!”
“Ông có thấy chiếc xe nào khác không? Trên đường, hoặc đỗ bên bờ sông?”
“Hôm đó thì không, nhưng hôm trước tôi đã thấy một người Hoa ở mé ấy. Thoạt đầu, tôi tưởng ông ta dắt cún đi dạo, nhưng tay này lại chả có con cún nào cả.”
“Một người Hoa à? Ông nhìn thấy rõ từ xa thế sao?””
“Sau đó tôi thấy anh ta đi bộ ngược lên. Tôi cứ nghĩ anh ta sẽ dừng lại làm một cốc Calvados vì thời tiết tệ hại lúc đó, thế nhưng không, anh ta chỉ đi ngang qua. Một gã to con, có vẻ hung hãn, rất khỏe mạnh, mặc áo măng tô da.”
“Anh ta có ô tô không?”
“Tôi không biết, anh ta cuốc bộ về phía cầu. Sau đó, tôi không thấy anh ta nữa. Dù thế nào thì tôi cũng chẳng muốn gặp. Anh ta có bản mặt mà tôi không muốn tìm hiểu thêm.”
“Ông đã nói việc này với cảnh sát chưa? Theo tôi nhớ thì họ không hề đả động gì tới chuyện này cả,” Soulniz nhận xét.
“Tôi không nói gì hết, tôi không phải kẻ lắm mồm. Ở chỗ tôi, ngồi vào bàn là các cảnh sát chứ không phải ngược lại.”
“Vậy là một người Hoa…”
❀ ❀ ❀
[1] [^b24]: Ăn xong rồi chứ (tiếng Normand cổ).
[2] [^b25]: Ngôn ngữ kỳ cục khó hiểu.