“Yeruldelgger đã yêu cầu tôi điều tra về chị đấy,” Billy nói.
“Cái gì? Nhưng ông ấy bị làm sao vậy?”
“Hãy thừa nhận là chị làm mọi thứ không được thuận lợi hơn là mấy…”
“Phải, tôi biết tất cả các người nghĩ sao về tôi, nhưng tôi làm gì tôi muốn với lỗ trôn của mình, và cho tới khi có bằng chứng về điều ngược lại, tôi vẫn làm tốt công việc được giao.”
“Thế còn đám quân nhân?”
“Cái gì, đám quân nhân à? Họ đã diễn vở bí mật quốc phòng của họ rồi trùm đầu đưa tôi đi, vậy thì sao nào? Dù sao tôi cũng đã trở về với những thông tin mà chúng ta tìm kiếm, phải không?”
“À thế à? Vậy chúng tôi có thể biết đó là thông tin gì không?”
Đến lúc đó Oyun mới nhớ ra cuộc cãi cọ với Yeruldelgger đã ngăn cản cô báo cáo. Tất cả căng thẳng đột nhiên chùng xuống và cảm giác mệt mỏi đè nặng lên hai vai cô. Như thể mỗi bên là một cái đe.
Billy kéo ghế để cô ngồi xuống.
“Nào, kể cho tôi nghe…”
“Họ đưa tôi tới một phòng điều khiển. Viên tướng nói đó là căn cứ hoạt động bí mật của quốc phòng từ thời hoàng kim của quân đội Xô Viết. Ông ta thuyết với tôi một bài hoài cổ về chúng ta khi từng là tiền đồn của chủ nghĩa xã hội Xô Viết trước những tham vọng của Trung Quốc… rồi cho tôi xem tất cả các kế hoạch bay mà tôi yêu cầu.”
“Và chị đã tìm được gì đó?”
“Không có gì cho Yeruldelgger liên quan đến hiện trường vụ án của ông ấy tại Otgontenger. Ngược lại, với vụ của tôi, đúng là có một đường bay thường xuyên qua khu vực đó. Một đường bay vòng xuất phát từ Oulan-Bator.”
“Vậy là có một tuyến bay quân sự thường xuyên à?”
“Đường bay này nhằm tiếp tế hậu cần cho các chốt hẻo lánh và một số doanh trại, nhưng trên hết là để duy trì trang thiết bị và nhân lực tác chiến. Họ bay vào thứ Năm hằng tuần, các phi công thay nhau xoay vòng, kể cả sĩ quan cấp cao. Thường quy quân đội, theo như lời vị tướng.”
“Cảm giác của chị thế nào?”
“Tôi cũng chẳng biết nữa. Ngoài vở diễn bắt cóc và cơn hoài cổ của viên tướng, họ có vẻ thành thật.”
“Chị đã ghi chép lại chứ?”
“Không được phép. Thậm chí họ còn tịch thu điện thoại di động của tôi.”
“Thế chị quay về bằng cách nào?”
“Tương tự thôi: đầu trong một cái túi, được tháp tùng trên xe jeep bởi hai trong số mấy người lính đã có mặt ở bãi để xe của quán bar 100%. Họ tháo bao trùm đầu ra cho tôi ngay khi chúng tôi vào tới thành phố, và trả lại điện thoại khi cho tôi xuống xe lúc khoảng bốn giờ sáng.”
“Ở đâu?” Billy vừa hỏi vừa nhìn thẳng vào mắt cô.
“Chuyện này không liên quan tới Yeruldelgger,” Oyun vừa đáp vừa chịu đựng ánh mắt của cậu ta.
Cô biết Billy sẽ không gặng hỏi thêm. Cậu ta biết câu trả lời, mà thực ra cả Sở đều biết. Tiếng chuông báo tin nhắn từ điện thoại di động của cô giúp hai người thoát khỏi khoảnh khắc lúng túng. Cô mở tin nhắn, vừa đọc vừa cố gắng giấu vẻ ngạc nhiên.
“Nói đến lính, cậu cho phép tôi gọi anh lính của tôi chứ?”
“Chị cứ tự nhiên,” Billy cáo lỗi và rời khỏi phòng.
Cô đợi tới khi cậu ta đi xa rồi mới bấm số điện thoại hiện lên trong tin nhắn của mình.
“Oyun?”
“Ông là ai?”
“Tôi đã sợ cô sẽ không gọi lại cho tôi.”