“Có ai biết Yeruldelgger đang ở đâu không?” Oyun hỏi mọi người xung quanh.
“Có ai biết Chúa có tồn tại hay không?” một thanh tra giễu cợt.
“Ông ấy đi Mardaï từ ba ngày trước và không có tin tức gì kể từ lúc đó, vì thế đừng có đùa ngu nữa và tìm cho tôi xem ông ấy đang ở đâu.”
“Cô muốn tôi biết được bằng cách nào đây? Tất cả mọi người tìm ông ấy. Hộp thư điện tử của ông ấy không ngớt đổ chuông và chuyện này bắt đầu…”
“Anh đã kiểm tra chưa?”
“Cái gì, hộp thư điện tử của ông ấy hả? Xem hộp thư điện tử của Yeruldelgger, cô đùa tôi chắc? Với lại tôi không có mật khẩu của ông ấy.”
“Anh làm như Yeruldelgger rỗi hơi với các mật khẩu vậy. Ông ấy không tốn thời gian trên các trang chơi poker trực tuyến nhé.”
Cô lắc lắc con chuột để màn hình chờ hiện ra. Biểu tượng hộp thư điện tử của ông hiện con số 113 ở góc. Ngay khi xem qua các thư, Oyun nhận thấy thư Billy gửi.
“Khốn kiếp, Billy, mình đã quên tiệt mất cậu ta…”
Anh đã gửi các đoạn video hằng giờ từ bốn ngày qua. Cô bấm vào thư cuối cùng và cho mở đoạn video. Một chiếc trực thăng cỡ lớn của quân đội lao thẳng tới chỗ máy quay trong khung cảnh thảo nguyên đóng băng. Rồi tất cả dường như cùng bay tung lên giữa một luồng tuyết cuộn xoáy ốc, và cô hiểu rằng chiếc trực thăng đang bay đứng ngay phía trên máy quay. Một giây trước khi hình ảnh tắt phụt, cô nhìn thấy một bàn tay đi găng chộp lấy ống kính để giật chiếc máy quay.
“Mọi người lại đây,” Oyun hét lớn với những thanh tra khác, mọi người lập tức tập trung lại quanh cô. “Mọi người hãy chia nhau xem các video và lần ngược theo thời gian để tái lập những gì đã xảy ra. Và ai đó hãy nhấc mông đi phái người tới cứu Billy!”
“Còn cô, cô đi đâu hả?”
“Chúng ta đã có kết quả về các vân tay lấy được trong thang máy của khách sạn Mongolia.”
“Tôi cứ nghĩ chúng ta đã không tìm thấy gì cả.”
“À, tôi đã tìm kiếm kỹ hơn anh…”