Oyun dùng cả hai bàn tay bưng chiếc bát to đựng trà bơ. Cô đang ngồi ở góc một chiếc bàn nhỏ trong căn phòng để đủ thứ đồ, chỉ mặc độc quần lót và áo sơ mi mở phanh ngực. Cô đã tìm thấy kem làm từ sữa bò Tây Tạng và mứt làm từ quả việt quất đen mọc bên hồ Khövsgöl khi lục lọi cái tủ lạnh cũ kỹ. Không có bánh mì. Ánh mắt chìm đắm trong làn hơi bốc lên từ bát trà, cô dùng mũi một con dao ăn để lấy kem và mứt.
Anh chàng lính bước ra khỏi phòng ngủ, mặc quần dài, đi chân không và cởi trần, rồi đi qua sau lưng cô để tới chỗ chậu rửa, vã nước lên rửa mặt qua loa.
“Không có gì xảy ra hết!” cô nói cụt lủn, không hề quay mặt về phía anh.
“Không có gì xảy ra hết!” anh vừa chấp nhận vừa mỉm cười.
“Đừng có tưởng tượng gì!”
“Tôi chẳng tưởng tượng gì!” anh lại mỉm cười. “Những gì đã xảy ra với tôi là đủ rồi.”
“Không có gì xảy ra hết!”
Cô đứng dậy, để cái bát cùng con dao vào chậu nơi anh chàng vừa rửa mặt, rồi vừa đi về phía phòng ngủ vừa hích vai đẩy anh qua bên.
“Đừng có ở đó, đi mặc áo vào!” cô ra lệnh.
“Tôi đã nghĩ tới chuyện đó,” anh thừa nhận, “nhưng em đang mặc cái áo sơ mi của tôi rồi.”
Cô dừng lại cởi áo sơ mi ra, ném cho anh từ xa, rồi quay vào phòng ngủ đóng sập cửa lại, đoán rằng ở sau lưng, anh chàng đang nhìn mông cô.
“Nhân tiện đây, vì em không hỏi, tên tôi là Gourian nhé!”
Tối hôm qua, cô đã gí nòng súng vào trán người đàn ông này, sẵn sàng bắn vỡ sọ anh nếu anh dám động vào mình. Và rồi sáng nay cô thức giấc nằm sát bên anh, trên giường của anh, bị giày vò và phẫn nộ vì một điều cô nhớ rõ, và vì một điều khác cô không nhớ. Ký ức khiến cô muốn nổi khùng chính là khoái cảm người đàn ông này đã đem đến cho cô, người vốn đã từ chối nó từ hơn một năm nay.
Cô nhớ cơ thể mình đã co rúm cho tới khi bị chuột rút để không nhượng bộ anh, nhớ những run rẩy vì hoảng hốt của mình, nhớ cái cổ cô căng ra như một sợi cáp. Cô nhớ mình đã được yêu với sự dịu dàng không ngờ, chỉ với những nụ hôn, những cử chỉ ve vuốt, không có sự tham gia của bộ phận sinh dục của cả hai người. Anh đã không tiến vào trong cô. Cô nhớ tất cả những điều này, và điều khiến cô còn bực bội hơn nữa đó là không nhớ nổi những gì anh đã nói. Anh đã có thể nói gì mà lần lượt gạt bay những chiến lũy được dựng lên từ nỗi sợ hãi và ghê tởm trong cô? Làm sao anh có thể tìm thấy từ ngữ để xé toạc những cơn ác mộng của cô? Cơn phẫn nộ cô đang mặc cho bùng lên này chính là nhắm vào sự yếu đuối vừa tìm lại được đó. Cô từng nghĩ mình trở nên rất mạnh mẽ sau vụ cưỡng hiếp, và giờ cô đã buông xuôi mà thậm chí còn chẳng nhớ nổi vì sao.
Cô mặc cảnh phục như người ta khoác áo giáp, rồi ra khỏi phòng ngủ. Gourian cũng đã sẵn sàng.
“À, chúng ta trở lại là cớm hả?” anh hỏi như thể đề nghị làm hòa trong danh dự.
“Tôi là cảnh sát, còn anh là lính!” cô chỉnh lại và ngạc nhiên thấy chính mình đang nói đùa.
Hai người mặc ấm cẩn thận, song khi người lính mở cửa, cái lạnh lập tức khiến họ nhăn mặt. Ba người du mục đợi họ quanh chiếc xe bọc thép. Họ đã chất xong cái lều lên thùng xe cùng vài thùng xăng và hai chiếc máy sinh khí nóng.
“Thấy hai chúng ta cùng bước ra trong bộ dạng này, họ sẽ nghĩ chúng ta muộn giờ vì bận đánh vật trên giường!” Gourian vừa nói vừa cười tươi chào mấy người du mục.
Anh chàng này quả là táo tợn khi chọc cô kiểu đó.
“Anh không phải kiểu người tình khiến một cô nàng phải muộn giờ.”
“Ít nhất tôi cũng là một người tình, cứ thế đã!”
“Cứ thế đã. Nhưng nếu anh tái diễn, tôi sẽ tặng anh một viên đạn, không phải giữa hai mắt đâu, mà giữa hai quả lắc kìa.”
“Sao, để trừng phạt chính cô à, lại nữa sao?”
Cô biết mình lẽ ra phải tát cho anh một cái, hoặc chửi anh một mẻ tơi bời trước mặt những người khác. Song tất cả những gì cô làm là đấm vào vai anh như người ta vẫn làm giữa những người bạn.
Ba người du mục nằn nì xin được ngồi thùng xe. Oyun không thể biết chắc liệu nụ cười của họ chỉ là cái nhếch mép bị giá lạnh làm cho đông cứng, hay một nụ cười ngụ ý đã hiểu chuyện giữa cô và anh chàng lính. Cô cũng không dám chắc liệu có phải Gourian cố tình lao xe vào ổ voi trên đường hay thúc nó tấn công vào những đống tuyết hay không nữa. Nhiều lần hai người va vào nhau và cố gắng không bật cười vì việc đó, thế rồi bất thình lình, lợi dụng một lần xe xóc nẩy lên hất cô đập vào cánh cửa cabin, anh chộp lấy vai cô giữ lại rồi kéo cô về phía mình. Khi anh đưa tay quàng quanh vai cô để giữ cô tựa sát vào anh, Oyun đoán rằng anh làm thế không chỉ để tránh cho cô khỏi bị va đập thêm. Cô để mặc anh làm mà không cự lại và bấu một tay vào đùi anh để anh hiểu là cô đã hiểu.
“Anh tin chắc mình yêu em!” anh chàng vừa nói vừa nhướng mày vẻ cam chịu.
“Tôi á?”
“Em thì có thể chưa. Nhưng cái miệng của em thì chút ít rồi, còn những chỗ kín xinh xinh của em thì thật tuyệt…”
Cô không trả lời. Như một nữ sinh, Oyun im lặng một lúc và tự mỉm cười với chính mình. Thế rồi cô ngả đầu tựa lên vai anh, không nói gì nữa cho đến khi họ tới địa điểm mà ở đó màn đêm đã làm hóa đá đống xác chết nhỏ.
Không cần phải căng lớp vách dạ bên trong nên họ chỉ mất chưa đầy một giờ để dựng lều quanh đống xác. Sau đó, họ lăn ba cái lò sưỏi nhỏ và đặt thành hình tam giác quanh đống xác, rồi lắp hai chiếc máy tạo khí nóng ở bên ngoài và luồn đường ống dẫn khí qua vách lều. Khi đã xong, họ kiểm tra lại mọi thứ một lần cuối cùng trước khi cho phép mấy người du mục nhóm lò sưởi lên. Gourian đổ đầy xăng vào bình chứa rồi bật động cơ của các máy sinh khí nóng. Sau đó, anh quay lại chỗ xe bọc thép để dỡ xuống một cái lều trú ẩn, ít đồ ăn, vodka và mấy can xăng. Anh chọn một người tình nguyện trong số ba người du mục, rồi yêu cầu anh ta ở lại để trông coi toàn bộ cho tới sáng hôm sau. Anh này, cam chịu, dựng lều trú ẩn bên trong chiếc lều lớn rồi từ trong đó chui ra chứng kiến chiếc xe bọc thép chạy xa dần. Từ trên thùng xe, hai người kia bỏ mặc anh ta cho số phận và nhìn anh ta dần biến mất mà không có cử chỉ gì. Trong buồng lái, Gourian nghiêng người hôn Oyun đúng lúc chiếc radio trên xe ậm ạch lên tiếng. Anh đội mũ điện đàm lên đầu dưới ánh mắt thất vọng và tò mò của Oyun. Lời nhắn rất ngắn gọn. Solongo, bác sĩ pháp y của Sở Cảnh sát, yêu cầu Oyun quay về Oulan-Bator gấp. Một chiếc trực thăng đang bay tới để đón cô tại doanh trại nhỏ nằm cách đồn biên phòng hai giờ đi đường.
“Chúng ta sẽ không có thời gian!” anh chàng lính nói.
“Để tới đó à?”
“Để ngủ với nhau lần cuối.”
“Này, không có gì xảy ra cả!” Oyun làm ra vẻ bực mình.
“Chắc rồi. Nếu so với những gì sẽ diễn ra vào lần tới thì ta có thể nói còn chưa có gì xảy ra cả.”
Anh đưa cô về tận đồn, tại đó anh đổi xe bọc thép sang chiếc bán tải Toyota to kềnh đã được nâng gầm. Họ lập tức lên đường chạy thẳng một mạch về phía đường chân trời trắng xóa của thảo nguyên, song Oyun không thể cưỡng lại cám dỗ được lâu. Ở giữa chốn hoang vu, giữa thảo nguyên mênh mông và băng giá, dưới một bầu trời màu xà cừ mờ mờ được rọi sáng bởi mặt trời mọc thấp, cô buộc anh dừng xe và trao thân thật bạo liệt cho anh trên đống bừa bộn của đống áo vừa bị cởi ra, với sự cuồng nhiệt chẳng mấy chốc đã làm mờ các khung kính của chiếc Toyota. Rồi họ tiếp tục đi tới chỗ doanh trại nhỏ trong im lặng với nụ cười trên môi, sau khi chàng lính đã viết tên cô to tướng trên tuyết bằng các vết bánh xe.