Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 88 Vừa vì sợ vừa vì thương hại.

❊ ❊ ❊

Nhiều chiếc xe hai cầu hạng sang cùng lao đi trong đêm hướng về Đại lộ Hòa bình và đường Narnii để rời khỏi thành phố qua ngả phía Đông trong hoảng loạn. Các sĩ quan và tướng lĩnh phải đột ngột bỏ lại bạn bè giữa một bữa tiệc vui vẻ, một cô nhân tình đang thở hổn hển giữa đống chăn đệm bừa bộn, một người vợ đang khóc lóc giữ lấy những đứa con hốt hoảng. Mật hiệu đã được nhắn tới điện thoại di động của họ. Hoặc đào tẩu hoặc nhục nhã. Thất sủng, tù đày, ê chề. Họ chạy trốn như những quân nhân, theo kế hoạch và trật tự, không chút áy náy cho những kẻ không có trong danh sách và sẽ phải trả giá thay cho họ. Chỉ trong vài giây, họ bỏ lại danh dự, gia đình, sự nghiệp, để leo lên một chiếc máy bay vận tải chở quân, im lặng và câm nín hướng tới một tương lai mù mịt.

Họ gặp nhau trong đêm lạnh giá tại căn cứ không quân Xô Viết cũ giờ như một chốn ma mị ở Nalayh, nằm hẻo lánh cách thủ đô bốn mươi kilômét về phía Đông. Ở ngã tư giao với đường chính, trước khi rẽ sang phải về phía các đường băng cách đó một kilômét, một người lính trung thành với viên tướng chờ sẵn để chỉ cho họ nơi trực thăng đậu và chắc chắn rằng họ đã chạy xe tắt hết đèn trong suốt kilômét cuối cùng. Mỗi người khi tới nơi đều bỏ lại, với cửa mở toang, chiếc xe sang sản xuất tại châu Âu hay chiếc xe hai cầu Nhật Bản từng là niềm kiêu hãnh của mình cũng như của cả gia đình rồi im lặng đi về phía hình dáng tối đen và đáng sợ của chiếc trực thăng. Một người lính lặng lẽ giúp họ lên máy bay. Họ cam chịu chui vào trong khoang máy bay như thể người ta chui vào cái miệng khổng lồ của một con quái vật để rồi bị nuốt chửng. Vậy là tất cả cùng ngồi trong khoang máy bay, dọc theo thành khoang, với bộ dạng sầu thảm. Một số nhìn thẳng vào mắt những người khác, với vẻ ngạo mạn phẫn nộ, song phần lớn nhìn vô hồn vào khoảng không gian trống rỗng sẽ trở thành cuộc sống của họ trong những giờ sắp tới. Mỗi người giữ trong tầm tay một chiếc xà cột hay một chiếc vali trong đó họ đã nhồi nhét tất cả những gì hy vọng vẫn còn có thể cứu vãn được bên cạnh tính mạng của mình.

Căn cứ Nalayh từng có hai đường băng chạy song song dài hai kilômét dành cho những chiếc MiG Xô Viết vào thời chúng đóng tại đây. Thậm chí người ta đã có dự định cải tạo lại nơi này để biến nó thành cảng hàng không mới của thủ đô. Nhưng những kẻ đầu cơ đã đặt cửa vào một dự án khác ở phía Tây thành phố, sinh lợi nhiều hơn cho những doanh nghiệp họ thao túng. Chiếc trực thăng được đậu ở đầu Đông của đường băng phía Nam, mũi đã quay về phía khu mỏ cũ ở Baganur mà họ sẽ phải bay qua, nằm cách căn cứ bảy mươi kilômét, trước khi hy vọng tới được Mardaï, nằm cách đó bốn trăm kilômét.

Giữa đêm khuya, tắt hết đèn, chiếc trực thăng bọc thép nặng nề nhấc mình lên khỏi mặt bê tông của đường băng mà không chờ kẻ đến muộn cuối cùng lao ra khỏi chiếc Mercedes đời mới nhất chậm mất một phút. Người đàn ông chạy tới đường băng như thể hy vọng bắt kịp chiếc trực thăng, rồi rút súng ra và tức tối bắn vào chiếc máy bay trước khi bị một lính canh hốt hoảng bắn hạ. Chiếc trực thăng bay về phía Đông, là là sát các triền núi để bay dưới tầm kiểm soát của radar. Bốn giờ sau, nhận thấy hiện tượng mất áp suất trong một hệ thống điều khiển, viên phi công hạ cánh khẩn cấp xuống một trảng trống ở khu vực phía Đông Khentii, mạn Nam sông Oron, cách đích đến của anh ta một trăm kilômét. Bất chấp khẩu súng ngắn của viên tướng kề vào gáy mình, anh ta vẫn từ chối cất cánh trở lại, cự lại rằng chắc chắn máy bay sẽ bị rơi. Tình trạng hốt hoảng nhanh chóng bao trùm những kẻ đào tẩu. Đa số, bị bất ngờ trong cuộc chạy trốn, vẫn còn mặc đồ dân sự. Chỉ rất ít người được trang bị đầy đủ để sống sót qua một đêm mùa đông trên núi.

***

Hai ngày sau, được một thợ săn người Bouriate thông báo, lực lượng an ninh đã bay trên trảng trống và phát hiện ra vụ tàn sát. Mười hai cái xác trần, cộng với viên phi công, bị một viên đạn vào gáy. Tình trạng của hiện trường phô bày trọn vẹn sự ghê rợn theo phong cách quân sự của nó. Một số nạn nhân đã bị hành quyết. Không ai trong số họ có vũ khí, và vài chiếc vali mở toang cho phép đoán ra chúng đã bị vơ vét. Lực lượng an ninh chẳng gặp mấy khó khăn để dựng lại tấn thảm kịch. Cuộc hạ cánh khẩn cấp trong hốt hoảng giữa rừng già, trong đêm và bão tuyết. Nỗi sợ hãi của một số kẻ đào tẩu, sự bướng bỉnh thí mạng của một số kẻ khác, những lời nhục mạ, những lời đe dọa, sự hoảng hốt, và ngay khi có kẻ rút súng, cuộc đấu súng đầu tiên xảy ra. Rồi chúng chia làm hai phe. Phe của những kẻ muốn gọi cứu hộ và đầu hàng, và phe của những kẻ còn lại, kiên quyết với logic quân nhân của họ. Hy sinh để sống sót. Nhóm sau đã giành thế thượng phong, vì bọn họ đã có phản xạ mang súng theo khi rời khỏi nhà, và nhóm thứ nhất lập tức trở thành kẻ phản bội trong mắt họ, những tên phản bội hàng ngũ. Những kẻ đào ngũ. Những người này bị dồn lại và hành quyết, rồi bị lột hết tất cả những gì có thể giúp những kẻ còn lại sinh tồn. Quần áo và tiền bạc.

Muộn hơn, lực lượng cứu hộ phát hiện ra dấu vết của nhóm người này. Bọn họ rời khỏi trảng trống đi về phía Đông Nam, hẳn là với hy vọng tới được Mardaï. Viên sĩ quan chỉ huy lực lượng truy tìm gọi về tổng hành dinh ở Oulan-Bator để liên lạc gấp với Bathbaatar. Người ta cho viên sĩ quan biết ông này đang đi làm nhiệm vụ đặc biệt, nhưng viên sĩ quan nhất quyết yêu cầu và Bathbaatar gọi lại trực tiếp cho anh ta. Khi đã hiểu rõ tình hình, ông ta lệnh cho viên sĩ quan chuẩn bị một cuộc tấn công phối hợp giữa cảnh sát và lực lượng an ninh vào Mardaï. Và nhất là không được huy động quân đội vào vụ này. Đã đến lúc chiếm lại hang ổ ngoài vòng pháp luật này và cho đất nước thấy ông ta chính là con người cần thiết mà nó chờ đợi để lập lại trật tự. Ông ta cũng ra lệnh cho các nhân viên an ninh có mặt tại chỗ truy kích những kẻ đào tẩu cho tới người cuối cùng.

Viên sĩ quan nhận tất cả các chỉ thị qua radio rồi ra lệnh cho phi công bay theo các dấu vết để tìm kiếm những kẻ đào tẩu. Anh ta ra lệnh bay vòng trên khu vực để xác định xem liệu những kẻ đào tẩu có đi chệch đường hay đổi hướng không. Anh ta phát hiện ra dấu vết của mấy bầy sói ở phía Nam. Ba bầy, mỗi bầy khoảng chục con. Rồi hai bầy khác, ở phía Bắc, với số lượng còn đông hơn. Chưa bao giờ anh ta nghe nói tới một đàn sói như thế. Đàn này phải có tới hàng trăm con sói.

Xa hơn hai kilômét nữa, họ phát hiện ra một trảng trống đầy máu và tuyết bị vài người và hàng trăm con vật giẫm nát. Những vệt đỏ cho thấy sáu cái xác đã bị đàn sói lôi ra khỏi trảng trống. Nằm phơi ra giữa các dấu vết của cuộc ác đấu chỉ còn cái xác bị cắn xé tả tơi của viên tướng, ngồi canh bên cạnh là một con sói to ngước mắt nhìn lên chiếc trực thăng đang bay dừng tại chỗ trên đầu nó. Khi con sói nhổm dậy để quay vào rừng, viên sĩ quan thấy nó khó nhọc bước đi, với một chân sau và một chân trước tập tễnh, thân mình đầy những vết thương còn há miệng. Anh ta kết liễu nó bằng một phát súng. Vừa vì sợ vừa vì thương hại.

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.