Người đàn ông tiến về phía ông, chìa bàn tay ra và nở nụ cười trên môi. Một nụ cười thực sự không tìm cách che giấu mệt mỏi, tuổi tác của chủ nhân cũng như cả núi những việc lôi thôi mà cái bắt tay này sẽ khiến ông ta phải trả giá. Cũng như những điều, còn tệ hại hơn, sẽ rơi xuống đầu ông ta nếu tìm cách tránh khỏi nó.
“Cảnh sát trưởng Akounine,” ông ta nói.
“Ông tìm thấy tôi nhanh hơn dự kiến đấy,” người Mông Cổ thừa nhận.
“Chúng tôi chưa bao giờ mất dấu ông kể từ biên giới,” người Nga thừa nhận. Ông biết đấy, chỗ này là Krasnokamensk. Kể từ khi Borissovitch được chuyển sang Ban Tám, có lẽ đây là thành phố nhiều cảnh sát nhất ở Nga.”
“Vậy ông hẳn phải biết rõ tôi không có mặt ở đây vì chuyện đó.”
“Phải, tôi biết. Cũng như tôi biết ông không có mặt ở đây vì Đệ thất Thiền viện.”
“Được, vậy thì vì ông đã biết tất cả, hãy đưa tôi tới nơi tôi muốn tới. Chúng ta sẽ tiết kiệm được những việc vô tích sự.”
“Đến Cyber Planet à? Ông hy vọng tìm thấy gì ở đó?”
“Hình ảnh của kẻ đã đăng những bức ảnh này trên đoạn băng lưu trữ của máy quay an ninh,” ông đáp như một lẽ hiển nhiên.
“Điều gì khiến ông tin là chúng tồn tại?”
“Trong một thành phố nơi các cơ quan mật vụ đặt hết sạch phòng quanh năm trong khách sạn duy nhất để khiến gia đình và những người ủng hộ Khodorkovski thoái chí trong việc đến thăm ông ta, tôi sẽ rất ngạc nhiên nếu các vị không theo dõi bất cứ cư dân mạng nào.”
Akounine mỉm cười và phác một cử chỉ mời ông đi theo ông ta ra xe. Một chiếc Duster Renault với động cơ đang để nổ.
“Lắp ở Rumani!” viên cảnh sát Nga nói thêm như một lời thanh minh hợp lý. “Lên xe đi, tôi chở ông.”
“Tới Cyber Planet à?”
“Ông hẳn cũng hình dung được là chúng tôi không để những cơ sở kinh doanh có tiềm năng gây bất ổn lưu giữ dữ liệu của họ. Một cơ quan thuộc lực lượng cảnh sát của chúng tôi phụ trách việc đó.”
“Ông có quyền tiếp cận chứ?”
“Tất nhiên là không! Tôi chỉ là một cảnh sát trưởng, một cái bánh răng, một kẻ còn ít hơn chẳng là gì.”
“Vậy thì chúng ta đi đâu?”
“Tôi làm theo lệnh. Tôi đưa ông tới gặp những người ra lệnh.”
Yeruldelgger hiểu người cảnh sát trưởng đã đi tới giới hạn những gì ông ta có thể nói, liền thay đổi chủ đề câu chuyện.
“Ông tin là ông ta sẽ qua được chứ?”
“Ai cơ?”
“Borissovitch.”
“Ồ, ông ta đã trải qua hết thời gian của mình tại đây, trong vùng đen. Giờ đây, khi ông ta đã được chuyển sang đầu kia đất nước, sang vùng của chính quyền, thế có nghĩa là người ta sẽ thả ông ta một ngày nào đó. Không thể mạo hiểm với nguy cơ ông ta chết trong tù.”
“Vậy người ta sẽ để nhân vật đối lập đáng gờm nhất ra tù như người tử vì đạo với tất cả ánh hào quang từ khả năng kháng cự của ông ta để chống lại mình sao?”
“Không, người ta sẽ để tay này ra tù và chứng kiến tay này chết trong vài năm sau đó, bị bào mòn bởi đủ loại ung thư trên đời. Xung quanh khu mỏ, ở cách đây hai mươi kilômét, nồng độ radon đã cao gấp một trăm lần ngưỡng cho phép. Và trong thành phố thì từ hai chục năm nay người ta chả đo đạc gì nữa, để khỏi phải biết. Nhưng tôi có thể nói với ông rằng ở đây người ta ăn uranium, uống uranium và hít thở uranium. Và tôi còn chưa nói với ông về những thứ kim loại nặng và những thứ bùn độc hại mà ông phải lội bì bõm trong đó ngay khi bước xuống khỏi vỉa hè. Chúng ta đang ở thành phố duy nhất tại Nga nơi nghĩa địa còn rộng hơn cả thành phố. Người ta nói với chúng tôi rằng chúng tôi chẳng có gì phải lo cả, vì gió thổi bạt hết phóng xạ về phía Trung Quốc. Ông bảo sao nào! Ông ngồi nhà kín bít bùng để tránh mưa axit, và như thế còn tệ hơn. Tất cả xi măng và bê tông dùng để xây các tòa chung cư phần lớn đều được sản xuất từ chất thải của khu mỏ. Với quá trình phân lập, hoạt tính phóng xạ sẽ còn duy trì bên trong các căn hộ trong hàng thập kỷ. Và trại 14/10, nơi Borissovitch bị giam, chính là nơi họ chế tạo bê tông. Vì thế theo trình tự, nếu ông ta có thể leo lên được một bục diễn thuyết khi ra khỏi đây, thì sẽ là để đứng đó ho khạc ra cả máu lẫn phổi.”
Ông ta nói với giọng bình thản, không thực sự phẫn nộ, trong khi vẫn lái xe thận trọng qua thành phố bị giằng xé bởi những cơn gió, những khu đất trống và nỗi buồn. Yeruldelgger hỏi ông ta điều gì có thể níu giữ một người đàn ông sáng suốt như vậy lại với nỗi bất hạnh phải chìm ngập nơi này.
“Chẳng gì cả,” người Nga đáp. “Vài cú tệ hại của số phận, một cuộc sống bị vỡ vụn một phần, cảm giác ghê tớm về những gì người ta đã làm với đất nước, về những gì ông ta không còn làm cho chúng tôi nữa. Rồi sự cần thiết phải sống sót, những dàn xếp vụn vặt, những việc cực chẳng đã, những niềm vui nhỏ nhoi mỗi ngày, rồi chuyện thiếu tiền. Luôn luôn…”
Rồi người Nga lặng thinh và họ rời khỏi thành phố đi về phía Đông, nhắm thẳng về phía hình dáng đầy khói mù mịt và đe dọa của nhà máy nhiệt điện nhô lên khỏi đường chân trời đen phẳng lì. Tọa lạc giữa thảo nguyên, như một cỗ máy ma quỷ đen ngòm vì lượng than đá được chở tới từng toa tàu một, không ngừng xì ra hơi nước nóng bỏng, ngột ngạt những bụi đen và khói cay xè, với ông nó giống một con quái vật nếu so với bốn nhà máy nhiệt điện dẫu sao cũng đã làm ô nhiễm không khí của Oulan-Bator. Họ càng lại gần, ông càng thấy nhà máy nhiệt điện giống một công trình ma quái, một kiến trúc của quỷ. Trong những cuộn khói quẩn đặc quánh mà gió thổi bay vòng quanh hai ống khói cao, ông sẽ chẳng ngạc nhiên nếu thấy xuất hiện Begtse cưỡi không cần yên trên lưng vua sói đang khát máu. Ông đoán ra hoạt động không ngừng của giáo đường sắt này, với cái lưỡi quét rộng nuốt chửng từng đống than bụi bặm cao như những quả đồi. Ông vẫn luôn bị chinh phục trước khả năng của một số người trong việc hình dung ra và xây dựng nên những công trình vừa nguy hiểm vừa rắc rối. Không rõ vì sao hay bằng cách nào, ông thấy ở chúng một phép phúng dụ về cuộc đời. Ít nhất là về cuộc đời ông. Khả năng không bị nổ tung không thể lý giải nổi…
Con đường thẳng tuột và vắng tanh dưới bầu trời màu xám thép, nhưng chỉ vừa chạy qua con quái vật đen thui lúc này đang đè bóng trùm lên họ, Akounine liền cẩn thận bật xi nhan để rẽ sang phải, vào con đường thuộc nhà máy dẫn tới một nhà kho phụ, nằm hơi xa trung tâm nhà máy.
“Tôi đoán đây không phải là đồn cảnh sát,” Yeruldelgger bình luận.
“Không,” người Nga xác nhận.
“Vậy là tôi sẽ không gặp các cấp trên của ông?”
“Không, ông sẽ gặp một số trong những người ra lệnh và tôi phục tùng họ. Tôi chưa bao giờ nói đó là các cấp trên của tôi. Tôi hy vọng là ông không có súng đấy chứ?”
“Làm thế nào tôi có được? Tôi đã bị khám người từ lâu trước khi tới được Krasnokamensk. Khó mà thoát khỏi sự kiểm tra của Urunlunguy.”
“Những người bạn của ông ở Đệ thất Thiền viện có thể thu xếp chuyện đó. Dẫu sao cũng cho phép tôi kiểm tra.”
Ông giơ hai cánh tay lên và người Nga khám người ông, rồi ra hiệu bảo ông đi trước ông ta để tới lối vào tòa nhà. Yeruldelgger liền tập trung tinh thần để kiểm soát nỗi sợ và sử dụng lượng adrenalin tăng vọt trong ông để giúp mài sắc thêm phán đoán của mình. Khi tới Krasnokamensk ông biết chắc mình đang chui đầu vào miệng sói. Vấn đề là biết được ông sẽ phải chuẩn bị chạm trán với con sói nào bên trong tòa nhà kia.
Ông biết điều đó rất nhanh. Ở giữa nhà kho trống trơn, một người đàn ông đang đứng đợi ông cạnh một chiếc ghế. Akounine dừng lại trên ngưỡng cửa. Khi Yeruldelgger quay lại phía ông ta, ông ta ra hiệu bảo ông đi tới chỗ chiếc ghế. Nhưng ngay khi ông lại gần người đàn ông nọ, có phần hơi quá gần trên điểm tựa tồi của mình và cả người bị cái lạnh làm cho nặng trĩu, người đàn ông kia đột ngột xoay người lại lấy đà và tung một cú đá vào bên mé đầu ông, khiến ông ngã lăn ra đất. Khi ngã xuống, Yeruldelgger ngạc nhiên tự nguyền rủa mình vì đã không thể lường trước một đòn tấn công xoàng như vậy. Ông nằm dài ra trên sàn bê tông và lắng nghe người đàn ông ra lệnh cho viên cảnh sát tới giúp y một tay. Hai người họ xốc nách ông lên, ném ông ngồi lên ghế, và viên cảnh sát trói hai cổ tay ông lại bằng một sợi dây polymer.
“Xin lỗi,” ông ta thanh minh, “ở chỗ chúng tôi các công chức được trả lương quá tệ. Tôi chỉ cố gắng sống sót. Hãy cũng làm như thế. Hãy tuân lệnh họ.”
“Để hắn đó!” người kia gắt gỏng.
Nhưng Yeruldelgger hiểu ra gã đao búa kia đã xong phần việc của hắn. Hắn chỉ là một tên thuộc hạ, và chỉ có nhiệm vụ buộc ông ngồi xuống cái ghế này và đảm bảo là ông ngồi yên đó. Cho tới khi có người đến…
Chiếc xe màu đen lao nhanh vào nhà kho. Yeruldelgger thoạt đầu đoán ra nó trong ánh sáng lóa mắt chiếu thẳng vào ông, rồi mắt ông dần thích nghi với ánh sáng. Một chiếc Audi A8 phanh khựng lại cách ông năm mét và mài bốn chiếc lốp của nó cháy khét trên mặt bê tông thô ráp. Ba người từ trong xe chui ra rồi lập tức tiến về phía Yeruldelgger với vẻ uể oải của những kẻ dữ tợn chán chường. Kẻ đi đầu, to con nhất, cầm trên tay cây gậy khúc côn cầu.
Kẻ đã đánh gục và trói Yeruldelgger lại đè hai bàn tay nặng như hai cái đe lên hai vai ông để tạo dáng oai phong. Gã đang lại gần ra hiệu bảo hắn tránh ra bằng một cái hất đầu. Gã này lập tức tránh ra, cố kìm mình không chạy để giữ thể diện, rồi ra khỏi nhà kho, đi qua trước mặt viên cảnh sát đang gọi điện thoại. Đến lượt Akounine cam chịu để mấy tên du đãng khám người và tịch thu súng, rồi đi tới tựa lưng vào cửa để quan sát những người còn lại từ xa.
“Mày nói tiếng Nga hả, thằng người Hoa?”
“Tôi là người Mông Cổ,” Yeruldelgger đáp bằng tiếng Nga.
“Cũng là đám hạ đẳng thối tha! Vậy là có vẻ mày quan tâm đến công việc làm ăn của sếp tao?”
“Tôi quá già để chơi thể thao rồi,” Yeruldelgger trả lời mà không nhìn thẳng vào mắt hắn. “Tôi đã ngừng chơi khúc côn cầu. Đi mà bán rẻ cây gậy hàng giả của anh cho ai khác đi, tôi không quan tâm đến nó.”
“Được rồi, mày muốn diễn trò can đảm kiểu John McClane chứ gì? Ông bạn thân mến, rồi mày sẽ thấy trò giễu cợt kiểu Willis ngoài đời thực sẽ khó hơn trên phim nhiều. Nhất là với cái quai hàm nát bét.”
“Nếu anh nện vỡ quai hàm tôi, anh muốn tôi nói với anh thế nào đây?”
“Và ai bảo mày là tao muốn nghe mày nói, hả thằng Tàu? Những thằng thích chõ mũi vào việc của người khác, tao không nghe trộm chúng nó, mà tao nện nát bét. Tao sẽ đăng ký thi đấu cho mày, và không phải để sưởi ấm băng ghế dự bị đâu! Tao sẽ cho mày thấy Rebroff là thế nào. Ở khắp bốn phía của lãnh nguyên người ta sẽ tìm thấy mày, đã được ướp lạnh thành từng miếng nhỏ, giống như nước đá giã nhỏ ấy. Về phần tao, khi đối phương tìm cách gây sự, tao không choảng nhau nữa: tao vung gậy, tao chọi cầu vào gôn, tao quất!”
Tràng diễn thuyết dài ngoằng làm mấy tên du đãng còn lại cũng ngẩn ra chả kém gì Yeruldelgger. Ông nhanh chóng hiểu ra gã nhỏ người hơn trong hai tay còn lại, đang đứng sau gã cầu thủ khúc côn cầu, thực ra chính là tay sếp, và ông nhận ra đó là gã đàn ông xuất hiện trên những bức ảnh chụp Ganshü mà người ta đã chuyển lại cho ông ở tiệm trà. Ông nhìn tay thủ hạ của hắn và lắc đầu như thể một người thôi không cố hiểu nữa.
“Màn diễn thuyết về khúc côn cầu đáng giá hai cô pếch này là gì vậy? Mày không thể đập nát một bên đầu gối của nó mà không làm trò xiếc vậy à?”
“Ông Orlov thứ lỗi,” gã to con xin lỗi trong khi vặn vẹo cây gậy. “Chỉ là đòn tâm lý thôi. Ý tôi là để chuẩn bị. Chuẩn bị tâm lý, ông biết đấy…”
Khuôn mặt Orlov tái đi. Hắn bước tới chỗ Rebroff và giật cây gậy từ trên tay gã này.
“Tâm lý cái con tườu!” hắn lẩm bẩm giữa hai hàm răng nghiến chặt. “Không cần đến tâm lý để đập nát một cái đầu gối!”
Hắn cầm lấy cây gậy bằng cả hai tay rồi tiến lại chỗ chiếc ghế nơi Yeruldelgger đang ngồi cứng đờ người. Lần này, ông nhìn thẳng vào mắt hắn. Ông đã thường xuyên được chuẩn bị cho khoảnh khắc hiểm nghèo như thế này. Đã nhiều lần trong cuộc đời cảnh sát, ông phải đối diện với tình thế kiểu này. Một trong số các đồng nghiệp từng kề súng vào gáy để bắn hạ ông. Ông đã bị đám bộ hạ hành hung tơi tả và đã nhiều lần suýt phải chết trong bạo lực. Sau khi sống sót, chính sự bình thản của bản thân khi chuẩn bị đón nhận cái chết khiến ông kinh hoàng. Chuẩn bị cơ thể sẵn sàng đón nhận đau đớn, không để lộ ra chút sợ hãi nào, kiềm chế phẫn nộ. Vị Nerguii đã dạy cho ông tất cả những quy tắc này để chết thanh thản khi thời khắc đến, và lúc này ông nhớ lại tất cả. Ông đã bắt đầu ẩn náu trong sự vô thức của chính mình. Không còn gì sống cư ngụ trong cơ thể ông. Ông đã tách rời ý thức khỏi tất cả những gì có thể gây ra phản ứng không thể kiểm soát. Ông sẽ không đau đớn. Dù là vì mình hay vì chúng…
“Được rồi, mày thích bên nào hơn?” Orlov hỏi ông.
“À,” gã khổng lồ nghiêng người sang phía gã thứ ba thì thầm, “mày thấy chưa, ông ấy cũng chơi trò tâm lý!”
Orlov nổi xung quay lại.
“Đây không phải là tâm lý! Chỉ để làm nó chết khiếp thôi. Dù thế nào cuối cùng tao cũng sẽ nện vỡ cả hai bên đầu gối của thằng này!”
“Phải, nhưng dù sao thì dọa cho chết khiếp cũng là tâm lý!” gã kia càu nhàu phản đối.
“Mẹ kiếp, thật không tin nổi!” Orlov gầm lên trong khi giơ cây gậy khúc côn cầu trước mặt gã khổng lồ, “mày đúng là quán quân về những trò dở hơi rồi đấy!”
“Hừm, thật ngạc nhiên khi những kẻ dở hơi lại thích đến thế,” Yeruldelgger chen vào.
Sự lố bịch của tình thế đã lôi ông ra khỏi trạng thái vô thức im lặng. Không kẻ sát nhân nào có thể che giấu được trong chính mắt hắn tia lửa khởi đầu cho hành vi bạo lực, và ông vẫn chưa thấy nó trong ánh mắt Orlov. Dẫu vậy, ông không còn trong tay bất cứ lá bài nào. Ông đang bị trói trên ghế trong một nhà kho ở Siberia, bị vây quanh bởi ba tên tay sai, trong đó có một gã được vũ trang bằng một cây gậy khúc côn cầu, nhưng không muốn nhường quyền quyết định cho chúng. Ông không tìm cách sống sót. Đã quá muộn để hy vọng vào chuyện đó. Ông chỉ muốn lấy lại thế chủ động và đẩy gã kia giết mình vào khoảnh khắc mà cuối cùng ông sẽ quyết định.
Orlov, mất bình tĩnh, lại quay ngoắt về phía ông, cây gậy vẫn giơ quá đầu, sẵn sàng nện xuống.
“Mày, câm mõm, nào, đầu gối bên nào hả?”
“Nghe này, nếu anh hỏi tôi một câu hỏi mà tôi có thể trả lời, thì tôi thích giữ cả hai.”
“Nhưng chết tiệt, tao chẳng có gì phải hỏi mày cả, mày không hiểu à? Chúng mày cũng hiểu cái này nhé: tao chẳng có gì phải hỏi hắn cả!” gã gào lên trong khi quay người nói với thủ hạ. “Tao chỉ muốn nện vỡ đầu gối thằng này, mẹ kiếp! Chỉ muốn đập nát bét hai cái đầu gối mắc dịch của nó, như thế đâu có khó hiểu, phải không?”
Tiếp theo là một khoảng im lặng ngắn, trong thời gian đó Yeruldelgger cố gắng hình dung ra điều gì khác để kéo dài thời gian. Rồi một ai đó vẫn dám khẽ nói ra vài lời.
“Trong trường hợp đó, hỏi hắn đầu gối bên nào có ích gì, nếu không phải vì tâm lý…”
Lần này Orlov bùng nổ. Gã cầm lấy cây gậy bằng cả hai tay, các đốt ngón tay trắng bệch vì tức giận và điên khùng, rồi bước thẳng tới chỗ Yeruldelgger.
“Mẹ kiếp, đã thế, tao sẽ nện vỡ đầu thằng này!”
“Đây không phải gậy Nga đúng không?” Yeruldelgger lên tiếng trong khi đưa mắt về phía tay khổng lồ. Có vẻ là màu của HK Iounost Minsk.”
Orlov sững lại, cây gậy vung cao quá đầu, mắt nhìn theo ánh mắt của người Mông Cổ. Gã thấy khuôn mặt gã khổng lồ rạng lên một nụ cười của kẻ bị chinh phục.
“Mày biết Iounost Minsk à?” gã cục súc thốt lên đầy ngưỡng mộ.
“Chung kết cúp Continentale năm 2010. HK Iounost Minsk đấu với Brûleurs de Loups. Tại Grenoble ở Pháp. Tôi đã xem trận đấu đó.”
“Mày đã xem trận đấu à!” Lũ người Pháp chết tiệt, chúng đã chơi bọn ta 3 - 2, mày tin nổi không?”
“Họ chơi trên sân nhà,” Yeruldelgger giải thích, cố gắng duy trì cuộc hội thoại. “Anh cũng có mặt ở đó chứ?”
“À, tao thì không,” gã khổng lồ tiếc rẻ, đột nhiên trở nên hoài cổ. “Tao chỉ chơi có một mùa cho Sénateurs d’Ottawa trước khi bị đứt dây chằng chéo trong một vụ va chạm với Ryan Smyth của Edmonton Oilers. Không, nhưng tại Grenoble, em họ tao, Oleksander Materoukhine, có thi đấu. Nó đang muốn đập mày nát bét bằng cây gậy của nó đấy, mày biết không?”
“Materoukhine,” Yeruldelgger thở dài. “Oleksander Materoukhine, được bầu chọn là tiền đạo xuất sắc nhất trận chung kết.”
“Phải, đáng lẽ thắng lợi phải thuộc về nó, cái trận chung kết chó đẻ ấy, thay vì thuộc về đám đồng tính người Áo đồng hương Mozart mắc dịch của Red Bull Salzbourg!”
“Về việc này thì tôi đồng ý với anh,” Yeruldelgger tán thành.
Trong một nỗ lực tột cùng, ông cố gắng nhớ lại những hình ảnh quý giá khác của trận đấu này. Ông đã theo dõi nó trong thư viện nhỏ của Trung tâm Văn hóa Pháp tại Oulan-Bator, trong giờ thực hành của lớp tiếng Pháp ông theo học. Nhưng cho dù rất thích khúc côn cầu trên băng, ông cũng đã vắt kiệt những ký ức xa xăm. Cả nhóm người chững lại giây lát trong một sự im lặng kỳ lạ, Orlov vẫn giơ cao cây gậy của gã trên đầu Yeruldelgger, ông vẫn bị trói trên ghế. Rebroff nhìn ông trầm ngâm, cả gã du đãng còn lại cũng vậy, với ánh mắt ngơ ngác của một kẻ chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì. Và, ở xa đằng sau họ, viên cảnh sát vẫn tiếp tục nói chuyện điện thoại.
“Mẹ kiếp,” Rebroff cam chịu lẩm bẩm, “dẫu sao thì chuyện này cũng thật buồn nôn: một gã đã chứng kiến Oleksander thi đấu với đám Brûleurs de Loups. Lại còn bằng đúng cây gậy của Oleksander nữa!”
“Phải, tao sẽ tự tay đập vỡ hộp ký ức của mày, tay trượt băng gốc thảo nguyên ạ.”
Orlov bước một bước về phía Yeruldelgger, lần này quyết tâm sẽ nện vỡ đầu ông. Nhưng một tiếng hét làm gã khựng lại lần nữa.