Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 42 … sau cái chết của con trai chúng tôi.

❊ ❊ ❊

“Ganchou?”

Cậu bé chậm chạp đưa mắt về phía anh. Dù cậu thật gầy gò, Zarza vẫn đoán được sức nặng của thân hình kiệt quệ này. Cậu chẳng còn sức để nghiêng đầu. Anh cúi xuống giường.

“Ganchou, đó là tên em phải không?”

Tính mạng cậu bé dường như chỉ còn trông cậy vào mấy đường ống và dây dẫn cung cấp dinh dưỡng cũng như theo dõi thể trạng. Cậu bé này đã phải sống một tuần không ăn không uống, bị nhốt trong container. Đáng lẽ nó đã chết. Vì khát hoặc vì lạnh, nhưng đáng lẽ cậu bé đã chết.

“Anh là Zarza. Em là Ganchou phải không?” anh hỏi, bắt chước những lời cậu bé nói.

Anh nói với cậu bé rất khẽ vì sợ rằng chỉ một tiếng động cũng làm phụt tắt lòng dũng cảm đã giúp cậu bám níu lấy sự sống. Anh không chịu đựng nổi nỗi đau của những đứa trẻ. Đã một thời gian dài anh cho rằng không ai có thể chịu đựng nổi điều đó. Rồi anh cố thuyết phục bản thân như vậy, song nghề của anh đã chứng tỏ với anh điều ngược lại. Anh đã thấy quá nhiều trẻ em phải chịu đau đớn. Và chết nữa. Đôi khi do lỗi của anh.

Anh đã nhất quyết xông vào bệnh viện. Các nhân viên điều trị muốn tránh cho cậu bé mọi sự mệt mỏi còn cảnh sát muốn để mắt canh gác cẩn thận. Thế là anh rút thẻ công vụ ra để họ cho phép anh vào. Chiếc thẻ luôn gây ấn tượng với những người mặc áo blouse hay những người mặc cảnh phục. Chiếc thẻ anh không có quyền giơ ra nữa.

Anh không còn thích bệnh viện. Không còn thích từ khi anh chứng kiến ông mình ra đi. Chết vì hổ thẹn, ngay trước khi chết thực sự. Lúc ấy anh vẫn còn là một cậu bé. Anh quay về muộn sau một buổi tập krav maga và một cậu bạn đã chở anh qua bệnh viện. Anh đã băng qua tiền sảnh và chạy dọc các hành lang, vào cái giờ lạ lùng đó khi những người luôn nấn ná chưa thực sự ra về, còn những người khác chưa thực sự có mặt. Chẳng ai phản đối việc anh vào thăm. Có thể vì anh còn trẻ, vì anh bước đi cả quyết, hoặc vì anh có khuôn mặt và đôi vai mạnh mẽ. Nhiều phòng đã tắt đèn, một số cửa đã khóa, một số thì chưa. Một hành lang dài với loạt băng ca xếp dọc hai bên tường, dưới thứ ánh sáng nhợt nhạt của bệnh viện làm những người vào thăm trông có vẻ xanh xao, các bệnh nhân có bộ dạng của kẻ sắp chết, và các y tá có ánh mắt mệt mỏi. Chỉ vài bác sĩ với bộ dạng ngạo nghễ luôn biết cách bước đi trong ánh sáng đó với làn da rám nắng ngạo nghễ. Zarza vừa thấy một bác sĩ như thế bước ra từ phòng của nam tước, ở trước anh ba cánh cửa.

“Ông Zarzavadjian thế nào rồi ạ?”

“Ông ấy ổn. Ông ấy ổn. Y tá sẽ tới…”

Zarza rảo bước và lập tức thấy hổ thẹn về những gì anh nhìn thấy. Qua cánh cửa ra vào mở toang, trên chiếc giường bừa bộn, chăn rơi xuống đất, nam tước trần truồng xương xẩu nằm dưới ánh sáng thô kệch của đèn trần. Tất cả cơ bắp của ông đã tan biến. Da thịt ông mềm nhẽo và trắng bệch trên cặp đùi gầy gò, hai đầu gối gồ lên như hai tảng đá, xương hông nổi rõ dưới da, xương ức hõm vào và các xương sườn lộ rõ như răng của cái xiên. Và từ dương vật teo tóp và lở loét, nằm giữa hai bên đùi xoạc ra vì kiệt sức, thò ra một cái ống nhựa luồn dưới cặp mông mềm nhẽo chạy xuống tận một cái túi đựng đầy nước tiểu. Và trong đôi mắt ông, trong đôi mắt của nam tước, là lời cầu xin đừng nhìn ông, đừng nhìn ông như thế, thô tục, nhục nhã, thấp hèn…

Zarza chạy tới để đóng cửa và nhặt chiếc chăn lên. Nhưng đã quá muộn. Lòng tự tôn của nam tước đã bị tổn thương nặng nề, còn anh ghi nhớ mãi hình ảnh mà anh không bao giờ muốn thấy đó. Có thể người bác sĩ nọ đã cứu sống nhiều tính mạng, chữa lành nhiều vết thương hoặc giúp những phụ nữ đang la hét sinh nở trong suốt cả ngày. Có thể người y tá, kiệt sức trước nỗi đau đớn của những người này và sự bất hạnh của những người kia, đã cho mình hai phút để hút một điếu thuốc lá trong cầu thang thoát hiểm. Nhưng họ đã bỏ nam tước lại, vào thời điểm ông cận kề cái chết, trần truồng trên giường, dưới đèn bật sáng, trong khi cửa phòng mở toang, với một ống dẫn nước tiểu gắn vào dương vật, trong tầm mắt của tất cả. Ông anh, người đã sống sót qua khỏi người Thổ, phát xít, Stalin, tình yêu, gia đình, con cái, nhà máy, ngân hàng, với từng ấy sức mạnh và lịch lãm trong suốt cuộc đời…

Bàn tay cậu bé khẽ lướt trên bàn tay anh và Zarza bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng trong một cái rùng mình ớn lạnh. Cậu bé đã cố sức quay đầu về phía anh và nhìn anh.

“Ganshü?” cậu bé khẽ thì thào.

“Được rồi, chàng trai, anh ở đây, anh ở đây,” Zarza vừa trấn an vừa vuốt ve trán cậu. “Vậy tên em là Ganchou à? Tên hay đấy, anh rất thích.”

“Ganshü?” cậu bé vừa nhắc lại vừa chậm chạp ngả đầu sang phía bên kia.

Zarza lập tức hiểu ra và tim anh hẫng đi một nhịp. Cậu bé này không phải là Ganchou. Cậu ta đang gọi cậu bé kia. Cậu bé tội nghiệp gọi bạn mình, người bạn cậu đã nhìn thấy chết đi mà vẫn tin rằng bạn chỉ ngủ. Rất có thể là cậu bé cậu ta đang đỡ trên tay khi Zarza mở cửa container. Và giờ anh sẽ phải nói cho cậu ta biết sự thật. Rằng chỉ mình cậu ta còn sống sót, và tất cả những đứa trẻ khác đã chết.

Anh đặt bàn tay lên vai cậu bé để khiến cậu chú ý một lần nữa.

“Ganchou…”

Anh không có đủ can đảm, và không biết nên nói bằng thứ ngôn ngữ nào, nên anh dùng cử chỉ để bảo cho cậu ta hiểu rằng Ganshü đang ở nơi khác, trong một căn phòng khác. Rồi anh áp bàn tay lên tim mình và nói tên “Zarza”, sau đó chỉ ngón tay trỏ lên ngực cậu bé rồi mở to mắt ra ý hỏi. Ánh mắt cậu bé bám lấy ánh mắt anh, với một sức mạnh mới mẻ mà anh không thể nghi ngờ. Như thể một mối liên hệ trực tiếp vừa được thiết lập.

“Gantulga, cậu bé thì thào, em là Gantulga…”

“Này, Gantulga, anh bạn, rất vui là em đã tỉnh, khách hàng! Em có biết là em làm anh rất lo không hả? Em nói tiếng Pháp chứ?”

“Không, chỉ một chút thôi.”

“Vậy em nói tiếng gì?”

“Mông Cổ.”

“Mông Cổ? Chỉ tiếng Mông cổ thôi à?”

“Vâng, và cả tiếng Nga nữa…”

“Русский! Вы говорите Русский? То что это блестяще! Привет Gantulga![1]”

“Привет Zarza![2]”

Zarza đứng bật dậy khỏi ghế để ôm chầm lấy cậu nhóc. Anh mừng rối rít và phải cố kìm mình không ôm hôn thằng bé, trìu mến véo má nó hay vò tóc nó. Khuôn mặt cậu bé sáng bừng lên một nụ cười yếu ớt nhưng hạnh phúc.

“A, khỉ thật, khách hàng,” Zarza thốt lên bằng tiếng Nga, “em không thể biết anh cảm thấy thế nào khi thấy em sống lại thế này đâu! Em và anh là bạn, phải không? Em muốn thế chứ?”

Gantulga không kịp để trả lời. Zarza nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, quá dứt khoát để có thể là của người vào thăm, quá mạnh để có thể là của nhân viên y tế. Anh hé mở cửa và nhận ra ba viên cảnh sát mặc thường phục anh đã đập ít nhiều vào chiếc container lúc trước.

“Cảnh sát!” anh báo trước bằng tiếng Nga. “Em nằm im và không nói gì hết, đồng ý chứ, cộng sự? Anh sẽ lo bọn họ!”

Zarza thấy một tia sáng lóe lên trong đôi mắt cậu bé khi anh nói đến hai từ cộng sự, nhưng không có thời gian để tìm hiểu. Mấy tay cảnh sát đã bước vào phòng.

“Anh làm cái quái gì ở đây hả?” người đi đầu gắt lên khi nhận ra Zarza.

“Tôi trông thằng bé, thế nên bé mồm đi!”

“Anh chẳng có cái quái gì để làm ở đây cả, biến!”

“Các anh định sẽ làm gì khi bác sĩ đã giúp cậu ta hồi phục?”

“Nếu không thể tống thằng nhóc này vào tù, chúng tôi sẽ tống nó vào trung tâm tạm giữ rồi tống khứ nó về nước.”

“Thằng bé chưa thành niên đấy, anh bạn. Thêm nữa anh có biết nó người nước nào không?”

“Đừng có lo cho chúng tôi, anh bạn vú em, chúng tôi biết cách làm nó phải mở mồm. Chúng tôi đã quá quen với thứ này rồi.”

“Thế thì tôi để các anh lại trong bãi phân của các anh.”

Zarza đứng dậy và trong điệu vũ đồng nhất ba anh chàng cảnh sát cùng thận trọng dạt ra. Anh nhân đó để ôm hôn Gantulga, thì thầm vài từ tiếng Nga vào tai cậu bé, rồi bí mật gỡ một trong những điện cực theo dõi nhịp tim của cậu ra. Màn hình báo động và những tiếng bíp lập tức vang lên.

“Mẹ kiếp, các anh thắng to với những trò vớ vẩn của mình rồi đấy! Tôi sẽ đi tìm y tá…”

Anh ra khỏi phòng và đi ngược lại so với hướng ra phòng trực. Anh tới cầu thang thì nghe thấy nhân viên y tế chạy tới và đuổi ba anh chàng cảnh sát ra khỏi phòng.

Anh rời khỏi bệnh viện và giơ thẻ công vụ lên mỗi lần người ta hỏi anh làm gì vào giờ này. Rồi anh băng qua khoảnh sân rộng và ra ngoài qua cổng chính mở ra phố Flaubert nơi Soulniz đang co ro lạnh cóng đợi anh trong chiếc Duster của ông.

“Tại sao ông không bật hệ thống sưởi lên?”

“Để kín đáo hơn.”

“Kín đáo à? Ông tưởng mình đang ở trong một bộ phim gián điệp chắc?”

“Thế thì sao, cậu không phải là gián điệp à?”

“Trước hết tôi đã từng là, và tiếp theo, mật vụ, không phải gián điệp.”

“Và người ta có thể biết sự khác biệt không?”

“Mật vụ chẳng bao giờ là kín đáo cả. Nào, nổ máy, và làm các lốp xe rít lên nào.”

Soulniz nổ máy và làm lốp xe cháy khét trên mặt đường nhựa.

“Ông làm tất cả những gì người ta bảo ông làm hả? Ông cho xe chạy luôn đi chứ. Đúng hơn là bật máy sưởi lên!

“Không, lần này là nói thật đấy. Bật máy sưởi lên, chúng ta sắp chết cóng rồi!”

“Thế còn thằng bé, nó thế nào rồi?”

“Nó là người Mông Cổ,” Zarza giải thích như thể đó là một chiến thắng. “Thêm nữa nó nói được tiếng Nga!”

“Thế thì sao, cậu nói tiếng Nga chắc?”

“Đương nhiên rồi, khách hàng, ông tưởng sao nào? Nga, Đức, Ý, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha. Tiếng Anh, of courses. Một ít tiếng Ả rập. Dăm ba từ tiếng Serbia và Croatia…”

“Không bỡn đấy chứ?

“Đó là công việc của tôi trước khi đi đếm các toa tàu: chạy khắp thế giới.”

“Tôi không tin nổi!” Soulniz thốt lên. “Được rồi, giờ chúng ta làm gì? Cậu định xuống chỗ nào?”

“Đừng có cười: tới Albatros…”

“Trong khu à? Giữa đường đến khu công nghiệp và đường tới nhà máy hóa chất sao? Cậu không tìm thấy chỗ nào gần mấy nhà máy lọc dầu hơn à? Dẫu sao cậu cũng biết dưới đó là khu Seveso đúng không?”

“Đó là chỗ thuận lợi nhất để tìm kiếm các toa tàu.”

“Được rồi, bỏ đi. Chúng ta tạt qua đó lấy đồ của cậu rồi cậu tới ở nhà tôi.”

“Tôi không muốn làm phiền vợ ông,” Zarza lên tiếng và chỉ vào chiếc nhẫn cưới của ông.

“Vợ tôi à, rồi bà ấy cũng đã dọn đồ đi từ lâu lắm rồi.”

“Bà ấy bỏ đi à?”

“Phải. Một viên đạn vào đầu sau cái chết của con trai chúng tôi.”

❀ ❀ ❀

[1] [^b26]: Tiếng Nga! Em nói được tiếng Nga à? Tuyệt quá! Xin chào Gantulga!

[2] [^b27]: Xin chào Zarza!

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.