Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 39 “…Có lẽ vì cái xác này có đủ hai hòn cà chăng?” Zarza gợi ý.

❊ ❊ ❊

“Không thể tìm thấy bà ta!”

“Cậu muốn nói là họ đã không tìm ra bà ta?”

“Phải, đó là điều tôi vừa nói đấy.”

“Không, không phải vì họ không tìm ra bà ta thì có nghĩa là bà ta không thể tìm thấy được. Đừng bao giờ tin họ. Họ đã nói với cậu về chiếc xe hơi bị cháy chưa?”

“Chiếc xe bị cháy nào?”

“Để tôi dẫn cậu đi…”

Họ rời khỏi thành phố qua phía Nam để tới tuyến đường vành đai. Họ chạy xe vòng qua vùng cảng biển và khu tập kết container xếp thành hàng như những tù nhân bất động dưới sự giám sát của đống cần trục cao nghêu như tháp canh. Khi họ rẽ về phía Đông, đằng sau những nhà kho đồ sộ, con đường chạy giữa những cồn cát khô trắng xóa và những hố khai thác sỏi xanh rì ngập nước. Vì Soulniz không nói gì, Zarza cũng im lặng. Anh đã hạ cửa kính xe bất chấp cái lạnh và phun đám vỏ hạt hướng dương đang nhằn giữa hai hàm răng ra. Đằng trước họ xuất hiện hai cột trụ khổng lồ vươn cao của cầu Normandie. Cột trụ thứ nhất, nằm bên bờ Bắc, vươn lên khỏi mặt nước cách bờ ba trăm mét. Trụ thứ hai ở phía Nam, được xây chắc trên bờ, như thể đang đợi người bạn lội qua sông. Cây cầu, được treo trên dây cáp, không bắc qua sông Seine. Nó như bay lơ lửng phía trên dòng sông. Chính hai cây trụ khổng lồ kia đã đỡ cây cầu.

“Dẫu sao cũng đẹp thật,” Zarza buột miệng mà chẳng rõ vì sao anh lại thêm vào mấy từ dẫu sao.

Soulniz nhẹ nhàng điều khiển chiếc Duster của ông lượn theo đường cong của vòng xuyến rồi chui dưới đường dẫn lên cầu. Ở bờ sông đối diện, tuyến đường chạy thẳng tới khúc uốn cong của kênh Rouen, băng qua những khu đất rộng bỏ hoang lỗ chỗ hố khai thác sỏi lớn. Zarza chợt nghĩ tới bãi chiến trường của một cuộc chiến khác. Thêm bốn kilômét nữa, Soulniz đột ngột chạy chậm lại không hề báo trước và quẹo chiếc Duster vào một con đường chạy dọc theo bờ phải con kênh ra hướng sông. Lần này Zarza có cảm giác mình đang đi vào một bãi chiến trường. Chiếc xe lạng qua lạng lại và trượt vào ổ voi ổ gà do những chiếc xe tải hẳn phải lớn như xe tăng từng chạy qua trước đây tạo nên. Mặt đường toang hoác những miệng ổ voi to như hồ nước, được vá víu bằng cách đắp đất nhồm nhoàm như vết sẹo. Những cái hố bị khoét rỗng đọng một lớp nước xanh lè. Số khác lại đầy ắp một thứ nước bẩn đặc quánh như kem lăn tăn vân sóng mỗi khi có gió thổi qua. Soulniz lái xe đi nhanh, tránh các ổ gà như tránh mìn. Các hố khai thác sỏi được nối với nhau bằng hệ thống mương, rãnh thoát nước và chiếc Duster lao qua chúng giữa những tia nước bùn bắn tung lên. Sau bốn trăm mét, họ tới chỗ vũng nước cuối cùng nằm sát bờ sông và Zarza trông thấy cái xác xe. Tàn tích cháy đen còn lại của một chiếc xe lớn. Soulniz nhẹ nhõm dừng xe lại nhưng không xuống xe.

“Sao nào?” Zarza vừa hỏi vừa chìa cho ông một nắm hạt hướng dương nhưng Soulniz từ chối.

“Đây là những gì còn lại từ chiếc xe của quý bà.”

“Đây từng là xe của Betty Dzanouni à?”

Zarza xuống xe để xem xét những mảnh xác xe méo mó.

“Cẩn thận bộ vía của cậu đấy. Tôi cứ an vị ở đây thôi. Tôi đã phải trả giá rồi. Một đôi Paul Smith!”

Quá muộn. Bùn đã chui vào giày anh, trong khi Zarza tiếp tục tiến tới chỗ xác xe.

“Xảy ra khi nào vậy?” anh lớn tiếng hỏi.

“Tám ngày rồi!” Soulniz lớn tiếng trả lời từ trong chiếc Duster.

“Thế sao nó vẫn còn lù lù ở đây?”

“Đơn vị cứu hộ nào chịu tới đây khuân nó đi chứ?”

“Của cảnh sát chẳng hạn. Để tìm manh mối.”

“Manh mối của cái gì?”

“Dzanouni biến mất, lũ trẻ con chết trong kho hàng của bà ta, xe bà ta cháy trụi, nếu là ông, chẳng lẽ ông không đi tìm các manh mối vật chất?”

Soulniz nhô người qua cửa xe để mở song vẫn không xuống khỏi chiếc Duster, bám lấy cần ăng ten.

“Cậu thấy con sông nhỏ đổ ra sông chính ngay sau lưng chúng ta không? Đó là cạnh đầu tiên của tam giác. Một cạnh nữa là bờ sông chính. Cạnh thứ ba bắt đầu cách đây hai trăm mét về bên trái rồi giao với con sông nhỏ cách đây một kilômét về phía thượng du. Toàn bộ bờ bên này của con kênh thuộc vùng Seine-Maritime, ngoại trừ cái tam giác nhỏ này thuộc về vùng Eure, trong khi toàn bộ phần còn lại của vùng lại nằm cả bên kia sông. Và để làm cho mọi thứ thêm phức tạp, lực lượng cứu hỏa tại Honfleur, cách đây ba kilômét ở phía hạ lưu, lại là những người được thông báo và tới can thiệp. Honfleur, ở Calvados.”

Zarza đưa mắt nhìn sang bờ bên kia, như thể tìm kiếm ở đó một lời giải thích. Soulniz hiểu là anh vẫn không hình dung ra được.

“Tôi giải thích nhé: lính cứu hỏa ở Calvados tới dập lửa của một chiếc xe cháy tại một khu đất bé tẹo thuộc vùng Eure nằm lọt thỏm giữa vùng Seine-Maritime. Cảnh sát Le Havre, được thông báo, liền tới nơi ngày hôm sau. Họ sắp sửa ra tay lấy cảm hứng từ những người hùng Mỹ thì đột nhiên nhận ra cái xe đã cháy trụi trên một mẩu đất thuộc vùng Eure và nơi này không phải vùng của họ. Thế là họ lập tức cuốn cờ thu trống rút lui để nhường lại cục nợ cho các vị đồng nghiệp có thẩm quyền ở bên kia sông. Vả chăng họ có lẽ cũng chẳng báo trước í chứ. Hay dẫu có thì cũng chẳng gấp gáp. Cậu hiểu rồi chứ?”

“Tôi hiểu,” Zarza vừa nói vừa lại gần chiếc Duster. “Chẳng ai quan tâm tới chiếc xe bị cháy, vậy nên chẳng ai ghi nhận việc Dzanouni biến mất, thế nên sẽ chẳng ai đi điều tra khu nhà kho của Công ty Hàng hải Mông Cổ, vậy nên chẳng ai biết những cậu bé bị nhốt trong một container đang chết dần chết mòn.”

“Đại khái là vậy…”

“Ông đã ít nhiều tìm hiểu bên cảnh sát rồi phải không? Họ nói sao?”

“Với họ, hoặc đó là một chuyến phiêu lưu của lũ trẻ vị thành niên, hoặc đó là một chiếc xe ăn cắp được dùng làm phương tiện gây án rồi bị đốt để xóa dấu vết. Có vẻ như gần đây không có vụ trộm nào liên quan tới một chiếc xe loại đó, vậy nên họ nghiêng về một cuộc phiêu lưu của lũ trẻ vị thành niên.”

“Và?”

“Và họ chờ đợi ai đó thông báo bị trộm xe. Không có thông báo nghĩa là không có trộm xe, không có trộm xe thì không có điều tra, không có điều tra thì không có phiền phức.”

“Thế còn giả thiết về một vụ giết người rồi đốt xe để xóa dấu vết thì sao?”

“Cùng quy trình thôi: không có xác thì không có tội ác, không điều tra và không phiền phức!”

“Tôi không tin lại là vậy!” Zarza thở dài. “Nghe này, tôi sẽ ở lại đây kiểm tra một chút. Ông có thể quay lại đón tôi sau hai giờ nữa được không?”

Soulniz hứa sẽ quay lại cùng một bình cà phê nóng. Zarza nhìn ông ta rời đi rồi tập trung vào hiện trường quanh mình để tìm kiếm các manh mối. Cái xác xe rúm ró nằm quay mũi về phía Le Havre, như vậy chiếc xe chạy tới theo một con đường khác với tuyến đường Soulniz đã chọn. Anh liền quyết định chia ô mặt đất và mở rộng phạm vi kiểm tra mỗi lần thêm một mét. Khi lộ trình của anh gặp phải một hố khai thác sỏi, anh liền đi men theo cùng một bên rìa hố để tiếp tục cuộc kiểm tra xa hơn. Anh tìm thấy chiếc giày đầu tiên cách xe mười mét về bên trái rồi đến chiếc giày còn lại ở cách xa hơn năm mét. Anh mất chưa đầy mười phút để tìm ra chiếc túi xách. Một chiếc xắc tay sang trọng. Hiệu Lanvin bằng da màu đỏ bên trong đựng tất cả giấy tờ của Batguerel Dzanouni. Lần này sự việc xoay theo hướng khác. Zarza liền gọi điện thoại di động cho Soulniz.

“Khách hàng, ông cần quay lại nhanh hơn dự kiến cùng với tăng viện để kiểm tra hiện trường thật tỉ mỉ. Tôi đã tìm thấy xắc tay của Dzanouni chỉ cách chiếc xe hai mươi mét ở bên rìa một hố khai thác sỏi với tất cả giấy tờ bên trong. Hãy đưa cảnh sát tới đây, và bảo họ rằng tôi không hề có ý chõ mũi vào cuộc điều tra của họ, song tôi khuyên họ nên liên hệ với thợ lặn để kiểm tra đáy hố nước. Xin cược một nắm hạt hướng dương là bà ta đang ở dưới đấy. Nếu ông tới đây mà không thấy tôi, thế có nghĩa là tôi đang đi ngược lên thượng nguồn theo dấu vết chiếc xe. Nó tới đây bằng một tuyến đường khác với tuyến chúng ta đã đi.”

“Có một lối đi vuông góc với tuyến đường chạy ra cửa sông xuống tới tận bờ sông, nằm xa hơn lối tắt tôi đã đi năm trăm mét. Chiếc xe hẳn đã đi qua lối đó.”

“Okay. Thế thì hãy bảo đám cảnh sát đi theo con đường của ông. Nếu không họ sẽ phá hủy hết những dấu vết cuối cùng.”

“Tôi e rằng việc đó đã xảy ra rồi. Đám lính cứu hỏa có bản đồ của bộ tổng tham mưu, hẳn là họ đi theo cùng lối tắt như tôi. Còn đám cảnh sát thì chạy theo GPS. Tôi sẵn sàng trả lại cậu cả nắm hạt hướng dương để cược rằng bọn họ đi theo tuyến đường kia.”

“Tôi nhận cược, khách hàng, nhưng tôi chấp nhận mạo hiểm. Tôi sẽ xem qua một chút, nhưng điều đó cũng không miễn cho ông món cà phê nóng đâu.”

“Cà phê Calvados. Cậu sẽ có!”

Zarza ngắt máy, dựng cổ áo vest lên, đút hai tay vào túi rồi đi ngược con đường hẳn Dzanouni đã đi qua. Anh chỉ thấy hai dấu vết có cùng bản chất và cùng tình trạng. Một là dấu vết chiếc xe của nạn nhân, còn dấu vết kia là của một chiếc xe đã quay đầu để đi vòng trở lại. Một tên đồng bọn tới đón kẻ sát nhân chăng? Hay chính là tên sát nhân đã bám theo người phụ nữ để giết bà ta? Trong trường hợp thứ nhất hẳn người phụ nữ đã bị khống chế và ép buộc. Trong trường hợp thứ hai hẳn bà ta phải biết rõ kẻ sát hại mình. Nhưng trong cả hai trường hợp, tại sao lại đốt chiếc xe ở chỗ này? Nếu trực giác của anh chính xác và nạn nhân đang thối rữa dưới đáy cái hố khai thác sỏi, tại sao hắn lại chấp nhận mạo hiểm với nguy cơ thu hút cảnh sát và lính cứu hỏa tới nơi họ có cơ hội tìm thấy cái xác chứ?

Trừ phi vết bánh xe thứ hai là của những cảnh sát mò tới điều tra qua quýt trước khi quay đầu chuồn. Trong trường hợp đó, kẻ sát nhân, nếu thực sự có kẻ sát nhân, đã đi bộ rời hiện trường.

Mình là kẻ sát nhân. Mình đã mang xác nạn nhân tới đây trong xe của chính bà ta. Hoặc mình đã đi cùng Dzanouni tới tận đây để bà ta bị bất ngờ. Mình giết bà ta. Mình lôi xác bà ta tới một hố nước, ném xuống đó… Vậy là mình mạnh mẽ và quyết đoán. Sau đó mình đốt xe của bà ta. Rồi tiếp theo, mình làm gì đây? Vụ cháy sẽ gây chú ý. Mình chuồn. Mình đã đến đây theo đường nào? Nhiều khả năng là con đường lực lượng cứu hộ sẽ đi để tới hiện trường. Lối thoát duy nhất của mình là đi ngược lên phía con đường chạy ra cửa sông, cách đây bốn trăm mét về phía Bắc. Mình có biết đi tới đó như thế nào không? Mình có biết rõ quanh đây không? Và sau khi lên đường, mình đi đâu? Và bằng cách nào? Có thể có đồng bọn đang đợi mình. Hay chỉ một chiếc xe? Mình hẹn Betty ở đó, tới nơi trước bà ta, mình để xe lại bên vệ đường rồi đi bộ tới chỗ hẹn. Khi đã giết bà ta, mình quay trở lại xe của mình…

Anh đã lật đi lật lại trong đầu tất cả các giả thiết, song vẫn có điều gì đó không ổn trong câu chuyện này. Tại sao lại ở đây, và tại sao lại đốt chiếc xe? Rồi còn cái xắc tay, bị che giấu qua loa…

Anh đưa mắt nhìn quanh. Đằng sau những hố khai thác sỏi cuối cùng, mặt đất mất hút trong dải bờ lầy lội rồi nhường chỗ cho mặt nước trải rộng đầy gợn sóng của dòng kênh. Ở phía bờ bên kia, có thể nhìn thấy loạt nhà kiểu cổ đẹp đẽ cùng những trang trại mái màu xanh lơ lợp đá phiến óng ánh nằm khuất sau lùm cây.

Anh quay trở lại phía con đường vào lúc lực lượng tăng viện nhấp nháy đèn chớp đang chạy dọc theo mé sông theo con đường tắt. Soulniz đã dẫn viện binh tới. Lần này là các hiến binh thuộc lực lượng tìm kiếm từ Le Havre, với một nhóm chó nghiệp vụ và thợ lặn. Theo sau là một xe cấp cứu để phòng khi cần đến. Các hiến binh đón nhận chẳng mấy thiện cảm việc Zarza là cảnh sát. Khi anh nói với họ về đường sắt, họ càng tỏ vẻ nghi hoặc hơn. Anh cắt ngang những màn giới thiệu và chỉ cho họ thấy nơi anh đã phát hiện ra và để nguyên tại chỗ hai chiếc giày cùng chiếc xắc tay.

Con chó nghiệp vụ, gí sát mũi xuống đất, lần theo và để mất dấu vết nhiều lần trước khi đưa người quản nó đi thẳng tới bên rìa đầy tràn của một hố khai thác sỏi ngập nước. Tất cả mọi người cùng chạy về phía hố nước và Zarza đi tới nhập bọn.

“Hợp lý thôi,” một sĩ quan giải thích. “Người ta đặt máy đào trên những mô đất này. Chỗ này là nơi sâu nhất so với bất cứ nơi nào khác quanh đây. Cần tìm ở đây trước tiên.”

Hai thợ lặn đã mặc đồ lặn vào và trườn xuống nước trước ánh mắt của những người khác đang cảm thấy quá hài lòng vì không thuộc về đội thợ lặn này. Mấy thợ lặn thực hiện chính xác các bước chuẩn bị an toàn cùng quy trình kiểm tra vô ích ở độ sâu quá nông này, rồi biến mất dưới mặt nước trở nên đục ngầu vì những cử động của họ. Tám phút mười ba giây sau đó, theo ghi nhận của người hiến binh được giao viết báo cáo điều tra, họ đưa cái xác lên mặt nước. Hai người chạy tới chỗ mấy chiếc xe để lấy dây đai và cáng mang lại. Nhưng ngay khi cái xác trần truồng được kéo ra khỏi nước, Zarza liền ngăn họ lại.

“À, này, khách hàng,” anh nói với viên sĩ quan, “cần quay trở lại dưới đó!”

“Vì sao?”

“Cái xác này không phải cái cần tìm.”

“À vậy sao? Mà làm thế nào anh biết được?”

“Có lẽ vì cái xác này có đủ hai hòn cà chăng?” Zarza gợi ý.

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.