Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 77 Tất nhiên. Chúng ta có một người bạn chung…

❊ ❊ ❊

Tài xế phát hiện ra chiếc xe trước đặc vụ còn lại khá lâu, người này tiếp tục theo dõi thiết bị định vị trên màn hình máy tính bảng của anh ta. Chiếc xe được đỗ ngang phè cách không xa phía trước, trên mặt tuyết ở bên trái con đường, cửa xe bên người lái mở toang. Từ băng ghế sau Bathbaatar nhoài về phía trước giữa hai thuộc cấp để nhìn rõ hơn và thấy đám khói trắng do khí thải thoát ra từ ống xả. Dừng xe khẩn cấp. Động cơ vẫn nổ.

“Thằng điên này dừng xe để tè!” tay lái xe đùa cợt.

Chiếc xe của người Pháp nằm ngang bên vạt rừng nhỏ, ở tít cuối con đường dài dốc thoai thoải. Bathbaatar ra lệnh cho lái xe về mo, tắt máy, rồi để chiếc xe im lặng trượt tới cạnh chiếc xe kia.

“Hắn đang ở giữa chỗ đồng không mông quạnh, tại sao không đứng ngay cạnh xe mà tè luôn đi?” tay đặc vụ còn lại hỏi.

“Đi ị trong rừng,” tay lái xe giải thích. “Món sữa ngựa lên men và bánh pho mát khô để chua không phải lúc nào cũng hợp bụng du khách.”

Họ dừng lại sau chiếc xe của Zarza hai mét và im lặng xuống xe.

Rất cừ, rrrất cừ. Em đã rất cừ, anh thì quá thảm, chúng ta đã rất cừ, rất cừ. Em đã rất cừ, anh thì quá thảm, chúng ta đã rất cừ…

“Thằng điên này còn vừa hát vừa ị nữa!” một người trong nhóm giễu cợt khi nghe thấy tiếng hát vọng lại từ vạt rừng.

Bathbaatar rút súng ra và trừng mắt để gã im mồm. Rồi ông ta phác cử chỉ ra lệnh cho bọn họ vòng quanh kẻ đang hát và tản ra cách nhau năm mét trước khi tiến vào giữa các gốc cây. Ông ta nán lại gần chiếc xe để cắt mọi đường lui. Người lái xe nhìn tay đặc vụ còn lại tiến vào vạt rừng nhỏ rồi đến lượt mình, y cũng tiến vào đó. Sau vài phút, y nhảy vào một bụi cây để bất ngờ tấn công gã người Pháp đang chổng mông ở tư thế bất lợi thì chỉ thấy một chiếc iPhone đang phát đi phát lại câu hát. Y lập tức báo cho đồng đội của mình và cả hai hối hả ra khỏi rừng. Khi ra khỏi lùm cây, họ nhìn thấy Bathbaatar ngồi ở băng ghế sau chiếc xe của Zarza đang nhìn họ qua kính xe màu khói. Đến khi bắt gặp ánh mắt ông ta và hiểu ra ông ta đang bị còng vào tay nắm bên trong cửa xe, Zarza đã xuất hiện sau lưng họ. Anh chĩa vào họ khẩu súng tước được từ mấy nhân viên an ninh anh đã đánh ngất ở bệnh viện rồi buộc họ phải ném súng cũng như điện thoại di động của mình ra phía trước. Anh tháo băng đạn và pin ra rồi ném vào rừng xa nhất có thể, tiếp đó bắt hai tay đặc vụ nằm sấp xuống tuyết sau khi đã lấy lại chiếc iPhone của mình. Sau đó, anh chui vào xe trong khi vẫn chĩa súng khống chế họ, đóng cửa, rồi nổ máy và vòng lại. Khi chạy xe ngang qua xe của họ, anh hạ cửa kính xe xuống để bắn vào các lốp xe. Anh bắn thủng ba trong số bốn lốp xe.

Sau đó, Zarza im lặng lái xe đi khoảng hai kilômét cho tới chỗ một căn lều anh đã để ý thấy từ lượt đi, nằm hơi lui vào phía bên kia con đường, dưới ba cây thông đen to. Anh dừng xe và bấm còi để từ trong lều một ông lão bé nhỏ đi ra mỉm cười với anh mặc dù rõ ràng là ông ta đang rất lo lắng. Dùng một nút điều khiển trên thành cửa bên cạnh, Zarza hạ kính xe bên Bathbaatar xuống.

“Nói với ông già là ông có hai người của mình ở cách đây hai kilômét. Họ cần giúp đỡ để không chết vì lạnh,” anh nói bằng tiếng Anh. “Ông nói được tiếng Anh, phải không?”

“Anh không hiểu tiếng Mông Cổ, phải không? Ai bảo anh là tôi sẽ không yêu cầu ông lão báo cho nhà chức trách để họ chặn chúng ta sau đây một quãng chứ?”

“Vì ông không muốn chết trong một cuộc đấu súng giữa thảo nguyên. Đó không phải là cái chết cho một người như ông.”

“Anh biết tôi là ai à?” Bathbaatar vừa e ngại hỏi vừa thăm dò ánh mắt anh trong gương chiếu hậu.

“Tất nhiên. Chúng ta có một người bạn chung…”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.