Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 23 Hai cánh cửa thang máy cắt mất câu trả lời của cô gái trẻ.

❊ ❊ ❊

“Cô đã đi đâu vậy?”

“Này, cả anh cũng đừng có nhắc tới chuyện ấy nữa, được chứ?”

“Ông ấy đã quạt cho cô một trận chưa?”

“Chưa, nhưng tôi sẽ làm điều đó!” Yeruldelgger lẩm bẩm và xuất hiện sau lưng Oyun.

Oyun giật mình và anh chàng thanh tra kia liền nhân tiện lỉnh luôn.

“Nghe này, Oyun, tôi rất hài lòng khi cuộc sống riêng tư của cô phong phú hơn, nhưng tôi không muốn điều đó ảnh hưởng tới cuộc điều tra. Tôi nói đã rõ chưa?”

“Rồi. Nghe này, tôi…”

“Tôi không muốn biết gì hết!” Yeruldelgger cắt ngang. “Chỉ nói với tôi cô điều tra đến đâu rồi thôi.”

“Thì đúng thế, Gourian… nghĩa là, tôi muốn nói tới người lính đã…”

“Tôi biết Gourian là ai, và là gì với cô. Nếu điều này có thể khiến cô yên tâm thì tất cả mọi người ở đây đều biết điều đó và tôi là người cuối cùng biết tin. Nào, cô đang điều tra đến đâu rồi?”

“Chúng tôi phỏng đoán con vật rơi xuống từ một máy bay hoặc một chiếc trực thăng và đang kiểm tra tất cả các kế hoạch bay. Nhưng tôi không thể thu thập được gì từ hiện trường. Tất cả đã cháy rụi!”

“Tôi đã nghe chuyện đó rồi. Hiện trường của tôi cũng thế. Dạo này chuyện đó đang trở nên quen thuộc! Có lời giải thích nào không?”

“Tôi đã yêu cầu Gourian chụp ảnh lại.”

“Cô đã xem chưa?”

“Vẫn chưa, chúng ở kia…” Oyun ngượng ngùng trả lời.

“Anh ta làm gì ở đây vậy?”

“Ai cơ, Gourian à? Anh ấy nghỉ phép. Một tuần.”

“À, nếu chỉ sau có một đêm mà anh ta đã khiến cô ở vào tình trạng này rồi thì sau một tuần cô chỉ còn đủ năng lực leo lên bục điều khiển giao thông trên Đại lộ Hòa bình thôi. Để xem mấy bức ảnh nào.”

Oyun lấy ra chừng hai mươi bức ảnh rồi dàn ra mặt bàn. Trên đó có thể thấy những gì còn lại của căn lều cùng đống móp méo do các máy phát chảy ra.

Gỗ đã cháy trên tuyết và giá lạnh chỉ để lại những vệt cháy đen. Họ đoán thấy hai vệt song song của hai cây cột đã từng chống nóc lều. Băng đã đông cứng trở lại viền quanh vết sẹo tròn để lại trên mặt đất bởi phần nóc lều, trung tâm của thảm họa. Ba thanh khung cửa chỉ còn lại những mẩu cụt cháy đen nứt nẻ nằm đè lên vết của các cột trụ. Nhiệt cũng khiến đống xác tách rời ra và thiêu cháy xác con bò Tây Tạng, người kỵ sĩ cũng như xác con ngựa của anh ta. Nằm xa hơn một chút là cái xác cháy đen của người du mục được Gourian chỉ định ở lại canh chừng.

“Làm thế nào anh ta lại có thể thiêu rụi mọi thứ ở âm ba mươi độ nhỉ?” Yeruldelgger lẩm bẩm trong khi xem đống ảnh.

“Gourian đã để vodka lại cho anh ta nhằm chống chọi với cái lạnh và sợ hãi. Anh ấy nghĩ rằng người này uống say và bằng cách nào đó vodka đã bắt lửa làm căn lều cháy theo. Chỗ xăng dự trữ đã làm nốt phần việc còn lại.”

“Vậy là chúng ta chẳng có gì hết!”

“Lúc này thì không,” Oyun xin lỗi.

Yeruldelgger trầm ngâm vài giây, xoa xoa khuôn mặt bằng hai bàn tay mạnh mẽ, trước khi ngẩng đầu lên.

“Ngoại trừ việc theo tôi nhớ không hề có vết bước chân hay bánh xe quanh căn lán của Agop. Cũng như cô đã nói với tôi là không hề có vết bước chân hay bánh xe quanh cái đống đóng băng của ba cái xác đó khi cô tới nơi, ngoại trừ vết xích xe của anh chàng lính bảnh trai của cô. Cũng như cách tốt nhất để nhét một cái xác vào tận đáy khe nứt trên vách núi Otgontenger vẫn là ném nó từ trên trời xuống. Cũng như những bức ảnh được chụp bằng chiếc bật lửa gián điệp chỉ có thể được chụp từ… Quỷ quái thật, nhưng chắc chắn là thế rồi!” Yeruldelgger vừa gầm lên vùa hối hả lao tới chỗ máy tính của Billy.

Ông tìm tập dữ liệu chứa những bức ảnh được lấy ra từ bật lửa rồi cho hiển thị tất cả chúng ở chế độ kích thước thực. Oyun đến cạnh ông, và các thanh tra khác xúm lại quanh họ. Yeruldelgger nhanh chóng loại đi rất nhiều bức ảnh và chỉ giữ lại ba.

“Đây! Những cái bóng này!” Yeruldelgger thốt lên. “Chúng không tương ứng với bất cứ cái gì trong phong cảnh.”

“Yeruldelgger,” Oyun đánh bạo, “đó là những vật thể nằm ngoài ống kính, sau lưng người chụp! Chúng ta không thể biết đó là bóng của thứ gì.”

“Tất nhiên là có: cố gắng hình dung đi. Hãy nhìn vào ba bức ảnh này và cố gắng tái tạo lại xem nó thể hiện gì.”

Các thanh tra im lặng hồi lâu trước khi Billy đứng thẳng người lên.

“Trực thăng! Đó là một chiếc trực thăng. Đây, cái mà chúng ta nghĩ là bóng của cây cột, thì chính là bóng của một cánh quạt. Còn đây, cái bóng của đường lượn tròn bị biến dạng khi nhìn từ buồng lái. Và những cái bóng này không song song với nhau. Hãy kéo dài chúng ra sau điểm nhìn, và chúng sẽ gặp cái bóng đầu tiên. Đó là bóng của các cánh quạt trực thăng.”

“Chính xác!” Yeruldelgger xác nhận.

“Hay quá nhỉ!” một thanh tra khác đáp. “Từ đầu chúng ta đã biết mấy bức ảnh này được chụp hoặc từ một máy bay, hoặc từ một chiếc trực thăng rồi còn gì. Có gì quan trọng chứ?”

“Điều quan trọng,” Yeruldelgger cắt ngang, “là có quá nhiều trực thăng trong hai cuộc điều tra. Thế nên bây giờ cần xác định xem liệu đây là trùng hợp ngẫu nhiên hay trái lại là một hướng điều tra nghiêm túc. Nói cách khác, phải biết xem liệu có phải cùng một chiếc trực thăng đã xuất hiện ở hai hiện trường vụ án hay không, hay ai có trong tay đủ trực thăng để can thiệp vào cả hai nơi như vậy. Vậy là cần tìm hiểu xem hai vụ án này có mối liên hệ hay không.”

Một hồi im lặng dài đầy hoài nghi chào đón những suy luận của Yeruldelgger, cho tới khi ông bùng nổ.

“Được rồi, các vị còn ì ra đó làm gì hả? Phân chia nhiệm vụ đi rồi cố mà bù đắp khoảng thời gian đã lãng phí!”

Cả nhóm lập tức giải tán như bầy chim sẻ sau một tiếng pháo nổ, ngoại trừ Oyun dõi theo Yeruldelgger đi về phía thang máy.

“Yeruldelgger, đợi đã!”

Cô đến bên cạnh ông đúng lúc thang máy lên tới nơi và bước vào cùng ông, không khách khí đẩy một nhân viên văn thư hai tay ôm đầy tài liệu chạy tới yêu cầu họ đợi.

“Có chuyện gì vậy?”

“Có chuyện gì vậy là sao?”

Oyun dùng mé nắm tay đấm vào nút dừng và buồng thang máy khẽ rung rỗi dừng lại.

“Nghe này, ông lao qua như một cơn gió rồi hỏi các cuộc điều tra đã tới đâu mà chẳng hề thực sự quan tâm tới chúng, ông để mọi người tự ý phân chia nhiệm vụ, tất cả chúng tôi đều có cảm giác ông không còn thực sự xử lý bất cứ hồ sơ nào nữa…”

“Thật tiếc nếu chuyện này tạo ra cảm giác như thế,” Yeruldelgger vừa đáp vừa bấm thang máy chạy tiếp, “nhưng tôi đang làm việc của mình như tôi vẫn quen làm.”

“À thế ư?” Oyun vặn lại đồng thời đấm mạnh lần nữa lên nút dừng khẩn cấp. “Thói quen của ông là yêu cầu một cảnh sát tập sự phải kiểm tra cả nước trên Google Maps để tìm một trụ bẻ ghi à? Thói quen của ông là huy động cả nhóm nhân viên điều tra đi tìm kiếm một chiếc trực thăng từ ba cái bóng trên ảnh chụp à? Ông chẳng hề bận tâm tới việc lấy cái xác ở Otgontenger về, ông không mang về bất cứ manh mối vật chất nào từ hiện trường vụ sát hại ông già Armenia, ông để mình bị một kẻ nào đó nện bất tỉnh giữa đường, đây là thói quen của ông hả?”

“Chúng ta sẽ phát hiện ra trụ bẻ ghi nhờ vào Google Maps. Chúng ta sẽ lần tới các toa tàu, và từ các toa tàu tới chiếc trực thăng,” Yeruldelgger bình tĩnh trả lời trong khi bấm thang máy chạy tiếp.

“Nghe này, đừng coi tôi là con ngốc,” Oyun vừa đáp vừa để buồng thang máy tiếp tục hạ xuống theo những sợi cáp vô hình. “Ông trút công việc xuống ngập đầu chúng tôi để ông có thời gian. Ông không để đầu óc vào cuộc điều tra của tôi hay của ông. Ông lại còn vừa khiến mình bị thộp gáy lần nữa vì nhúng mũi vào một vụ án mà ông là đối tượng tình nghi số một. Ông sẽ lại bị ăn đòn vào tay. Hay thậm chí vào đầu! Hãy để nhóm được giao vụ án điều tra. Hãy thôi điều tra về Colette đi và quan tâm đến các hồ sơ của ông.”

“Tôi không điều tra về Colette.”

“À thế à? Thế lúc Ban Đặc vụ bắt quả tang ông ở cách căn lều của Colette hai mươi mét và đang hỏi han ông lão đã cho cô ấy thuê căn lều, lúc đó ông đang làm gì vậy?”

“Tôi hỏi thông tin về đứa con trai của Colette.”

“Colette có một đứa con trai hả? Tin mới đây! Và ông muốn gì ở cậu con trai của Colette vậy?”

“Thằng bé đã biến mất.”

“Trước hay sau cái chết của mẹ nó?”

“Trước.”

“Và chuyện này thì có gì khiến ông bận tâm?”

“Thằng bé là bạn của Gantulga.”

“Gantulga!” Oyun thốt lên. “Nó thì có liên quan gì tới chuyện này chứ, tôi tưởng nó đang ở thiền viện?”

“Có vẻ nó không còn ở đó nữa. Nó cũng đã biến mất.”

“Chuyện này là thế nào đây?” nữ cảnh sát trẻ lập tức lo lắng.

Yeruldelgger không trả lời cô. Họ vừa xuống tới tầng trệt và ông lập tức ra khỏi thang máy, để lại Oyun lặng câm bên trong. Cô máy móc bấm nút quay lên tầng của mình, trong khi dõi theo người đồng nghiệp rời đi. Đến khoảnh khắc cuối cùng, ông quay lại phía cô.

“Oyun này?”

“Vâng…”

“Tôi không thích anh chàng của cô!”

Hai cánh cửa thang máy cắt mất câu trả lời của cô gái trẻ.

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.