Ông đi thẳng lên tầng của Ban Đặc vụ và bước vào phòng làm việc của Bekter mà không gõ cửa, cắt ngang báo cáo của một nhân viên cấp dưới.
“Chưa ai dạy ông biết gõ cửa à?”
“Không, khi có việc khẩn cấp,” Yeruldelgger vừa trả lời vừa để chiếc iPhone xuống mặt bàn của Bekter. “Nhìn bức ảnh này đi. Tôi đã chụp nó cách đây hai mươi phút. Nếu anh biết hiển thị các thông tin, anh sẽ thấy nó được chụp lúc 15 giờ 12 phút.”
Bekter cầm lấy chiếc điện thoại và quan sát bức ảnh mà không kiểm tra giờ chụp.
“Đồng ý, đây là bức ảnh chụp khách sạn Mongolia lúc 15 giờ 12 phút hôm nay, thế thì sao?”
“Thế thì những lá cờ ở tầng nào?”
“Cái gì, những lá cờ à? Lại trò ngớ ngẩn gì nữa đây?” Bekter nổi nóng.
“Đây không phải trò chơi!” Yeruldelgger vừa gắt lên vừa đấm xuống bàn. “Nói cho tôi biết những lá cờ khốn kiếp đó ở tầng mấy và chuẩn bị đón nhận nỗi hổ thẹn trong cuộc đời thanh tra hạng bét của anh đi.”
Người thuộc cấp của Bekter giật mình tránh ra một bước đồng thời đặt một tay lên súng. Hai trong số các thanh tra đã tới bắt Yeruldelgger ở chỗ Agop hối hả lao vào phòng, cũng sẵn sàng rút súng ra. Bekter phác cử chỉ ra lệnh cho họ không được làm gì. Có điều gì đó trong thái độ quả quyết của Yeruldelgger giờ đây buộc anh ta phải nhìn nhận ông một cách nghiêm túc. Hai thanh tra kia gật đầu tuân lệnh và đang chuẩn bị ra ngoài thì Yeruldelgger gọi họ lại.
“Ở lại đó trong khi tôi dạy nghề cho sếp của các cậu, có lẽ những bộ óc thiểu năng của các cậu sẽ từ đó mà rút ra một bài học nho nhỏ.”
“Được rồi,” Bekter nói để làm dịu tình hình. “Tôi đoán ông đã tìm thấy điều gì đó, vậy thì cứ nói ra và đừng có tìm cách khiêu khích chúng tôi, như thế tất cả chúng ta sẽ tiết kiệm được thời gian.”
“Những lá cờ được cắm giữa tầng sáu và tầng bảy. Cán cờ hơi xiên lên trên và vào lúc 15 giờ 12 phút, ta thấy rõ là bóng của những lá cờ chỉ hắt vào cửa sổ ở tầng sáu.”
“Thế thì sao?” một trong các thanh tra hỏi.
Bekter lập tức hiểu ra, và không biểu lộ chút gì, Yeruldelgger thầm cho anh ta điểm cộng về phản ứng này.
“Ồ, cứt thật!” Bekter bật ra. “Làm sao chúng ta lại có thể bỏ qua chi tiết này chứ!”
“Bỏ qua cái gì?” tay thanh tra còn lại gặng hỏi.
“Im mồm lại và mang đến cho tôi băng ghi hình các camera an ninh trong hồ sơ Altantsetseg. Ngay lập tức.”
“Làm thế nào ông lại có ý tưởng đó?” Bekter hỏi với giọng của một kỹ thuật viên quan tâm tới khám phá của một kỹ thuật viên khác.
“Chẳng có gì đáng tự hào,” Yeruldelgger giải thích. “Tôi giải sầu bằng cách lang thang trong công viên và cái này đã đập vào mắt tôi.”
“À vậy thì tất cả chúng ta cần lang thang trong công viên nhiều hơn!”
Yeruldelgger hiểu nhận xét cuối cùng theo đúng nghĩa của nó: một đề nghị đình chiến giữa hai người đàn ông. Khi viên thanh tra mang ổ USB tới, Bekter đã biết anh ta sẽ tìm thấy gì trong đó. Góc ghi hình từ camera theo dõi trên tầng bảy, nơi có hiện trường án mạng, với hành lang chạy dài, và tận cùng là ô cửa sổ nhỏ nơi bóng những lá cờ phất phơ qua lại.
“Chúng ta đã bị dắt mũi!” anh ta lẩm bẩm. “Các bản ghi hình đã bị đánh tráo. Ông đã không hề bước vào căn phòng trên tầng bảy. Ông đã vào một căn phòng trên tầng sáu.”
“Thế có nghĩa là sao?” anh chàng thanh tra ngơ ngẩn hỏi.
“Thế có nghĩa là kẻ nào đó đã bỏ rất nhiều công sức và sử dụng tới rất nhiều người cũng như phương tiện để gán án mạng này cho ông ấy. Ai có thể căm thù ông đến thế, đồng thời lại muốn giết Altantsetseg như vậy?”
“Tôi không rõ, nhưng chi tiết này khẳng định tôi là người bị nhắm tới trong vụ dàn cảnh này và cái chết của Altantsetseg chỉ nhằm khiến tôi bị liên đới.”
“Ông muốn nói là chúng chỉ giết cô gái này vì mối quan hệ của cô ta với ông thôi sao?”
“Sao không chứ?”
“Ông có hiểu điều đó có hàm ý gì không? Cần phải có một động cơ ghê gớm để đi xa đến thế. Chưa kể tới những phương tiện cần cho một vụ dàn cảnh như thế. Những kẻ thù của ông rất nguy hiểm và mạnh mẽ, Yeruldelgger.”
“Chúng vẫn luôn thế. Đó là câu chuyện của đời tôi!”
“Được rồi, vậy thì chúng ta làm gì đây? Dù ông không còn là đối tượng nghi vấn, tôi cũng không thể giao lại cuộc điều tra cho ông.”
“Hãy giao nó lại cho ban của tôi. Người của tôi sẽ có động lực hơn.”
“Thế còn với ông, tôi có thể làm gì, ngoài đưa ra lời xin lỗi?”
“Anh có thể trả lại cho tôi hộ chiếu không?”
Bekter nhấc điện thoại lên, ra lệnh vài câu, rồi yêu cầu một thanh tra lập tức đi tìm cuốn hộ chiếu.
“Còn gì nữa không?”
“Còn,” Yeruldelgger đáp. “Tôi muốn biết ai đã can thiệp để tôi được thả lần thứ hai anh muốn tống tôi vào buồng giam.”
“Hả, ông vẫn chưa hiểu sao? Theo những gì tôi biết, ông ta đã nói cho ông chuyện này rồi.”