Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 74 Em hãy làm đúng như Zarza đã bảo.

❊ ❊ ❊

“Giữ mấy con chó của chị lại!” Gantulga lớn tiếng gọi theo phong tục.

Solongo quay lại và Zarza thấy cô đẹp và dịu dàng đúng như Gantulga đã mô tả. Khi cậu nhóc chạy tới để lao vào vòng tay cô, cô chặn vai cậu lại trước khi cậu kịp ôm lấy cô.

“Em đã đi đâu hả? Tất cả mọi người đều lo lắng. Yeruldelgger đã tới tận Siberia để tìm em đấy.”

Nhưng cô không thể cưỡng lại lâu và đột nhiên lôi cậu sát vào mình để ôm cậu bằng một cái ôm dài nhẹ nhõm. Zarza nhìn thấy những giọt nước mắt long lanh trên đôi mắt đẹp của cô cùng lúc cô nhận ra sự hiện diện của anh.

“Ai vậy?”

“Zarza. Một cảnh sát chìm đã cứu em ở bên đó. Chính anh ấy đã đưa em về đây.”

“Một cảnh sát chìm?”

“Phải, một kiểu điệp viên, em phải kể cho chị nghe mọi thứ. Này, chị có biết là bọn em đã bay hạng thương gia trên máy bay của Korean Air không? Có tivi và máy chơi điện tử khắp nơi.”

Solongo nhẹ nhàng đặt tay lên vai Gantulga và đẩy cậu nhóc ra rồi đứng dậy, không rời mắt khỏi Zarza. Trong luồng sáng từ khung cửa vào, anh chỉ là một thân hình lọt thỏm trong chiếc áo choàng nhồi bông, và cô nhận ra vẻ ngạc nhiên của anh khi khám phá ra nội thất của căn lều.

“Anh vào đi, vào đi!” Gantulga vừa nói với anh vừa ra hiệu. “Và chú ý cẩn thận tất cả những gì em đã nói với anh. Anh còn nhớ chứ?”

Zarza bước một bước vào trong căn lều rộng, cẩn thận để bước qua ngưỡng cửa bằng chân phải và đi về phía trái để đợi Solongo tới gặp mình. Gantulga nháy mắt với anh để động viên, và Zarza lấy từ trong túi ra một gói nhỏ rồi đưa bằng cả hai tay cho Solongo. Solongo vừa nhận lấy bằng cả hai tay vừa cảm ơn anh và ra hiệu mời anh đi vào trong nữa. Cô chỉ cho anh chiếc giường, ở trong cùng bên trái, gần như đối diện với cửa vào, và mời Zarza ngồi xuống đó. Đây là một dấu hiệu thể hiện sự tôn trọng dành cho các vị khách danh dự, như Gantulga đã giải thích với anh.

Anh ngồi xuống giường, cẩn thận để không chĩa hai bàn chân về phía bếp lửa, và chiêm ngưỡng trang trí nội thất căn lều trong khi Solongo đun nước, chuẩn bị sữa, bơ và bột mì để pha trà. Cô bảo cậu nhóc lấy bánh sữa sấy khô và bánh quy sữa đông ra.

“Em đã cảnh báo anh trước rồi đấy,” Gantulga trêu chọc, “với anh phần khó khăn nhất giờ mới tới cơ. Ăn hết mọi thứ và tỏ ra vui vẻ vào. Nói để anh biết với người Mông cổ cái này cũng giống như mấy cái bánh táo đại hoàng Flers của anh ấy!”

Zarza ăn ngấu nghiến nhiều chiếc bánh quy. Hẳn anh đã từng phải ăn và nuốt đầy thứ tệ hại hơn nhiều khi thực hiện những bài tập sinh tồn trong các khóa huấn luyện biệt kích.

Gantulga và Solongo nói tiếng Mông cổ, nhưng anh nhận ra Gantulga hỏi về Oyun rất vồn vã. Từ giọng nói thận trọng của người phụ nữ và ánh mắt đột nhiên trở nên lo lắng của cậu nhóc, anh hiểu là có gì đó không ổn.

“Có chuyện gì thế?” anh hỏi bằng tiếng Nga.

“Có vẻ thiếu chút nữa Oyun đã chết vì lạnh. Chị ấy đang được theo dõi ở bệnh viện. Anh đừng cởi áo khoác, chúng ta sẽ lập tức đi gặp chị ấy. Mặc kệ món trà.”

Trên đường, Gantulga, ngồi trên ghế hành khách phía hước, đầu tiên kể với Solongo về chuyến đi vòng vèo của mình để tìm và không bỏ rơi Ganshü. Krasnokamensk, đường dây vận chuyển tới tận Moscow, những Visa Ba Lan giả mạo, khu trại của Công ty Mông Cổ tại Le Havre. Solongo vừa lái xe vừa thỉnh thoảng lắc đầu, như thể cô không muốn tin vào những gì nghe được. Rồi Gantulga im bặt, và khi quay sang cậu nhóc để chờ nghe phần kế tiếp, cô nhận ra cậu đang lặng lẽ khóc. Zarza, ngồi trên băng ghế sau, liền hỏi cô có hiểu tiếng Anh không. Cô vừa gật đầu vừa nhìn anh qua gương chiếu hậu và anh kể cho cô nghe việc phát hiện ra những cậu bé trong chiếc container ở cảng Le Havre, và việc anh tìm thấy Gantulga, người duy nhất còn sống sót, đang ôm Ganshü trong vòng tay mình như thế nào. Anh không nhắc đến bất cứ điểm nào khác của cuộc điều tra, song để kéo sự chú ý của cô ra khỏi hình ảnh mấy cái xác bé nhỏ trong cái nhà mồ bằng kim loại ghê rợn, anh giải thích với cô ít nhiều về bản thân mình. Anh đã đón Gantulga về trông nom để tránh cho cậu khỏi bị làm phiền vì những vụ trộm theo băng nhóm có tổ chức ra sao, rồi đưa cậu khỏi bệnh viện tới sống ở nhà một người bạn là nhà báo của mình như thế nào, và làm thế nào anh có được từ cơ quan tình báo những giấy tờ cho phép đưa cậu nhóc rời khỏi Pháp và trở lại Mông Cổ. Khi anh nói xong, Solongo cũng lặng lẽ khóc. Cô kéo Gantulga gối đầu xuống đầu gối mình, và cậu nhóc im lặng nép mình vào cô cho tới khi họ đến bệnh viện.

Trong vài phút, Zarza đắm chìm vào việc thất vọng ngắm nhìn thành phố hậu Xô Viết đang trôi qua ngoài cửa kính, giống hệt tất cả các thành phố mà những nhà toàn trị lý tưởng đã áp đặt lên các cộng đồng dân cư bị kiềm tỏa, vì niềm hạnh phúc vật chất của họ.

Rõ ràng trái tim của một thành phố khác đang đập đâu đó đằng sau những tòa nhà tàn tạ vì mùa đông và thời gian.

Một thủ đô phục hưng từ trước cơn xói mòn văn hóa Xô Viết, hay một thành phố đã hối hả tìm tới một tương lai không kiềm tỏa cũng đậm chủ nghĩa vật chất không kém. Các thành phố Xô Viết được xây dựng để đảm bảo hạnh phúc tối thiểu tức thời của nhân dân, và vô số gia đình đã sinh tồn được nhờ chúng. Nhưng đặc tính của tiện nghi hằng ngày tối thiểu là thúc đẩy những người được tiếp cận chúng tới những khát vọng lý tưởng hơn. Và những thể chế xã hội chủ nghĩa không tưởng, vốn luôn bướng bỉnh thay thế nhà thờ bằng cung thể thao, đài bằng quảng trường, tu viện bằng căng tin, không bao giờ thành công được trong việc thỏa mãn khao khát về những giấc mơ này. Trong ánh sáng lạnh lẽo của một bầu trời đông bị chìm trong băng giá, trong không khí trong trẻo của một ngày không ô nhiễm dưới cơn gió sắc buốt, Oulan-Bator ngày hôm đó vẫn là một thành phố Xô Viết.

Họ thấy Oyun trong một phòng tại bệnh viện nơi Solongo làm việc. Cô đã phải xoay xở đủ cách để Oyun được nhận vào đây.

Gantulga băng qua phòng, nhào lên giường để ôm chầm lấy Oyun.

“Ê, xin chào cộng sự!” cô thở phào nhẹ nhõm đồng thời ôm ghì cậu nhóc như muốn làm cậu gãy xương sườn. “Em đã biến đi đâu vậy?”

“Chị trước đã,” cậu nhóc vừa trả lời vừa tựa lưng vào cái gối bên cạnh cô.

“Chẳng có gì nghiêm trọng. Cái gã chị đã yêu điên cuồng muốn giết chị, và chị kết thúc với những vết bỏng lạnh ở bàn chân.”

Cô thò chân từ dưới chăn ra, không hề e ngại trước Zarza, rồi cho Gantulga xem bàn chân nhưng cậu nhóc không thấy gì đặc biệt.

“Chị đã để bàn chân trần quá lâu ở nhiệt độ âm hai mươi độ trên một mặt sàn đóng băng ẩm ướt. Solongo nói đây là trường hợp bỏng độ 1, nhưng tất cả các vết bỏng lạnh đều bắt đầu từ độ 1. Có thể mất vài tuần trước khi người ta phát hiện ra nó đã tiến triển lên độ 2 hay 3.”

“Độ 3 là sao ạ?”

“Đó là khi người ta cắt ngón chân của em để tránh phải cắt cả bàn chân em. Hay cả chân. Hay…”

Zarza ngắt lời cô bằng tiếng Nga và tất cả cùng quay về phía anh. Rồi Solongo quay về phía Gantulga để yêu cầu cậu nhóc dịch lại.

“Anh ấy nói bác sĩ chắc đã kê đơn cho chị ấy các loại thuốc dán mạch…”

“Dãn mạch,” Solongo sửa lại trong khi không rời mắt khỏi Zarza.

“Phải, và thuốc chẹn can xô…”

“Canxi.”

“Phải, có lẽ là canxi, nhưng cách tốt nhất là cứ bốn giờ lại nhúng chân vào nước sắc củ cần tây một lần. Một kílô cho bốn lít nước lạnh đun sôi trong một giờ. Sau mỗi lần nhúng chân, lập tức lau khô hoàn toàn và bọc bàn chân bằng vải, tốt nhất là vải ca sơ mia.”

“Anh chàng phù thủy này là ai vậy?” Oyun hỏi.

Gantulga nhảy xuống khỏi giường và tự hào giới thiệu Zarza.

“Thanh tra Zarzavadjian. Một cảnh sát Pháp. Anh ấy cũng giỏi như Yeruldelgger vậy!”

“Bà nội tôi từng dùng cách này,” Solongo nói. “Đúng là nó hiệu quả. Hay là dùng tinh dầu cây ban âu được lấy ra từ hoa tươi hái mùa hè.”

“Cái đó cũng rất hiệu quả,” Zarza thừa nhận khi Gantulga dịch lại, “tương tự như nước sắc hoa óc chó.”

“Này, các dược sư, chúng ta có thể quay trở lại chủ đề anh này là ai được không?”

Gantulga lại kể lại cuộc gặp gỡ của cậu với Zarza rồi hỏi thăm tin tức Yeruldelgger.

“Lần cuối cùng chị nói chuyện với Yeruldelgger,” Oyun nói, “ông ấy đang ở Choybalsan và lên đường tới Mardaï điều tra hoạt động buôn người mà ông ấy đã tìm hiểu được ở Krasnokamensk bên Nga. Ông ấy đang lần theo dấu em đấy, cộng sự, cũng như theo dấu vết của Erdenbat mà ông ấy nghi ngờ là kẻ cầm đầu hoạt động này.”

“Erdenbat? Em đã cảm thấy lão ta trong ngôi nhà đó, ở bên Pháp. Zarza nói nếu đúng là lão, thì lão đã giết người đàn bà vẫn nhốt bọn em trong container hằng đêm. Chính vì bà ta đã chết nên chẳng ai có thể mở cửa cho bọn em nữa. Anh ấy cũng cho rằng Erdenbat có mặt bên đó vì một vụ bắt cóc xảy ra cách đây đã lâu. Thiếu chút nữa thì anh ấy giết được lão. Họ đã bắn nhau ngay giữa thành phố, như trong trò chơi điện tử ấy!”

“Chuyện này là thế nào hả?” Oyun hỏi Zarza như thể anh có thể hiểu cô nói gì.

“Chúng ta có thể đi chỗ khác nói chuyện không?” anh trả lời khi Gantulga đã dịch lại câu hỏi. “Cô ấy không cần phải ở lại bệnh viện vì một vết bỏng lạnh. Với phương thuốc của tôi, cô ấy sẽ bình phục sau ba ngày.”

“Anh ấy có lý, chị mặc đồ vào đây. Solongo, chúng ta có thể tới nhà chị nói chuyện về toàn bộ việc này trong lúc chờ tin của Yeruldelgger được không?”

Nữ bác sĩ pháp y tán thành và ra hiệu với Oyun là cô sẽ giúp Oyun mặc quần áo. Nhưng Oyun muốn ra về quá gấp gáp và khi cô đặt bàn chân xuống sàn, một cơn đau nhói dữ dội như khoan qua ngón chân khiến cô mất thăng bằng. Khi bám lấy bàn đầu giường, cô làm rơi hai tập hồ sơ tóm tắt các cuộc điều tra của mình. Cô đã bảo một nhân viên mới của ban mang nó đến vì nghĩ mình sẽ ở lại bệnh viện nhiều ngày. Zarza lao đến nhanh hơn tất cả những người khác để đỡ cô, rồi quỳ gối xuống nhặt đống giấy tờ và đám ảnh rơi tung tóe. Khi lật ngược một tấm ảnh theo phản xạ, Zarza sững sờ bất động mất một giây. Đó là một trong những bức ảnh chụp thi thể giáo sư Agop Boyadjian nằm trên tuyết, tại hiện trường vụ đốt nhà trên dãy Otgontenger.

“Người đàn ông này là người Armenia phải không?” anh hỏi.

“Phải,” Oyun ngạc nhiên trả lời Gantulga. “Làm sao anh ta biết được?”

“Anh ấy nói ông này đã viết gì đó trên tuyết và đó là tiếng Armenia.”

“Tiếng Armenia à? Ở đâu?”

Zarza chỉ vào mấy vết trên tuyết bên cạnh cái xác. Giờ đây, khi Zarza đã nói với cô rằng đó là chữ viết, sự hữu ý trong các đường nét này ít nhiều đập vào mắt cô. Trước kia cô vẫn tưởng đây chỉ đơn giản là mấy vết vô nghĩa. Có thể do những cử chỉ theo phản xạ, hoặc những cơn co giật vì đau đớn. Hay thậm chí là dấu vết của một con vật tò mò tới xem xét cái xác lạ. Kỳ thực, cô đã chẳng hề tin vào bất cứ giả thiết nào và chưa bao giờ nghĩ tới việc áp một ý nghĩa nào cho mấy vệt trên tuyết này. Hơn nữa, đây là cuộc điều tra của Yeruldelgger, không phải của cô, và ông đã biến mất từ lâu rồi dồn mọi việc vào tay cô.

“Cái này có nghĩa là gì?”

“Từ này phát âm là zinvour, có nghĩa là những người lính. Nó có ý nghĩa nào với cô không?”

Oyun giật bức ảnh khỏi tay anh và xem xét như thể cô vừa đột nhiên khám phá ra nó.

“Ồ, có đấy, nó có ý nghĩa với tôi. Chết tiệt thật, có đấy! Ra ngoài để tôi mặc đồ và chúng ta đi thôi.”

Zarza ra ngoài hành lang cùng Gantulga trong khi Solongo giúp Oyun mặc quần áo.

“Cộng sự của em, chị ấy bốc lửa đấy chứ hả?”

“Phải…,” Zarza trầm ngâm tán thành trong khi nhìn qua cửa sổ.

Bên ngoài, hai chiếc xe màu đen vừa dừng lại trong sân nhưng không thực sự tìm cách đỗ. Hai người bước ra từ mỗi xe và anh lập tức nhận ra cách hành xử của họ. Kiểu lập tức bố trí thành hình thoi như vậy, rồi quan sát toàn cảnh sân, và đồng loạt di chuyển hoặc dừng lại chỉ bằng một cử chỉ duy nhất. Quá kỷ luật để có thể là cảnh sát. Những chiếc xe quá sang chảnh. Nhiều khả năng hơn là mật vụ. Hay thậm chí là lực lượng đặc nhiệm. Anh đã nhận ra kiểu tương tự ở những kẻ tìm cách tấn công mình ở Vienna, ở Odessa, ở Cairo hay Ryad. Và nếu có một điều chắc chắn, thì đó là mấy người này có mặt ở đây, tại Oulan-Bator, vì anh chứ không phải vì ai khác.

“Gantulga, em quay vào phòng với mấy quý cô và em chưa bao giờ ra khỏi đất nước, đồng ý chứ? Em đã ở chỗ mấy quý cô. Luôn ở đó. Em chưa bao giờ ở Pháp, hay ở Krasnokamensk, chưa từng ở Moscow hay bất cứ nơi nào khác, đồng ý chứ? Em đã luôn ở đây từ đầu đến cuối.”

“Nhưng vì sao?”

“Hãy tin anh, và vào nói với các quý cô đi.”

Gantulga bước vào phòng và trông thấy những vết sẹo trên cặp vú của Oyun, cô đang mặc áo may ô. Cô muốn tống khứ cậu ra lập tức nhưng cậu đã cắt ngang lời cô bằng cách nhắc lại những gì Zarza vừa nói. Oyun mặc áo may ô xong liền hối hả tập tễnh lao ra phía cửa. Zarza đã biến mất. Anh không còn ở ngoài hành lang. Cô nghe tiếng cửa thang máy mở ra và trông thấy hai người đàn ông đi ra từ buồng thang máy trong khi hai người khác leo lên từ cầu thang bộ. Họ tiến lại phía cô không chút do dự, và Oyun nhận ra Bathbaatar đi đầu.

Cô quay trở vào trong phòng.

“Gantulga, em hãy làm đúng như anh ta bảo, mà anh ta tên là gì nhỉ?”

“Zarza.”

“Em hãy làm đúng như Zarza đã bảo.”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.