Ông nghe lạo xạo trước khi ông nghe thấy rõ ràng giọng nói mà ông đã ngờ trước.
“Vậy là anh tới tìm tôi hả, Yeruldelgger?”
Ông lập tức dừng chiếc mô tô trượt tuyết và tiếp tục ngồi vài giây nhìn chăm chăm vào bộ đàm. Ông đã chạy xe được hai giờ trên thảo nguyên. Mùa dzüüd đã đóng cứng tuyết bằng lớp băng phản chiếu ánh sáng chói lạnh lẽo của mặt trời. Ông không trông thấy sinh vật sống nào, cho dù đưa mắt nhìn về mọi phía chân trời. Ông chỉ có một mình trong bán kính hàng chục kilômét quanh đây. Erdenbat hẳn phải có ai đó làm việc cho ông ta trong số dân làng. Thậm chí là tất cả bọn họ.
“… Anh không nghĩ rằng làm thế là có phần tự phụ sao, chàng trai?”
Yeruldelgger đợi vài giây trước khi trả lời. Thiết bị này có tầm liên lạc khoảng năm kilômét. Với một cái ống nhòm tốt, Erdenbat có thể quan sát ông từ bất cứ nơi nào.
“Không, và nếu ai đó có quyền làm điều ấy thì người ấy là tôi, phải không?”
“À, vẫn luôn là cảm nhận về trách nhiệm kiểu du mục đó. Vậy là anh chẳng học được gì từ tất cả các cuộc đối đầu của chúng ta hay sao hả?”
“Tôi đã học được rằng mỗi người đến một ngày sẽ phải trả giá cho những tội lỗi của mình và ngày đó của ông đã tới.”
“Vì thế anh tới như Begtse - kẻ báo thù trên chiếc môtô bảnh chọe màu vàng của mình…”
Yeruldelgger lập tức nhảy khỏi chiếc mô tô trượt tuyết. Tuyết lún xuống dưới sức nặng của ông trong tiếng răng rắc khô gọn khi ông lăn mình nấp sau xe.
Erdenbat biết nhãn hiệu và màu của chiếc môtô trượt tuyết. Y nhìn thấy ông.
“Ai nói với anh là anh được che chắn an toàn ở phía đó hả?”
…
“Sẽ là mạo hiểm 50-50 với anh, con trai ạ, nếu tôi có một khẩu súng với ống ngắm quang học.”
…
“Anh đang nhầm lẫn như thường lệ đấy chàng trai. Chính tôi đang truy đuổi anh, không phải ngược lại. Tôi đã có thể đợi anh ở trại, nhưng tôi thích tới gặp anh hơn. Tôi vẫn luôn làm những gì tôi muốn với anh, anh cần phải hiểu điều này.”
…
Phát súng vang lên từ sau lưng ông và viên đạn bắn gãy bánh răng của bộ xích. Một xạ thủ giỏi sẽ cần đến hai giây để lấy lại đường ngắm vào mục tiêu qua ống ngắm quang học. Yeruldelgger nhảy sang phía bên kia chiếc mô tô trượt tuyết để nấp.
“Giờ sẽ càng khó khăn hơn cho anh, khi phải đi bộ giữa thảo nguyên và trong đường ngắm của tôi.”
Yeruldelgger không trả lời. Erdenbat vừa thu hẹp bán kính vị trí của y lại còn một kilômét. Xa hơn tầm đó, một xạ thủ sẽ phải luyện tập thường xuyên để có thể hy vọng bắn trúng đích. Phát bắn cũng khiến y lộ hướng y đang ở. Nhưng những thiệt hại gây ra trên chiếc môtô trượt tuyết khiến ông lo ngại. Erdenbat đang bắn bằng một khẩu súng hạng nặng rất chính xác.
“Anh đang tự nhủ là tôi ở cách xa chưa tới một kilômét về phía bên này và biết điều đó đem lại cho anh một lợi thế, phải không? Anh lại nhầm rồi.”
Phát súng thứ hai vang rền trên thảo nguyên và lần này viên đạn bắn gãy đôi khẩu súng Yeruldelgger để lại trên mô tô.
“Còn về vũ khí, vì chắc chắn anh đang đặt ra cho mình câu hỏi này, thì đó là khẩu Arasaka-Daemon dùng đạn mười ba li. Rất xin lỗi cho khẩu súng săn Balkan nòng gấp của anh, con trai ạ, nhưng dù thế nào đi nữa nó cũng không phải là vũ khí phù hợp cho con mồi mà anh nghĩ mình đang săn.”
Yeruldelgger tảng lờ lời khiêu khích. Ông cảm thấy bình tĩnh lạ thường, như thể ý nghĩ chết giữa thảo nguyên không còn làm ông thấy sợ nữa. Erdenbat không muốn hạ ông. Y đã có thể bất ngờ làm thế, hoặc bắn nát chiếc môtô và nhằm trúng vào ông qua xác của chiếc xe. Khẩu Arasaka được chế tạo để bắn vỡ động cơ một chiếc xe từ khoảng cách một kilômét. Đúng hơn là y muốn đùa bỡn với ông thêm một lần nữa. Yeruldelgger quan sát xung quanh. Như vẫn hay xảy ra, con đường này chạy theo một tuyến chắc hẳn là lòng sông vào mùa xuân. Xa hơn về phía bên phải, cách ông mười mét, mặt đất lõm xuống lượn theo lòng sông và có thể cho ông một nơi ẩn nấp tạm thời khuất khỏi tầm quan sát của Erdenbat. Kể cả thời gian nhổm dậy, rồi khom người chạy nhấc cao gối lên để khỏi bị mắc kẹt trong tuyết khi thu mình lại trong áo phao, ông sẽ phải cần tới mười giây để lao mình tới nằm bẹp xuống đó. Ông ngước mặt lên cảm nhận gió và cảm thấy gió đang thổi theo hướng thuận lợi. Ông dùng một tay cầm lấy ghi đông mô tô, tay kia bám lấy yên xe, kê hai chân dận vào ván trượt tuyết của xe, rồi kéo để làm chiếc xe lật nghiêng, chổng phần xích về phía Erdenbat. Lúc này ông đã được che chắn nhiều hơn nhờ chiếc xe lật nghiêng và có thể tiếp cận cái cốp dưới yên xe. Ông mở cốp tìm thứ gì đó giúp mình sinh tồn trong đống đồ vật rơi ra, và tìm thấy nhiều hơn những gì ông dám hy vọng.
Erdenbat quan sát chiếc mô tô trượt tuyết lật nghiêng qua ống nhòm. Hơi quá xa để thấy được chi tiết những gì Yeruldelgger làm. Y chỉ có thể thực sự theo dõi ông qua ống ngắm khẩu Arasaka của mình. Y cần tiến lại gần, vì y quả có ý định chứng kiến Yeruldelgger chết với đôi mắt nhìn thẳng vào mắt y. Nhưng y vẫn còn thoải mái thời gian. Yeruldelgger không còn vũ khí, mà nếu còn thì nhiều khả năng chỉ là một khẩu súng ngắn, với tầm bắn tối đa một trăm mét. Y thậm chí có thể chơi ngông công khai tiến thẳng tới chỗ viên cảnh sát cho tới tận khoảng cách này. Đây là một ý tưởng khiến y thích thú. Tiến lên trong khi vẫn ở ngoài tầm bắn của khẩu súng ngắn tự động trong tay đối phương, trong khi khẩu súng trường của y cho y tầm bắn tới một kilômét. Ép buộc đối phương phải chạy trốn ra xa, phải dốc kiệt sức…
Làn khói làm y bất ngờ và y lập tức chộp lấy ống nhòm của mình. Yeruldelgger đã đốt chiếc mô tô trượt tuyết.
***
Yeruldelgger đã tháo cạn bình xăng và lấy xăng tưới lên chiếc mô tô. Ông muốn tránh nguy cơ chiếc xe nổ tung và khiến mình bị thương trước khi chạy kịp tới nơi ẩn náu. Ông đã lấy được trong cốp xe nhiều thứ, trong đó có một tấm vải bạt lớn màu trắng bằng chất liệu bí và dày. Người thợ săn hẳn phải dùng tới nó khi mai phục hoặc tiếp cận con mồi vào mùa đông. Khi ông châm lửa vào xăng và ngọn lửa đã bắt vào các miếng cao su của bộ xích, một cuộn khói đen nặng nề đặc quánh tụ lại phía trên chiếc xe, thoạt đầu bốc thẳng lên trời trước khi cơn gió nhẹ giành phần thắng và đẩy cuộn khói bay đi theo hướng có lợi cho ông. Ông quỳ gối xuống và khoác tấm vải trắng lên mình, đợi một trong những cuộn xoáy không khí đều đặn xảy ra kéo những cuộn khói đen sà xuống sát mặt đất. Khi trông thấy cuộn khói tiếp theo, ông ném về phía đối diện bi đông dầu được quấn quanh một miếng vải đỏ tìm thấy trong cốp xe rồi hối hả nhao người về phía bên kia, tới chỗ khoảng đất trũng xuống sẽ cho phép ông được che chở. Phát súng đầu tiên vang lên đanh gọn, khô khốc trên bầu trời.
Erdenbat tìm cách phát hiện ông qua làn khói. Chỗ dốc gần như khó lòng nhận ra của bề mặt thảo nguyên thoai thoải dẫn xuống phần đáy phẳng của lòng sông đã khiến y ở vào vị trí quá xa và quá cao. Cuộn khói che khỏi tầm nhìn của y những gì xảy ra phía bên dưới. Y tìm cách phát hiện Yeruldelgger song thị trường phóng to của ống ngắm lướt qua khu vực đó quá nhanh. Qua những cuộn khói đen kịt nặng nề, y chỉ thấy có màu trắng của tuyết. Một chuyển động thu hút sự chú ý của y sang bên trái, làm y cố gắng dõi theo nó trong ống ngắm, và bắn hú họa viên đạn đầu tiên. Cú giật của súng làm hình ảnh nhòe đi trong ống ngắm, và y phải mất hai hay ba giây để ổn định trở lại. Ngay khi phát hiện ra mồi nhử chỉ là chiếc bi đông quấn trong mảnh vải đỏ, y liền lướt qua toàn bộ quang cảnh hướng về phía đối diện. Y bắn thêm phát nữa qua làn khói, nhưng bằng trực giác y hiểu rằng Yeruldelgger vừa thoát khỏi tay mình. Vào lúc này. Y đã để chiếc môtô trượt tuyết của mình lại sau vài trăm mét, trong một hõm đất. Y do dự về chuyện đi lấy xe, rồi quyết định theo đuổi thứ giờ đây đã giống như một cuộc đấu tay đôi giữa Yeruldelgger và y. Giờ đây khi đối phương không còn mô tô nữa, y có thể dễ dàng đi bộ truy đuổi. Y còn cách đối phương một kilômét, điều này cho Yeruldelgger hai mươi phút lợi thế trên mặt tuyết nhưng không thể xóa được dấu vết của mình. Viên cảnh sát không thể thoát khỏi tay y. Y đứng dậy, uống một ngụm trà pha muối từ nắp bình giữ nhiệt, quàng dây đeo khẩu Arasaka chéo qua vai, rồi bắt đầu bước ra khoảng trống, thẳng người đầy tự tin. Gần như vô hình trong bộ áo liền quần màu trắng của biệt kích Nga y đang mặc.
***
Yeruldelgger gieo mình xuống đất và ép bụng trượt đi trên mặt băng vào khoảnh khắc viên đạn thứ hai xé rách tấm vải bạt. Ông cũng đã tính toán rằng Erdenbat phải mất tới một phần tư giờ để bắt kịp ông nếu y đi bộ. Nhưng ông không dám chắc là y không có sẵn ở đâu đó một con ngựa hay một chiếc môtô trượt tuyết. Ông căng tai ra, rồi mạo hiểm ghé mắt lên mà không nhìn thấy gì ngoài một ánh phản chiếu thoáng qua rất nhanh trên mặt tuyết. Ông đoán Erdenbat mặc đồ ngụy trang màu trắng nhưng có thứ gì đó trong trang bị của y đã phản chiếu lại ánh sáng. Ông thu thập những gì đã lấy được cho sự sống còn của mình, kéo sát tấm vải bạt trắng vào người đồng thời quan sát địa hình. Vách taluy phủ tuyết đang che chắn cho ông khỏi Erdenbat không đủ cao để ông có thể đứng thẳng lên, song vận may đã đứng về phía ông. Trên thực tế đó là một đống tuyết cao mà dzüüd đã dồn lại khi thổi tuyết từ lòng sông đóng băng lên. Gió đã phủ lên bờ sông một lớp băng. Ông để lại ít dấu vết hơn trên lớp băng đó. Ông cần làm Erdenbat chậm lại để có thêm thời gian suy nghĩ và tìm ra cách thoát khỏi y. Khi đã đi đến quyết định như vậy, ông rút con dao từ thắt lưng ra và cắt lên lòng bàn tay trái.
***
Erdenbat lại gần cái xác bốc khói của chiếc môtô trượt tuyết bằng cách đi vòng ra đằng sau. Y biết qua kinh nghiệm rằng con mồi và những kẻ chạy trốn, trong lúc gấp gáp và hoảng hốt, theo bản năng sẽ luôn tiếp tục theo hướng bỏ chạy của mình. Khi đã sang tới bên kia chiếc xe, y dùng ống nhòm quan sát các dấu vết trên tuyết và hiểu rằng Yeruldelgger đã bị khuất phục theo cùng phản xạ như vậy. Những dấu vết hướng tới nơi ẩn náu sau một bờ taluy. Y lần theo chúng và nhanh chóng phát hiện thấy vết máu nhỏ trên tuyết. Y thận trọng lại gần và đếm được ba giọt, nhưng lập tức thấy những giọt máu khác ở xa hơn một chút. Yeruldelgger chảy máu và ý nghĩ đối thủ đã bị thương khiến y cảm thấy thú vị. Nhưng có điều gì đó khiến y chột dạ trong vị trí của các dấu vết trên tuyết. Chúng không thể hiện bất cứ cử động hợp lý nào của người đang chảy máu. Và tuyết đã bị xáo trộn. Yeruldelgger đã dùng bàn tay quệt lên tuyết, ngay trước một vết máu lớn hơn những vết khác.
“Khá lắm, nhóc,” y nói vào bộ đàm, “nhưng cái bẫy hơi quá thô kệch một chút với một thợ săn như tôi. Tôi biết cái mô tô trượt tuyết này. Tôi cũng biết tay thợ săn đã cho anh thuê nó. Anh đã tìm thấy thứ gì trong cốp xe vậy hả nhóc, một cái bẫy gấu à?”
Trong khi nói, Erdenbat vẫn tiếp tục quan sát mặt tuyết để hiểu. Yeruldelgger muốn thu hút y về phía vết máu để quan sát y. Viên cảnh sát chắc chắn đã gài cặp hàm ngoạm có răng của chiếc bẫy vào vị trí hoạt động ở phía trước một mét, dưới lớp tuyết. Nhưng điều khiến y bận tâm là những vết chân. Chúng đi vòng qua vị trí cái bẫy để rồi biến mất sau vài mét nữa.
“Tôi chỉ cần làm chậm bước ông lại thôi, Erdenbat. Để có thời gian chạy trốn xa hơn về phía trước mà không để lại dấu vết trên mặt băng. Hay để vòng qua đống tuyết để tấn công bất ngờ ông từ đằng sau trong khi đánh lạc hướng chú ý của ông.”
“Không, làm vậy không được đâu, nhóc. Anh là con mồi, không phải thợ săn. Anh đang ở phía trước và tôi truy đuổi anh,” y vừa nói vừa đột ngột quay ngoắt lại để kiểm tra phòng xa xem liệu Yeruldelgger có luồn ra sau lưng mình hay không. “Nói cho tôi biết xem, anh thực sự tin mình đã có thời gian để tạo đủ khoảng cách cho phép anh nằm ngoài cự ly một kilômét của khẩu Arasaka tôi đang có trong tay hả?”
“Ai nói với ông là tôi cần phải tạo ra khoảng cách một kilômét giữa chúng ta? Tôi chỉ cần thu hút ông lại gần khẩu Makarov của tôi dưới một trăm mét là đủ để lấy lại lợi thế.”
Erdenbat lập tức dồn toàn bộ chú ý vào cảnh vật phía trước. Không lẽ cái bẫy thực sự là Yeruldelgger đang ẩn mình trong tuyết cách y chưa đầy một trăm mét sao? Y không muốn mạo hiểm với nguy cơ làm hỏng khẩu súng của mình khi dùng nó kích hoạt cái bẫy, và quyết định đi vòng qua khu vực bị đặt bẫy và đặt chân thật chính xác lên các vết chân của Yeruldelgger. Những vết chân phớt ánh xanh hằn rõ trong tuyết và y cẩn thận để không chệch khỏi chúng. Đến bước thứ hai, cặp hàm thép bật lên khỏi tuyết dưới lực ép của lò xo và ngoạm nát mắt cá chân y.
***
Sau khi kích hoạt cái bẫy tìm thấy trong cốp xe, Yeruldelgger phủ tấm vải bạt lên mình như một tấm áo choàng. Ông trùm lên đầu, cắn chặt tấm vải giữa hai hàm răng, rồi nằm áp người xuống bờ sông đóng băng. Dùng hai cánh tay, trong khi hai chân căng ra bất động, ông trượt người đi trên mặt băng như một chiếc xe trượt để tránh xa càng nhanh càng tốt. Ông không có bất cứ cơ hội nào để thoát ra ngoài tầm bắn của khẩu Arasaka, nhưng nếu cái bẫy của ông hoạt động, chuyện đó sẽ không còn quá khẩn cấp nữa.
“Anh biết đấy, Yeruldelgger,” giọng nói căng thẳng của Erdenbat bắt đầu cất lên, “tôi đã định sẽ giết anh bằng chính hai bàn tay mình, không làm đổ máu, vì tôn trọng các truyền thống. Tôi định sẽ phanh bụng anh ra để luồn bàn tay tôi vào tận tim anh và bóp vỡ nó, như người ta làm với lũ dê. Nhưng anh đã chảy máu rồi, và bây giờ anh đã làm tôi chảy máu. Thế nên vì tuyết đã bị vấy bẩn rồi, tôi tin là tôi sẽ cắt cổ anh.”
“Chân của ông thế nào rồi?”
“Tôi tin là anh đã thành công trong việc làm tôi vỡ mắt cá chân.”
“Tôi hy vọng là ông đau đớn.”
“Tôi đã tháo giày ra rồi. Bàn chân trần của tôi giẫm trên tuyết sẽ tê cứng và cái lạnh sẽ làm dịu cơn đau trong thời gian tôi tìm tới tận chỗ anh.”
“Ông đừng mất công mà làm gì, chính tôi sẽ tới chỗ ông.”
***
Cơn tức giận còn làm Erdenbat choáng váng hơn cả cơn đau. Niềm kiêu hãnh của y còn bị xé rách nát hơn cả mắt cá chân. Yeruldelgger đã xỏ mũi y. Y tháo giày ra để xem xét tổn thương. Cặp hàm thép nhiều khả năng đã bẻ gãy đầu dưới xương mác của y. Y chống nòng khẩu Arasaka xuống như đòn bẩy để cạy chúng ra, rồi chèn dần chiếc ống nhòm vào giữa để tránh sập trở lại. Cái lạnh làm tê cứng bàn chân y khiến cơn đau dịu xuống, nhưng nếu muốn tiếp tục đi bộ để truy đuổi Yeruldelgger, y sẽ phải thu hẹp vết gãy và dùng nẹp buộc. Y kiểm lại những gì có trong tay. Y tìm được trong túi sinh tồn một cuộn băng dính và một mảnh vải, nhưng không có thứ gì có thể giúp giữ cố định cái chân, ngoại trừ khẩu súng, và y không do dự lấy một giây. Thật may là khẩu Arasaka có thể tháo rời thành năm phần. Chỉ bằng vài động tác, y tháo nòng súng ra và quấn vải quanh nó để cái lạnh không làm kim loại dính vào da. Sau đó, y áp nòng súng vào cẳng chân, buộc cố định lại thật chắc chắn bằng băng dính, rồi đứng dậy để xem mức độ đau.
Y chưa bao giờ để mất thời gian vào việc đưa ra quyết định. Để sinh tồn, để giết, để lựa chọn, y luôn đặt niềm tin vào trực giác của mình. Y vừa mất đi một lợi thế rõ ràng khi từ bỏ khẩu súng trường, song mục đích của y không phải là giết Yeruldelgger từ khoảng cách một kilômét qua bộ ngắm. Y không quan tâm đến việc tay cảnh sát sẽ can đảm chết đứng hoặc bỏ chạy bĩnh ra quần vì sợ trong đường ngắm của y. Điều y muốn là nhìn thấy tay cảnh sát chết, mặt đối mặt. Cho dù điều này đòi hỏi y tốn thêm chút thời gian đi tập tễnh cũng chẳng quan trọng. Và thêm nữa Yeruldelgger không hề biết y đã tháo khẩu súng trường ra và về mặt tâm lý vẫn nằm dưới sự đe dọa của y. Y thu dọn đồ và lại để tâm vào những dấu vết đột nhiên biến mất trên mặt băng. Y bấm nút bộ đàm.
“Đừng có nói với tôi là anh đã viện đến cái trò trượt người trên băng cũ rích đó. Chẳng khác gì một con chim cánh cụt khốn khổ hy vọng thoát khỏi gấu trắng trên mặt băng ở địa cực.”
“Ở nơi lũ chim cánh cụt sống chả có con gấu trắng nào cả. Ông đang trộn hai địa cực vào với nhau đấy. Và con chim cánh cụt duy nhất đang lắc lư tập tễnh ở đây là ông với khẩu súng trường làm nẹp chân!”
Erdenbat lập tức rút súng ngắn ra và chĩa một vòng quét quanh thảo nguyên. Yeruldelgger đang ở đủ gần để có thể quan sát được y.
“Tuyệt lắm, chúng ta giờ đã bình đẳng,” giọng nói của Yeruldelgger vang lên lạo xạo trong bộ đàm, “mỗi người một khẩu Makarov. Chỉ còn xem giờ thì ai săn ai…”