Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 78 Ông còn nhớ cô nàng Batguerel tại nhà hàng MacDo chứ hả?

❊ ❊ ❊

“Anh đã ở dưới gầm xe phải không?”

“Phải.”

“Làm thế thật mạo hiểm, tôi có thể thấy dấu vết của anh trên tuyết.”

“Tôi trườn xuống dưới gầm xe từ đằng trước. Chín trên mười trường hợp những kẻ trông thấy một chiếc xe đang dừng sẽ đỗ lại đằng sau chiếc xe đó. Đấy là tâm lý học. Tôi đã đi vào rừng rồi quay ra để đánh dấu con đường cho các vị, sau đó trườn xuống dưới gầm xe từ phía capô.”

“Anh biết là chúng tôi bám theo anh.”

“Xe của tất cả các cơ quan tình báo trên thế giới đều được nhận diện bằng thiết bị định vị, phải không? Tôi biết là các vị sẽ phát hiện ra tôi.”

“Vậy là anh đã đợi chúng tôi.”

“Tôi cần thời gian để suy nghĩ và để các ông tìm tới tôi. Tôi nghĩ rằng năm mươi kilômét sẽ là đủ, và vạt rừng nhỏ ở cuối một con đường thẳng tắp này quả là nơi hoàn hảo.”

“Tôi tiếp tục nghĩ rằng làm vậy thật mạo hiểm.”

“Nó đã thành công,” Zarza kết luận như chuyện hiển nhiên.

“Thế còn người bạn chung của chúng ta?” Bathbaatar hỏi.

“De Vilgruy, sếp tôi, tại cơ quan tình báo Pháp. Nhờ ông ta mà tôi nhận ra ông ở bệnh viện. Và tôi đoán rằng nếu ông tới đó, thế có nghĩa là ông ta cũng đã báo cho ông biết về tôi.”

“Ông ta đã báo trước cho tôi việc anh tới, đồng thời cũng nói để tôi hiểu đây không phải là một nhiệm vụ chính thức, song không nói gì thêm với tôi. Tôi đã dự tính, bắt giữ anh ở sân bay vào ngày mai, nhưng tôi đoán là anh tới sớm hơn một ngày và dùng mánh khác với hộ chiếu.”

“Phải. Phòng xa cơ bản khi người ta làm việc cho de Vilgruy. Hai người trực tiếp quen biết nhau à?”

“Chúng tôi đã gặp nhau khi có thông tin về khả năng tồn tại những trại huấn luyện chiến binh jihad ở các tỉnh đông người Kazakh tại miền Tây. Chúng tôi đã làm việc với nhau trong thời gian cần thiết để chứng tỏ rằng đó chỉ là tin đồn vô căn cứ, nhưng dẫu sao chúng tôi vẫn thiết lập một quy trình giám sát để phòng xa.”

“Ông ta nhắc tới vụ ở nhà hàng MacDo tại Le Havre?”

“Không, ông ta thể hiện là tay chơi đẹp hơn đám người Anh, tôi phải thừa nhận là vậy. Nhưng người Pháp vẫn thực tế hơn người Anh trong những lĩnh vực này.”

“Ông biết chỗ nào để ăn chút gì đó trên con đường này không?”

“Có vài khu trại cho khách du lịch, nhưng chúng đều đóng cửa vào mùa đông, và làng Gachuurt còn cách đây hai mươi kilômét nữa, nhưng bất cứ căn lều nào cũng đủ cho mục đích ăn uống, theo truyền thống hiếu khách Mông Cổ.”

“Vậy thì đề nghị của tôi dành cho ông như sau: ông chọn lều và chúng ta dừng lại. Tôi tháo còng cho ông, tôi trả lại điện thoại cho ông, tôi giữ lại súng của ông và chúng ta ăn gì đó trong khi trao đổi thông tin mà không tìm cách chơi xỏ nhau.”

“Bữa ăn nghe có vẻ cám dỗ đấy, vì tất cả những gì những người du mục nấu đều rất ngon, nhưng chúng ta có thể trao đổi thông tin nào đây?”

“Tôi tin chắc là ông có nhiều điều để nói với tôi về một người tên là Erdenbat chẳng hạn, và tôi cũng có không ít thứ để nói với ông.”

“À vậy à, và anh có thể nói gì với tôi?” Bathbaatar ngạc nhiên, với chút ngạo mạn trong giọng nói để giữ thể diện.

“Về một cái xác lâu năm dưới một hố khai thác sỏi dưới cầu Normandie, về bảy đứa trẻ chết khát trong một chiếc container, về một cô ả Batgirl nào đó đã bị bắn chết. Ông còn nhớ cô nàng Batguerel tại nhà hàng MacDo chứ hả?”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.