Từ trên trực thăng, Yeruldelgger nhìn thấy những tàn tích của Mardaï. Thành phố từng có tới năm mươi nghìn cư dân, thành phố lớn thứ hai trong nước, và giờ đây gần như chẳng còn lại gì. Có thể vì đó là những linh hồn bị nguyền rủa.
Giọng nói của viên phi công lạo xạo trong tai nghe của Yeruldelgger.
“Mardaï chính thức là một thành phố bí mật cho tới tận năm 1989. Không ảnh chụp, không bản đồ. Ông có nhận thấy sự mỉa mai của lịch sử không? Ông xem trên Google bằng chế độ ảnh vệ tinh, và ông sẽ thấy ảnh chụp những gì còn lại của thành phố này. Ông chuyển sang chế độ bản đồ, và ông chẳng thấy gì nữa hết. Một vùng xám. Không có bản đồ. Mười lăm năm sau khi những người Xô viết rời đi! Câu chuyện về các thành phố cấm này quả đúng là đặc sản của người Nga. Chuyện tương tự với Krasnokamensk: ông thấy từng chi tiết của từng con phố trên chế độ ảnh vệ tinh, nhưng với chế độ bản đồ thì chỉ có vùng xám. Tôi chắc ông từ đó tới phải không?”
“Làm sao anh biết tôi đã ở Krasnokamensk?”
“Khi thảo nguyên quá rộng lớn, gió sẽ là kẻ mang tin đến,” viên phi công đùa cợt viện dẫn một ngạn ngữ cổ mà Yeruldelgger đã lâu lắm rồi không nghe thấy.
Khi ông tới chỗ các văn phòng được giám sát an ninh của Equity Survey, ông có cảm tưởng lạ lùng là người ta đang chờ. Hai người đàn ông đón ông. Một người Mông Cổ đóng vai phụ trách chính thức kiêm đại diện, và một người úc tóc hung có tên Jeff Garland trực tiếp đảm nhiệm chuyến bay. Chuyến bay dài hai trăm kilômét tới Mardaï đáng giá cả một gia tài nhỏ, song Garland đã từ chối đề nghị trả tiền của Yeruldelgger. Anh ta sẵn sàng cất cánh và tất cả đã được thu xếp. Trợ giúp những người anh ta gọi là sống sót ở Mardaï nằm trong sứ mệnh của Equity Survey. Tổ chức phi chính phủ này thực hiện một chuyến bay hằng tuần tới thành phố đổ nát trong khuôn khổ chương trình cứu trợ nhân đạo. Garland không thể rõ ràng hơn. Họ chỉ đơn giản là đẩy sớm lịch trình lên một ngày.
“Thậm chí cả tuyến đường sắt ta thấy dưới kia, ở phía Nam thành phố, cũng là bí mật. Một trụ bẻ ghi kín đáo nằm ở phía Nam một chốn hẻo lánh không tên, trên tuyến đường sắt đi từ Nga tới tận Choybalsan. Tại đó, ông có cảm giác như đây là một đường nhánh chạy vào xưởng sửa chữa, nhưng trong suốt năm năm số đoàn tàu chạy qua tuyến đường bí mật này còn nhiều gấp mười lần số đoàn tàu chạy qua tuyến đường chính. Quặng uranium về phía Bắc, trang thiết bị và người xuống phía Nam”
Lúc này họ đang bay trên những khu phố đầu tiên phía Nam Mardaï. Những đường phố vuông góc với nhau một cách hoàn hảo của thành phố tiền phong và không có một ngôi nhà nào giữa các đường phố. Không một mái nhà, không một khoảnh sân, không một hàng rào. Chỉ có một đường viền vuông vắn tạo những thân cây còi cọc viền quanh mấy ô vuông cỏ thấp. Cũng chẳng có vỉa hè dọc theo đường đất. Sau đó họ bay trên những dãy móng nhà bị phạt cụt sát đất, như thể thành phố đã bị một vụ nổ hạt nhân thổi bay. Trong đầu ông chợt sống dậy những hình ảnh về chiến tranh và các thành phố bị phá hủy, và những tàn tích của Mardaï không hề giống đống đổ nát vỡ vụn của Varsava, London hay Dresden mà giống với cảnh tượng của Nagasaki hay của Hiroshima. Dường như cả các vỉa hè cũng đã bị thổi bật khỏi mặt đất. Xa hơn về phía Bắc, chẳng còn lại gì của nơi đáng lẽ phải là một khu công nghiệp với các nhà xưởng và kho chứa.
Garland bắt đầu điều khiển cho máy bay hạ cánh xuống nơi từng là một tòa nhà được gia cố vững chắc, nhưng chỉ còn nhận ra được những đường rãnh sâu của móng tường bao quanh khu nhà trên mặt đất đóng băng cứng đơ.
“Sức mạnh Xô Viết đã có thể làm được việc này, ông tưởng tượng nổi không? Xây dựng cả một thành phố và hai trăm cây số đường sắt để đưa đến đây tận năm mươi nghìn người Nga. Ông thấy đã phải có bao nhiêu nhà ở, cửa hàng, cơ sở hạ tầng để khai thác cái mỏ chết tiệt này và cướp đi uranium của người dân nước này chứ? Đúng ra, tôi muốn nói là uranium của các ông. Giữ bí mật về vùng này, xua hết người Mông Cổ, xóa hết bản đồ, cấm người qua lại. Chẳng ngạc nhiên khi trở lại các ông đã có thể báo thù như thế này!”
Ngay khi người Nga rời đi năm 1993, những người bị trục xuất, bị loại trừ, bị cấm đoán quả thực đã im lặng quay lại tái chiếm thành phố để cắt xẻ nó thật chu đáo.
Từng viên đá một, từng tấm bê tông một, từng sợi cáp một. Họ đã bắt đầu bằng kim loại của cột ăng ten, vải dầu trên mái các tòa nhà, sắt ở các lan can, bậc cấp của các cầu thang. Họ đã cắt xẻ từng tòa nhà từ trên xuống, tháo các cửa sổ khỏi mặt tiền, gỡ các cánh cửa khỏi khung, dỡ hết các khung cửa. Sau đó, họ chuyển sang tấn công các bức tường, lấy từng viên gạch, cầu chì và dây điện. Rồi đến lượt những tấm lát vỉa hè, những miếng viền vỉa hè bằng đá granit, những tấm lưới đậy miệng cống, thậm chí đào hết các rãnh bên lề đường lên để lấy đi lần lượt từng đoạn ống cống của đường cống thoát nước. Theo đúng nghĩa đen, họ đã tháo rời thành phố này ra như người ta róc xương một cái xác…
“Họ đã bán tất cả cho người Trung Quốc,” viên phi công vừa hạ cánh vừa giải thích. “Nước Trung Hoa thời đó vẫn chưa phải là nhà sản xuất lớn. Họ đã phải tự chế tạo mọi thứ từ con số không. Tất cả được chở sang đó trên những đoàn xe tải và thậm chí bằng cả đoàn lạc đà thồ. Tôi sẵn sàng đánh cược rằng một nửa thành phố như Mãn Châu, nằm kề biên giới Nga, được xây dựng từ các tàn tích của Mardaï.”
Nhưng Yeruldelgger không lắng nghe anh ta nữa. Qua lớp kính thủy tinh hữu cơ, ông quan sát những người đàn ông trang bị súng trường Kalachnikov đang canh chừng chiếc trực thăng hạ cánh. Điều duy nhất Yeruldelgger thực sự biết về Mardaï, đó là nơi này đã trở thành một vùng không thể kiểm soát mà từ lâu rồi không nhà chức trách nào dám bén mảng tới. Cảnh sát cũng như quân đội, các cựu trợ thủ cần mẫn của người Xô Viết, đã lợi dụng lúc người Nga rút đi để biến mất và để mặc ai muốn làm gì thì làm. Họ đã không bao giờ quay lại, và giờ đây các băng nhóm có tổ chức tranh giành nhau địa bàn này. Mardaï ngày nay vẫn bí hiểm chẳng khác gì trước đây, nhưng vì những lý do khác. Nó đã trở thành căn cứ cho mọi hoạt động buôn lậu ở vùng ngã ba biên giới.
“Giữ bình tĩnh, giơ hai tay lên, và để tôi nói. Họ và tôi quen biết nhau,” người phi công vừa nói vừa tắt động cơ và bỏ mũ bay ra.
Nhưng Yeruldelgger đã bước xuống, đi thẳng người bất chấp những cánh quạt vẫn quay trên đầu, rồi tiến về phía người có vẻ là chỉ huy của hội đồng tiếp đón.
“Tôi tới nói chuyện với Ganbold.”
Người đàn ông gí nòng súng vào bụng ông.
“Mày nhầm chỗ rồi.”
“Tôi không phải là phi công.”
“Gã này là ai hả?” một người khác cộc lốc hỏi viên phi công cũng vừa bước xuống.
“Một người có quyền.”
“Điều này chẳng có nghĩa gì với tao cả.”
“Tôi là con rể của Erdenbat. Anh thấy được chưa?” Yeruldelgger thử với giọng nghênh ngang.
“Thật vậy hả?” gã này hỏi viên phi công.
“Ít nhất thì chính Erdenbat đã trả tiền chuyến bay.”
Gã chỉ huy huýt sáo qua kẽ răng và một chiếc xe tải quân sự Nga bỗng lù lù xuất hiện. Bốn trong số thủ hạ của gã leo lên thùng xe trong khi gã ra lệnh cho hai tên khác canh chừng chiếc trực thăng. Một giờ sau, chiếc xe tải quay trở lại, và khi ba người đàn ông từ buồng lái bước xuống, Yeruldelgger lập tức nhận ra ai là Ganbold. Một người cao to với khuôn mặt méo mó, gò má dẹp lép. Có lẽ là do báng súng đập vào.
“Tôi đã phải thuyết phục anh ta,” gã chỉ huy thanh minh, “Ganbold có phần thích quanh quẩn ở nhà. Anh ta không khoái du ngoạn vào khu của chúng tôi cho lắm.”
“Tốt thôi, tôi muốn nói chuyện một mình với anh ta.”
“Tùy ông thôi. Dù thế nào thì anh ta cũng không còn mang súng nữa.”
Gã ra hiệu bảo đám đàn em đi theo mình, và Yeruldelgger hất hàm ra lệnh bảo viên phi công cùng nhập bọn với họ.
“Không bao giờ,” anh chàng người Úc đáp. “Tôi không rời mắt khỏi máy bay của tôi đâu. Ở đây chỉ cần chạy đi đái một bãi thôi là nó đã bị bán cho đám người Hoa và bị đun chảy ra làm nguyên liệu đúc vỏ iPhone rồi!”
Yeruldelgger túm cánh tay Ganbold rồi kéo hắn sang một bên.
“Xin lỗi về cách thức mời mọc. Tôi không hề yêu cầu bọn họ sử dụng vũ lực.”
“Ở đây người ta nói chuyện bằng cách đó. Ông là ai hả?”
“Tôi là Yeruldelgger, con rể của Erdenbat. Có vẻ như anh quen một cô nàng Batgirl sống ở Pháp. Tôi cần anh nói cho tôi biết về cô ta.”
“Tại sao ông không đi hỏi bố vợ ông ấy? Ông ấy có thể nói cho ông biết về cô ta cũng nhiều chẳng kém gì tôi.”
“Ông ấy và tôi có phần hơi lạnh lẽo với nhau.”
“Nghe này, tôi không muốn gặp lôi thôi với ai hết, nhất là với Erdenbat thì càng không.”
“Dẫu sao cũng nói với tôi những gì anh biết về người phụ nữ này, nếu không tôi sẽ buộc chân anh vào dưới chiếc trực thăng.”
“Rồi thì sao? Ông vọt lên chín tầng mây rồi thả tôi xuống chắc?”
“Không. Chúng tôi sẽ bay là là sát mặt đất qua thành phố và tôi sẽ để anh bạn dọn dẹp nốt những gì còn sót lại.”
Ganbold thong thả dò xét Yeruldelgger.
“Mẹ kiếp, tôi thật không tin nổi. Ông sẽ làm thế thật phải không? Ông đúng là cùng một nhà với Erdenbat, đúng vậy!”
Yeruldelgger muốn phản đối, nhưng lời phán xét của Ganbold, kiên quyết và khủng khiếp, cắt ngang lời đáp của ông như một cú đấm vào mỏ ác. Rồi ông nhìn thấy trong ánh mắt hắn ta như có một tia trắc ẩn lóe lên, và lần này điều đó làm tim ông như nát vụn. Ông sẽ nghiền nát gã này bằng nắm đấm của chính mình.
“Bỏ đi, được rồi, tất cả những ai từng tiếp cận ông ta đều trở nên như thế hết.”
“Có vẻ anh đã làm việc tại Pháp?”
“Năm 2003, vụ bắt cóc kẻ sát hại một cựu bộ trưởng do các cơ quan tình báo thực hiện trên đất Pháp, ông còn nhớ chuyện đó chứ? Tôi tham gia toán biệt kích này, và Erdenbat cũng thế. Chúng tôi đã bẫy gã đó trong một bãi để xe ở một thành phố có tên Le Havre. Batgirl thực ra là Batguerel. Cô ta là mồi nhử của chúng tôi. Chính cô ta đã dụ mục tiêu tới điểm hẹn. Tôi không biết cô ta trở thành nhân tình của Erdenbat khi nào, cũng không biết từ khi nào cô ta thôi không còn là nhân tình của ông ta nữa. Trước hay sau chiến dịch, cái đó ông đi mà tìm hiểu! Cô ta đã đi lại vài lần giữa Pháp và Mông Cổ, rồi sau đó sống hẳn ở bên đó. Cô ta là con bọ ngựa cái: một thân hình đáng mơ ước, một tính khí dữ như lửa, không hề có tình cảm và có bản năng sống sót trước mọi thử thách. Cũng vào buổi sáng đó cô ta làm tình với mục tiêu của chúng tôi theo yêu cầu, rồi vài giờ sau bán gã này cho chúng tôi để đổi lấy một cục tiền và một hộ chiếu mới.”
“Cô ta thuộc cơ quan tình báo à?”
“Không. Ngoại trừ chỉ huy toán biệt kích, không ai tham gia vụ này với vai trò chính thức cả. Cô ta là một người được thuê thời vụ, giống như chúng tôi. Tôi đoán họ đã tuyển cô ta vì bộ mông, mà mông cô ta thì ngon thật. Còn chúng tôi được tuyển mộ vì đã sống sót qua các trại giam, và vì chúng tôi không có quá khứ, không có tương lai và không biết hối hận.”
“Toán biệt kích gồm những ai?”
“Ngoài Batguerel và viên chỉ huy còn có ba chúng tôi: Erdenbat, tôi và một gã người ta gọi là Gấu. Gã này ngỏm rồi. Bị một con gấu xơi, theo như người ta kể, ông tưởng tượng được không chứ, người anh em?”
“Tôi không phải anh em với anh. Còn gọi tôi như thế lần nữa là tôi sẽ nện vỡ nốt gò má còn lại của anh đấy. Tốt hơn hãy cho tôi biết ai chỉ huy toán biệt kích hồi đó?”
“Cái này thì thực sự không khó tìm đâu, ông sẽ nhận thấy nhanh thôi. Nhưng đừng trông cậy vào tôi để nói cho ông biết điều đó. Tôi không muốn gặp rắc rối, dù là với Erdenbat hay với bất cứ ai khác.”
“Một nhân viên tình báo à?”
…
“Một người có thế lực hiện nay à?”
…
“Tệ hơn thế sao? Được rồi, tôi sẽ tìm ra. Còn mối quan hệ giữa Erdenbat và Batguerel hiện tại là gì?”
“Cô ta điều hành một phần các hoạt động làm ăn của Erdenbat tại châu Âu.”
“Việc buôn bán trẻ con hả?”
…
“Phải, loại đó đấy. Và theo chiều ngược lại là buôn lậu tất cả những thứ còn lại.”
“Theo chiều ngược lại là sao hả?”
“À, ông trở nên tham lam quá rồi đấy, người anh em, cho dù là dưới lời đe dọa về một màn du hành bằng trực thăng…”
“Được rồi,” Yeruldelgger nhượng bộ mà không để bị khiêu khích. “Erdenbat và anh, hai người tiếp tục làm việc với nhau hả?”
“Chúng tôi từng là cộng sự trong quá khứ nhưng ông ta đã vươn lên nhanh hơn và mạnh hơn tôi. Bây giờ tôi có công việc làm ăn riêng của mình ở đây, với sự ưng thuận của ông ta. Nhưng thỉnh thoảng ông ta lại nhờ tôi làm vài việc. Hẳn ông đã biết rằng đó là kiểu mà người ta không thể từ chối được nhiều.”
“Làm việc loại gì?”
“Loại như chúng tôi đã làm ở Pháp. Một chút dọn dẹp ở chỗ này chỗ kia. Đôi khi là một cuộc tổng vệ sinh lớn.”
“Vậy anh là sát thủ của ông ta?”
“Chắc ông muốn nói là người ông ta tin cẩn. Erdenbat có thể chiêu mộ cả một đội quân dao búa chỉ bằng một cái búng tay. Nhưng với những công việc thực sự, ông ta yêu cầu tôi, để nhớ tới thời xưa.”
Yeruldelgger cố gắng để không lộ ra điều gì, song Ganbold hiểu màn huênh hoang của hắn ta vừa đánh động bản năng của ông. Hai người đứng im lặng giây lát nhìn xuống bàn chân mình lún trong tuyết, Yeruldelgger để thăm dò trực giác của hắn ta, còn Ganbold thì hy vọng ông không làm vậy.
“Vậy là cô ả này đang ở Pháp, ở đầu kia của đường dây vận chuyển trẻ con xuất phát từ Krasnokamensk, phải vậy không?”
“Đúng thế,” Ganbold thừa nhận, đoán chắc rằng đối phương không tin vào những gì hắn vừa buột miệng lộ ra.
“Và lũ nhóc làm gì bên đó vậy?”
“Hỏi hay nhỉ! Chúng trộm cắp, đương nhiên rồi.”
“Vậy đường dây buôn lậu theo chiều ngược lại sẽ là những hàng hóa trộm cắp.”
“Đấy ông thấy chưa, ông đâu ngốc như vẻ bề ngoài. Ông đã hiểu rồi đấy.”
Tỏ vẻ ngớ ngẩn, đó là điều Yeruldelgger đang muốn. Ông còn đưa ra thêm hai ba câu hỏi quá ngây ngô nữa để Ganbold hấp tấp cho rằng ngớ ngẩn như vậy thì khó mà nguy hiểm được, rồi gật đầu ra hiệu với hắn ta rằng thế là đủ và rằng họ quay lại chỗ trực thăng. Hai người im lặng bước đi tới tận chỗ nhóm người vẫn dõi theo họ từ xa.
Khi đi ngang qua chỗ bọn họ, Yeruldelgger hờ hững yêu cầu một khẩu Kalachnikov cùng hai băng đạn với tay chỉ huy nhóm vũ trang, và tay này không dám từ chối. Gã ra hiệu cho một thủ hạ đưa cho Yeruldelgger khẩu súng của mình, và ông vừa đi qua vừa tiện tay cầm luôn súng. Ông đi qua nhóm người, đẩy Ganbold đi trước.
“Chúng tôi vẫn còn vài điều nho nhỏ cần bàn,” ông nói với những người còn lại để họ hiểu rằng không được đi theo ông và Ganbold.
“Trò xiếc này là gì vậy?” Ganbold lo lắng hỏi, cố gắng giấu nỗi sợ hãi.
“Đừng có lo, bước tiếp đi. Chúng ta ra sông.”
“Sông đóng băng rồi.”
“Thì vậy…”
Họ đi qua những bụi cây bu lô và liễu rồi trượt xuống một sườn dốc đầy tuyết cho tới tận mặt sông đóng băng.
“Đi tới tận đâu?”
“Tới giữa sông.”
“Ông định làm gì?”
“Hỏi anh vài câu.”
Một khúc uốn cong của dòng sông vòng quanh phía Bắc Mardaï và ăn sâu vào bên bờ đối diện.
Đây là nơi lòng sông rộng nhất. Ganbold đột ngột dừng lại giữa mặt băng phẳng như một tấm gương.
“Tôi không đi xa hơn nữa. Ông muốn gì ở tôi?”
“Ở đây cũng tốt rồi,” Yeruldelgger thừa nhận, ý thức được rằng tất cả những người khác đang quan sát họ từ phía bờ sông, chỉ nấp sau những cây liễu và cây bu lô.
“Có phải Erdenbat đã yêu cầu mày giết Altantsetseg không?” ông đột ngột vừa hỏi vừa lên đạn khẩu Kalachnikov.
“Tôi không biết cô gái đó!” Ganbold trả lời quá nhanh, lập tức xác nhận trực giác của Yeruldelgger là đúng.
“Tao biết chính lão ta đã tổ chức vụ giết hại cô gái, và mày vừa thú nhận với tao rằng mày chính là tay chân thân tín của lão trong những trò kiểu này.”
“Tôi không biết Altantsetseg.”
Bốn viên đạn cắm xuyên xuống mặt băng chỉ cách hai bàn chân Ganbold chừng một mét về bên trái. Đường đạn tạo thành những cái lỗ nhỏ ánh xanh và sâu, xiên chéo giữa lớp băng trong mờ.
“Đó là một người bạn của tao…”
“Không biết cô ta.”
“…Một người bạn rất tốt, chết vì bị cắt cổ trong một phòng của khách sạn Mongolia tại Oulan-Bator…”
Một loạt đạn nữa khoét thủng mặt băng phía trước hai bàn chân của Ganbold.
“Mẹ kiếp, ông điên à, ông muốn gì, muốn cả hai chúng ta chết đuối hả?”
“Không, chỉ mày thôi nếu mày không nói cho tao biết điều gì đã xảy ra.”
“Tôi chẳng có gì để nói cả!” Ganbold vừa gào lên vừa tìm cách lùi lại.
Yeruldelgger bước hai bước sang bên và bắn một tràng liên thanh lên mặt băng sau gót chân hắn.
“Kẻ nào đã giết cô ấy?”
“Nếu tôi nói, ông ta sẽ giết tôi. Tôi không muốn chết!”
“Mày không tin là mày hiện đang sắp chết rồi à?”
“Ông định làm gì?”
“Có phải mày đã giết Altantsetseg không?”
“Ông biết rõ là với ông ta tôi không thể làm khác được!”
Lúc này Yeruldelgger đi vòng quanh Ganbold, cách hắn hai mét, vừa đi vừa bắn những tràng đạn ngắn.
“Ai đã ở đó cùng với mày?”
Kinh hoàng, Ganbold chứng kiến những viên đạn xuyên qua mặt băng đục thành từng lỗ nhỏ xung quanh mình. Yeruldelgger đã gần khép kín vòng tròn.
“Đừng làm thế, mẹ kiếp, đừng làm thế, tôi xin ông đấy!”
“Ai đã ở đó cùng với mày?”
“Một mình tôi xử trí rô gái. Phần còn lại của nhóm phải bẫy ai đó ở một tầng khác. Tôi không biết gì hơn.”
Thêm một tràng đạn nữa khoan thủng mặt băng, làm băng nứt ra. Ganbold không dám nhúc nhích.
“Ai chỉ huy nhóm này?”
“Tôi xin ông, ông ta sẽ giết tôi mất!”
“Mày vốn đã chết rồi.”
Một tràng đạn nữa bắn vỡ mặt băng. Nước sông trào lên tràn đầy các lỗ dưới áp lực của dòng nước bị giam hãm bên dưới.
“Dừng lại, ông không thể làm thế này, ông là cảnh sát, ông là cảnh sát!”
“Càng ngày càng ít, tin tao đi, càng ngày càng ít. Ai chỉ huy nhóm người có nhiệm vụ cài bẫy tao?”
“Cái gì? Ông ta cài bẫy ông à? Tôi không biết chuyện đó, tôi thề với ông là tôi không biết chuyện đó!”
Thêm một tràng đạn nữa xuyên qua mặt băng. Lần này nước trào lên khỏi mặt băng.
“Tao muốn tên của kẻ đó và nơi có thể tìm thấy hắn”.
“Sergueï, tên hắn là Sergueï,” Ganbold cuống quýt trả lời. “Vỏ bọc của hắn là một công ty bảo trì nhà ở nằm trên phố Narnii ở quận mười bốn, đối diện với khách sạn Degerekh. Chính hắn đã làm hỏng thang máy.”
“Mày đã hành hạ Altantsetseg phải không? Mày có cưỡng bức cô ấy không?”
“Không, tôi thề với ông. Tôi không làm gì tệ hại với cô ta cả. Cô ta đã không hề đau đớn, tôi thề với ông!”
“Đồ con hoang khốn kiếp của Begtse,” Yeruldelgger rít lên qua hai hàm răng nghiến chặt, “mày đã cắt cổ cô ấy, làm máu cô ấy phun tung tóe lên khắp bốn bức tường căn phòng, vậy mà mày dám nói là không làm cô ấy đau đớn hả?”
Ông vẫn đi vòng quanh Ganbold vừa đi vừa bắn từng tràng đạn lần theo vết đạn đã đục sẵn trên mặt băng.
“Những người đã thấy cô ấy ở nhà xác nói rằng khuôn mặt cô ấy đông cứng trong tấm mặt nạ đầy kinh hoàng, và mày dám nói cô ấy đã không hề đau đớn hả? “
Yeruldelgger giờ đây bắn liên hồi và chỉ còn nhìn xuống mặt băng đột nhiên gãy rời ra dưới làn đạn trong tiếng rắc khô gọn. Tảng băng Ganbold đang đứng bị tách rời ra khỏi mặt sông đóng băng và lập tức dập dềnh nghiêng ngả. Cuối cùng hắn cũng mất thăng bằng. Hắn trượt người về phía trước, làm mặt băng đang dập dềnh trên mặt nước giá buốt chúi xuống trước sức nặng của cơ thể hắn. Hắn rơi xuống nước như rơi xuống một cái cửa sập đột ngột mở toang, cằm hắn đập mạnh vào rìa lỗ thủng mà hắn cố gắng bấu vào, nhưng mảnh băng hình tròn, bị hất quay đi vì cú ngã của hắn, đã quay nửa vòng rồi khép lại như cái nắp đậy trên hố băng, và trên đường quay đập Ganbold ngất xỉu làm hắn chìm nghỉm xuống dưới mặt nước dập dềnh. Tảng băng lập tức trở lại chỗ cũ của nó, đậy kín cái hố nước trước mắt Yeruldelgger, lúc này không bắn thêm nữa. Ông quan sát thân hình mờ mịt của Ganbold, bị đánh thức bởi làn nước lạnh giá, đang cố nâng cái nắp hố bằng băng lên. Sau đó, ông thấy những cử động bất lực và hoảng hốt của hắn bỏ cuộc, và quan sát mảng sẫm bất động của cái xác từ từ trôi đi dưới mặt băng mờ đục mà không có gì níu giữ lại. Ông chờ tới khi thấy Ganbold biến mất dưới lớp băng dày hơn, rồi ném khẩu Kalachnikov xuống và quay vào bờ. Không có gì trong việc ông vừa làm giống với con người của ông trước kia. Giờ đây ông đã giống bọn họ. Ông đã trở thành như bọn họ. Thậm chí còn tệ hơn.
Nhưng ông nhất định phải làm chuyện này vì Colette.