Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 5 Đối tượng tình nghi à, chết tiệt!

❊ ❊ ❊

Họ tới nơi vào giữa buổi chiều. Hai người cộng một lái xe. Họ dừng chiếc Land Cruiser cách bảo tàng hai chục mét rồi cả ba cùng xuống xe. Theo bộ dạng của mấy người này, Yeruldelgger hiểu rằng họ có vũ khí. Ông mặc áo, mở cửa rồi bước ra ngoài hai bước, trước ánh mắt lo ngại của giáo sư.

“Yeruldelgger phải không?” người đứng giữa hỏi.

Hai người còn lại lập tức vừa rút súng tự động vừa đứng tách ra.

“Có chuyện gì vậy?” Yeruldelgger hỏi.

“Ông có súng phải không?”

“Tôi là cảnh sát!”

“Nếu ông có súng, hãy ném súng ra trước thật xa.”

“Có chuyện gì vậy?”

“Ném súng ra trước thật xa,” người đàn ông kia nhắc lại trong khi hai người khác giơ súng lên.

“Tôi đã bảo các ông tôi là cảnh sát. Các ông là ai?”

“Đừng làm mọi thứ phức tạp, Yeruldelgger, và tuân lệnh đi.”

“Trước hết tôi muốn biết các người là ai.”

“… Ban Đặc vụ,” cuối cùng người đàn ông cũng buột ra sau hồi lâu do dự. “Giờ thì ném súng của ông xuống.”

Yeruldelgger cố gắng hiểu xem chuyện gì đang xảy ra. Ba người kia xử sự rất giống cảnh sát. Ban Đặc vụ phụ trách những cuộc điều tra liên quan tới cảnh sát. Sau vụ việc liên quan tới đất hiếm và việc bắt giữ nhiều quan chức cảnh sát mà chính ông gây nên[1], Yeruldelgger đã tham gia thành lập đơn vị mới này. Vậy thì giờ đây người của Ban Đặc vụ có thể muốn gì ở ông?

“Được rồi,” Yeruldelgger vừa nói vừa giơ tay lên. “Một người trong số các anh có thể tới tước vũ khí của tôi. Tôi sẽ không chống cự.”

Người đàn ông bên trái đứng yên tại chỗ đồng thời vẫn ngắm bắn ông. Người ở bên phải di chuyển thành một vòng cung rộng để tới sau lưng ông trong khi người có vẻ là chỉ huy tiến lại chỗ Yeruldelgger. Anh ta cũng lấy ra một khẩu súng ngắn tự động. Cánh tay gập lại ngang vai để giữ ở ngoài tầm với của Yeruldelgger, anh ta buộc ông phải đứng im trong thời gian khám người ông bằng bàn tay còn lại.

“Không được nhúc nhích!”

“Trong bao đựng, ở bên trái, dưới áo khoác.”

Ngay sau khi anh ta tước súng của ông, người đứng đằng sau Yeruldelgger bẻ quặt hai cánh tay ông ra sau lưng rồi bập còng tay vào.

“Có thực sự cần thiết không?” ông bình thản hỏi anh ta.

“Đó là lệnh. Đây là quy trình thông thường.”

“Tôi có thể biết chuyện gì đang xảy ra không?”

“Ông là cảnh sát. Ông biết là chúng tôi không thể nói gì với ông cả.”

“Tôi là cảnh sát, và tôi biết cái gì cũng có thể nói được…”

“Không phải với chúng tôi. Không phải với người của Ban Đặc vụ.”

“Tôi đã góp phần xây dựng nên đơn vị này!”

“Chúng tôi biết. Và chúng tôi biết những gì ông đã làm…”

Yeruldelgger để họ giải đi tới tận chiếc Land Cruiser trước ánh mắt mệt mỏi của vị giáo sư, người chẳng hề được ai giải thích lời nào. Tài xế lái nhanh như một tay đua và họ tới Uliastay sau hơn một giờ, vừa kịp bắt chuyến bay cuối cùng về Oulan-Bator. Bốn chỗ đã được dành cho họ trên máy bay, dù những chỗ này đã được một gia đình du mục đặt trước, gia đình này bị đại diện hãng hàng không mời xuống máy bay không chút khách khí rồi để mặc giữa nhà ga vắng tanh. Một số hành khách nhìn thấy cặp còng trên tay Yeruldelgger và chú ý không bao giờ nhìn vào mắt ông cũng như mấy người cảnh sát áp giải ông. Tới Oulan-Bator, một chiếc xe đợi sẵn. Chiếc xe thả họ xuống trước Sở Cảnh sát Quốc gia, và Yeruldelgger đi qua cả cơ quan, tay bị còng, trước ánh mắt sững sờ của các thanh tra và nhân viên có mặt. Người của Ban Đặc vụ giải ông tới một trong những phòng thẩm vấn mà ông biết quá rõ. Họ để mặc ông ở đó trong hơn một giờ, như vẫn thường làm để chuẩn bị tâm lý cho các nghi phạm. Rồi một người đàn ông còn khá trẻ bước vào phòng và ném xuống bàn một tập hồ sơ mỏng như thể anh ta là một tay cảnh sát trong phim Đội đặc nhiệm New York. Bàn tay còn lại của anh ta cầm chiếc iPad và đặt nó xuống trước mặt cẩn trọng hơn. Rồi anh ta nhìn thẳng vào mắt Yeruldelgger một hồi lâu.

“Tôi là cảnh sát, cậu biết chứ hả?” Yeruldelgger lên tiếng giải thích. “Tôi biết các mánh khóe trong nghề. Cậu tên là Bekter và cậu là người mới. Cậu có thể vui lòng miễn cho chúng ta màn diễn trò như trong phim và đi thẳng vào việc được không?”

“Altantsetseg, ông biết cô ta chứ?”

“Cô ấy chết rồi sao?”

“Làm thế nào ông biết được?”

“Phái cả một đội tới tận Otgontenger tìm tôi để còng tay giải về đây, chắc chắn nguyên nhân không phải vì cô ấy yêu cầu tôi làm cha đỡ đầu cho mình rồi.”

“Vậy là ông biết?”

“Thoạt đầu thì không.”

“Thế nghĩa là sao hả? Ông biết hay không biết?”

“Thế có nghĩa là thế đấy: thoạt đầu, tôi không biết.”

“Vậy làm sao ông biết được cô ta đã chết?”

“À, vậy là cô ấy đã chết thật rồi! Cậu thấy không, cậu có thể nói ra mọi thứ khi cậu muốn!”

“Đây không phải trò đùa, Yeruldelgger!”

“Vậy ra cậu tin lúc này tôi đang đùa hả? Nghe này, cậu nhóc, chuyện rất đơn giản thôi: cậu không cho tôi biết tất cả, tôi không trả lời tất cả. Và chuyện này có thể kéo dài tới ngày mai cũng chẳng vấn đề gì.”

Cái ngòi nổ chính là hai từ cậu nhóc. Anh chàng thanh tra trẻ tuổi không thể nuốt được nó mà không nổi xung, và anh ta làm đúng như Yeruldelgger chờ đợi. Anh ta hạ bài nhanh hơn dự kiến. Trên màn hình chiếc iPad mà anh ta quay về phía ông, Yeruldelgger thấy xuất hiện ảnh chụp xác một phụ nữ trẻ. Và ông biết rõ cô gái này.

“Vậy là ông vẫn không biết cô ta?”

“Có. Tôi không còn nhớ tên Mông cổ của cô ấy. Cô ấy tự xưng là Colette. Một cái tên Pháp.”

“Tôi mặc xác. Ông quen cô ta như thế nào?”

“Đừng coi tôi là thằng ngốc, cậu nhóc. Câu trả lời nằm trong hồ sơ của cậu và cậu biết rồi. Cô gái này từng là người cung cấp tin cho tôi.”

“Hai người cặp bồ với nhau à?”

“Đây đúng là một câu hỏi ngu ngốc!”

“Hai người đã trải qua hai đêm cùng nhau trong một căn lều tại khu trại của Gấu trong cuộc điều tra năm ngoái. Hai người có phải là nhân tình không?”

“Nếu không phải cậu còn quá trẻ, hẳn tôi đã đập một cú vào đầu để dạy cậu về nghề cảnh sát và phép lịch sự.”

“Cứ thử đi,” anh chàng thanh tra trẻ khiêu khích.

Nhưng Yeruldelgger đã nhận thấy cử chỉ vô thức lui lại của anh ta. Ông tranh thủ cơ hội nắm thế chủ động. Ông lại gần bàn bằng cách nhích chân ghế bằng kim loại cọ kèn kẹt trên sàn bê tông. Lần này, tay cảnh sát trẻ thực sự giật mình.

“Đừng sợ, tôi không đánh trẻ con.”

“Trẻ con mặc xác ông. Dù ông là ai thì cũng không biện hộ được điều ông đã làm.”

“Được lắm, vậy chúng ta hãy nói về điều tôi đã làm đi.”

“Hai người có phải là nhân tình không?”

“Không. Tôi cần đóng vai cặp khách du lịch để hạ một kẻ sát nhân và cô ấy đã làm bình phong cho tôi, nếu tôi có thể nói như vậy mà không bị cậu hiểu xiên xẹo đi.”

“Vào hồi xảy ra vụ đất hiếm hả?”

“Phải!”

“Và từ dạo đó ông có gặp lại cô ta?”

“Thiếu chút nữa tôi đã gặp, cách đây ba ngày. Cô ấy gọi cho tôi để nói với tôi một chuyện. Cô ấy đã hẹn tôi ở khách sạn Mongolia nhưng lại không đến. Cũng tối hôm ấy tôi lên đường đi điều tra một cái xác được phát hiện ở dãy núi Otgontenger. Cô ấy chết như thế nào?”

“Ông phải biết chứ, vì chính ông đã giết cô ta!”

“À, chúng ta tới nơi rồi! Vậy ra tôi bị buộc tội đã giết Colette. Chẳng lẽ cậu không thể nói tuột ra điều đó ngay lập tức thay vì vòng vo theo kiểu Tâm lý tội phạm à? Tôi không hề gặp lại cô gái tội nghiệp này từ sau lần ở khu trại của Gấu, và giết cô ấy thì càng không.”

“Đáng tiếc cho ông, ông già, nhưng tôi có bằng chứng chứng minh điều ngược lại!”

Anh chàng cảnh sát trẻ đắc thắng đứng dậy, điều khiển chiếc iPad đầy thành thạo, rồi bật một đoạn băng ghi hình. Màn hình hiện ra hành lang của một khách sạn mà Yeruldelgger lập tức nhận ra là Mongolia. Đó là những hình ảnh do một máy quay an ninh ghi lại. Rồi ông thấy mình ra khỏi thang máy và đi thẳng tới cửa căn phòng nằm ngay trước mặt. Ông không gõ cửa. Ông lấy ra một chiếc thẻ từ, tự mình mở cửa rồi biến mất trong phòng. Đoạn ghi hình sau đó được tua nhanh trong vài chục giây và hiển thị thời gian tiếp tục vào thời điểm sau đó mười lăm phút. Ông thấy mình ra khỏi phòng, cầm trong tay một chiếc khăn mùi soa khi đóng cửa phòng. Ông lau tay nắm cửa trước khi quay ra thang máy và đi khỏi.

“Thế thì sao?” Yeruldelgger hỏi.

“Căn phòng này tại khách sạn Mongolia được đặt dưới tên của Altantsetseg. Ông là người duy nhất đã vào phòng, chính xác là lúc 15 giờ 18 phút, và là người duy nhất từ trong phòng đi ra vào lúc 15 giờ 36 phút.”

“Và cậu sắp nói với tôi rằng Colette đã chết trong căn phòng này vào khoảng từ 15 giờ tới 16 giờ theo bác sĩ pháp y, phải vậy không?”

“Ông thấy không, cả ông cũng có thể hiểu chuyện khi ông muốn!”

“Vấn đề là chẳng có ai trong phòng lúc 15 giờ 18 phút khi tôi vào, và vẫn luôn chẳng có ai lúc 15 giờ 36 phút khi tôi ra khỏi phòng.”

“Tôi cũng muốn tin ông lắm, ông biết đấy, vì lòng tôn trọng đối với một cảnh sát lâu năm, nhưng nếu không có cái xác nào trong căn phòng này, hãy giải thích cho tôi một điều: tại sao ông lại lau vân tay của mình trên tay nắm cửa khi đi ra?”

Yeruldelgger không kịp trả lời. Cửa phòng thẩm vấn mở tung ra, và Oyun hối hả lao vào.

“Việc bắt giữ Yeruldelgger này là chuyện quái quỷ gì vậy hả?”

“Thanh tra, tôi đề nghị cô ra ngoài ngay lập tức!” anh chàng cảnh sát trẻ lớn tiếng.

“Cậu là ai hả? Từ khi nào người ta còng tay đồng nghiệp để thấm vấn vậy? Từ khi nào người ta điệu một đồng nghiệp bị còng tay đi khắp cả cơ quan vậy?”

“Từ khi quý ngài Tay Sạch rửa tay mình bằng máu một cô gái tội nghiệp,” viên thanh tra vừa đáp trả vừa cố kìm cơn tức giận. “Yeruldelgger, lúc này là 20 giờ 12 phút và kể từ giờ này ông bị tạm giam trong khuôn khổ cuộc điều tra vụ sát hại Altantsetseg. Còn cô, Oyun, như tất cả các thành viên khác trong ban của ông ta, bị cấm ngặt việc tiếp xúc với đối tượng tình nghi.”

Cô bước ra ngoài và lấy hết sức đóng sập cửa lại.

“Đối tượng tình nghi à, chết tiệt!”

❀ ❀ ❀

[1] [^b7]: Xem Công lý thảo nguyên, Nhã Nam, 2016.

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.