Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 79 … nếu anh muốn tìm thấy Erdenbat.

❊ ❊ ❊

“Anh cần phải ăn. Sẽ là nỗi hổ thẹn với họ nếu anh từ chối hoặc nuốt chửng mà không nhai rau ráu.”

Bathbaatar cúi người về phía chiếc đầu dê luộc và moi con mắt đã luộc chín ra khỏi hốc mắt để đưa cho Zarza. Bà lão bé nhỏ với khuôn mặt nhăn nheo như quả khô kiêu hãnh ra hiệu bảo ông ta lấy con mắt còn lại cho mình. Ông ta chấp nhận trong khi dành cho bà lão những cử chỉ lịch sự và tôn trọng, rồi không rời mắt khỏi bà lão, ông ta nói với Zarza.

“Hãy làm giống như tôi,” ông ta vừa nói vừa đưa con mắt vào cái miệng đang cười đồng thời cho đôi vợ chồng già thấy ông ta nhai con mắt đó hào hứng thế nào. Với sự trợ giúp hào hứng của hàm dưới hoạt động cật lực, kèm theo những cái gật đầu đầy hài lòng, cùng đôi mắt khoái trá đảo liên tục của một kẻ đang ngon miệng.

Zarza bắt chước y xì trước sự hài lòng hết mức của hai vợ chồng già nhỏ nhắn và vẻ ngạc nhiên cực độ của Bathbaatar.

“Thật tiếc là lũ dê chỉ có hai con mắt!”

Bathbaatar dịch lại, đôi vợ chồng già cười phá lên, và mỗi người bắt tay vào dùng mũi dao lóc cái đầu để tách phần thịt đã luộc chín. Bữa ăn thật ê hề. Đôi vợ chồng du mục đã nấu món dê cùng những món Mông Cổ ngon lành khác nhân dịp cậu con trai báo sẽ về nhà, song họ đã mang tất cả ra mời những vị khách bất ngờ.

Bathbaatar giải thích với Zarza rằng quy tắc hiếu khách này thường khiến những người du mục phải nhường tất cả mọi thứ họ có cho một vị khách vãng lai.

“Tôi quen một đôi người Anh sống cùng những người du mục trên thảo nguyên trọn một tháng để nghiên cứu các phong tục của họ và những bài hát hai tông giọng. Những con người nghèo khổ ấy có một đứa con và vất vả lắm mới thu xếp được một bữa mỗi ngày cho mỗi người. Họ đã nuôi ăn hai người Anh trong một tháng và cùng nhau chia sẻ phần còn lại của ba bữa ăn, và dành cho đứa con nhỏ phần lớn nhất. Đôi vợ chồng du mục đó chính là bố mẹ tôi, và đứa nhỏ là tôi. Đất nước này đã luôn phải chịu đựng như thế. Phải chịu thiệt thòi khi trao đổi. Với uranium cũng như với những bữa ăn hằng ngày.”

Bathbaatar ép Zarza phải hy sinh thêm chút nữa cho các nghi thức hiếu khách và phép lịch sự, rồi mong đôi vợ chồng chủ nhà thứ lỗi cho họ nếu họ tiếp tục nói chuyện bằng tiếng Anh. Đôi vợ chồng già ngồi tránh sang bên, mỉm cười và im lặng lắng nghe họ nói chuyện.

“Tại sao anh lại tới đây?”

“Để tránh cho một cậu nhóc khỏi những phiền toái bên nước tôi và đưa nó về nhà. Và cũng vì tất cả câu chuyện này có vẻ bắt đầu từ ông, vào năm 2003, tại bãi để xe nhà hàng MacDo ở Le Havre. Ông đã ở đó, phải không?”

“Anh biết điều đó rồi, tôi chỉ huy nhóm biệt kích.”

“Vậy tại sao giờ đây tất cả lại trồi lên?”

“Thế là sao?”

Zarza liền kể lại những gì đã xảy ra tại Pháp. Batguerel, cái xác của cô ta dưới hố khai thác sỏi, rồi cái xác thứ hai…

“Cái xác thứ hai?”

“Của một người đàn ông, cũng là người Mông Cổ, nhiều khả năng đã ở dưới hố kể từ lúc diễn ra kỳ công của ông tại bãi để xe của nhà hàng MacDo. Chắc chắn không phải là chuyện tình cờ nếu ai đó đã làm tất cả để người ta tìm thấy anh ta ở trong cùng cái hố nơi hắn đã ném xác Batguerel xuống. Người có tên Alagh này là ai vậy?”

“Tôi không thể nói với anh được…”

“Tùy ông thôi. Ngược lại, về phần kẻ đứng sau tất cả chuyện này, tôi cho rằng cả hai chúng ta đều có chung một ý nghĩ nho nhỏ, phải không?”

“Erdenbat?”

“Phải, Erdenbat. Câu hỏi là: tại sao? Hay đúng hơn là: vì ai? Bởi vì hiện tại, nếu phải đưa ra một giả thiết, tôi sẽ nói là: vì ông. Nhưng nếu như tôi đọc đủ kỹ về hồ sơ của ông, thì ông đã trả giá cho những gì mình làm rồi đúng không?”

“Phải,” Bathbaatar vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt anh. “Nhưng chưa phải cho tất cả…”

Zarza hiểu rằng vào lúc này ông ta sẽ không nói thêm nữa, nhưng câu chuyện của họ không vì thế mà kết thúc. Bathbaatar nồng nhiệt cảm ơn cặp vợ chồng già và Zarza đoán rằng ông ta hỏi họ một số thứ bằng tiếng Mông Cổ. Khi hai người quay ra xe, Bathbaatar giải thích với anh rằng ông ta không muốn cảm ơn vợ chồng chủ nhà bằng tiền vì như thế ông bà lão sẽ hối hả mang ngay tiền đi phân phát cho đám nhà sư xung quanh hay nhét vào giữa những hòn cuội ở đống đá thiêng đầu tiên họ gặp. Những đống đá thiêng đã trở thành thỏi nam châm thực sự hút tiền tiến cúng. Thế nên ông ta đã lựa chọn hỏi xem họ thiếu thứ gì hơn cả và sẽ thu xếp để mang tới cho họ. Bathbaatar đang mở cửa sau thì Zarza ra hiệu bảo ông ta leo lên đằng trước và ngồi vào sau vô lăng.

“Chúng ta đi đâu bây giờ?”

“Tóm cổ gã khốn đó, việc này sẽ làm tôi rất vui.”

“Vậy thì trước hết chúng ta cần ghé qua nhà tôi, nếu anh muốn tìm thấy Erdenbat.”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.