Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 56 … món gan ngựa với tiêu va hành!

❊ ❊ ❊

“Mẹ kiếp, Yeruldelgger, ông làm cái quái gì thế hả?” Oyun la lên.

“Này, bình tĩnh lại nào, cô muốn gì?”

“Tôi bình tĩnh lại á? Đã bao nhiêu ngày nay tất cả mọi người tìm ông. Tôi hy vọng ít nhất ông có tiến triển trong vụ sát hại Colette.”

“Tôi không điều tra vụ này…”

“Cái gì? Vậy thì ông làm cái quái gì thế? Ông gọi từ đâu về vậy?”

“Tôi ở Choybalsan, ở Dornod…”

“Tôi biết Choybalsan ở đâu!” Oyun ngán ngẩm la lên. “Vấn đề là phải biết ông làm gì ở đó!”

“Tôi tới đây hôm qua từ Krasnokamensk, ở Nga…”

“Và sao?”

“Và tôi sẽ tìm cách tới Mardaï trong ngày.”

“Thành phố bí mật à? Ông định làm gì ở đó?”

“Tôi điều tra vụ mất tích của Ganshü, con trai Colette, và vụ mất tích của Gantulga rất có khả năng cũng có can hệ.”

“Yeruldelgger, không có cuộc điều tra nào được tiến hành về chuyện đó. Mấy đứa trẻ đó thậm chí còn không được chính thức coi là mất tích. Và chuyện mò tới Nga điều tra là sao hả? Và sao bây giờ lại tới Mardaï?”

“Lúc về tôi sẽ cho cô biết nhiều hơn. Tôi có một hướng điều tra nghiêm túc về thằng bé. Tôi hứa với cô sẽ quay về nhà sau Mardaï, nhưng nhất định tôi phải tới đó.”

“Cái gì buộc ông phải đi đến đó vậy? Ông biết người ta nói gì về Mardaï rồi đấy. Những đống đổ nát bị bỏ mặc trong tay đám mafia và các thế lực ngầm, và cảnh sát không được chào mừng ở đó đâu.”

“Cô yên tâm, tôi không tới đó với tư cách cảnh sát.”

“Vậy thì với tư cách nào hả?”

“Với tư cách con rể của Erdenbat.”

“Erdenbat à? Ông lần theo manh mối của Erdenbat à?”

“Có thể đúng vậy đấy. Có một mối liên hệ giữa việc Ganshü mất tích và Erdenbat. Tôi nghĩ rằng lão ta điều hành một đường dây buôn người giữa Siberia và châu Âu, nhưng không hiểu nổi lão kiếm tiền từ chuyện buôn người này thế nào. Theo những gì tôi đã biết, lũ trẻ tình nguyện đi, và không ai trả tiền cho chuyến đi của chúng cả. Cứ như thể đường dây này tự sinh lời, nhưng tôi vẫn chưa biết bằng cách nào lũ nhóc đem về cho chúng đủ tiền để biện minh cho sự tồn tại của một tổ chức như thế và những lợi nhuận đi kèm. Tôi cần gặp một đầu mối tại Mardaï. Ngày mai tôi sẽ biết nhiều hơn, và sau đó tôi sẽ quay về Oulan-Bator. Hứa đấy.”

“Ông nên làm thế!” Oyun càu nhàu.

“Oyun, tôi xin lỗi về chuyện hôm trước. Tôi cư xử hơi quá.”

“Đã một thời gian ông cư xử hơi quá rồi, Yeruldelgger. Và không chỉ với tôi,” cô nói rồi ngắt máy mà không chờ câu trả lời của ông.

Yeruldelgger để điện thoại lên thành bồn tắm rồi thả người xuống làn nước nóng bỏng. Ông chìm vào một giấc ngủ như bị đè bẹp dưới áp lực của những ngày vừa qua, hơi thở gấp gáp và những giấc mơ dồn nén. Ông ngủ không yên, chạy cả buổi tối giữa bầy sói im lặng vây quanh ông từ xa và quan sát ông với những đôi mắt vàng ệch. Ông đã chạy nhiều kilômét trong giấc ngủ mà không bao giờ bị hụt hơi, nhưng cảm thấy đôi chân dần không còn tuân theo ý chí nữa. Rồi bầy sói tập trung sau lưng ông và truy đuổi ông mà không bao giờ đuổi kịp bất chấp những hơi thở dài và bước chạy mạnh mẽ của từng con. Chỉ duy nhất một con luôn chạy ngang tầm với ông, luôn luôn giữ khoảng cách, quay đầu về phía ông, không nhìn về phía trước, bất chấp cánh rừng ngày càng dày hơn. Khi Yeruldelgger không còn thấy nó nữa, toàn bộ bầy sói biến mất, đột nhiên ông cảm thấy cô độc và mất phương hướng, hoảng hốt ở giữa một khu rừng tối tăm vô tận. Rồi con sói với ánh mắt lạnh lẽo lại xuất hiện giữa các thân cây, đôi lúc ở phía bên đối diện, và Yeruldelgger lấy lại vị trí của mình trong vũ trụ, với một cuộc chạy có ý nghĩa, về phía một lối thoát ra khỏi khu rừng, bị truy đuổi bởi những con sói luôn chú ý để không bao giờ bắt kịp ông…

Ông trồi lên khỏi nước nóng và thở lấy hơi như thợ lặn vừa lập một kỷ lục mới, rồi bước ra khỏi bồn làm nước tràn hết cả ra phòng tắm. Hồ nước, qua lớp cửa kính màu xám, chỉ là vũng nước buồn thảm bị đóng băng một phần với một bức tượng Phật bằng bê tông đặt trên cái bệ ở giữa hồ. Bên phải hồ là những khối chung cư màu hồng từ thời Xô Viết uốn cong thành hình nanh sấu, và ở phía đối diện, ông thấy mấy căn lều bẩn thỉu giờ đây tạo thành những khu dân cư nghèo tại các thành phố Mông Cổ.

Ông mặc quần áo, xuống dưới nhà trả tiền và từ chối bữa sáng được phục vụ kèm theo, rồi hỏi thăm địa chỉ của Equity Survey. Sau đó, ông đi lấy chiếc xe của Vassia và đi theo con đường chạy dọc qua những khối chung cư kiểu Xô Viết cho tới tận quán ăn của bà lão bé nhỏ. Bà lão lập tức nhận ra ông và chào đón ông với nụ cười hết cỡ của phụ nữ cô độc. Bà lão pha trà cho ông, và theo cách bà pha trà, ông hiểu rằng bà lão là người Bouriate. Bà lão đã ném những lá trà vào nước lạnh…

“Hy vọng cậu biết người ta gọi giờ này là gì chứ hả?” bà lão hỏi ông.

“Không,” Yeruldelgger thừa nhận sau khi đã mỉm cười trước.

Khi nước bắt đầu lục bục sủi bong bóng, bà lão rót thêm vào đó sữa lạnh làm nước lại nguội đi.

“Giờ của những chàng nhân tình bị đuổi. Giờ mà những anh chàng này chuồn khỏi nhà nhân tình của họ. Thời điểm họ tới để lấy lại sức lực với một bữa sáng ngon lành sau một đêm yêu đương du mục tuyệt vời.”

“Vậy thì hãy dọn cho tôi một bữa sáng của nhân tình du mục, bà nội, tôi chết đói rồi đây này.”

Bà lão đun cho nước sôi trở lại và để nước sôi lăn tăn.

“Phải rồi, như cậu nói,” bà lão giễu cợt. “Dù sao thì chắc chắn cũng không phải vì đã làm tình suốt cả đêm!”

“Bà thì biết gì, bà phù thủy già?”

“Vì những anh chàng nhân tình không nói gì hết. Họ im lặng ăn uống trong khi hồi tưởng lại trong đầu buổi tối của họ. Và bọn họ có nụ cười hài lòng mà cậu không có.”

Bà lão rót trà cho ông vào cái tách sứ Trung Hoa giả bị mẻ, đồng thời giữ bã trà lại bằng một chiếc thìa bạc.

“Bà có lý, bà nội, không thể giấu bà cái gì. Lúc này tôi đang ở cách các tình yêu của mình hơi xa để có thể là nhân tình của họ.”

“Thì những anh chàng tình nhân du mục chính là để cho việc này mà, chàng trai.”

Rồi bằng chiếc thìa được trà nóng giãy làm nóng, bà lão xúc một miếng bơ muối to bằng hạt dẻ nhỏ và thả vào tách trà.

“Bà nói xem nào, bà nội, không phải tình cờ bà vào vai chủ chứa đấy chứ? Không phải bà đang chào hàng các cô gái với tôi đấy chứ?”

“Nghe tôi nói đây anh chàng bò thiến già! Ai nói với cậu về các cô gái trẻ hả? Nếu cậu ở lại chỗ tôi tối hôm qua, sáng nay cậu đã ngồi đó với nụ cười du mục trên môi rồi, thay vì trưng ra khuôn mặt của một con bò Tây Tạng nhàu nhĩ thế kia.”

Bà lão cho bột mì vào một cái đĩa nhỏ không cùng bộ để cạnh cái tách của ông để ông rắc vào món trà béo ngậy nghi ngút hơi.

“Đừng giận tôi, bà nội. Hôm qua bà đã cung cấp dinh dưỡng cho tôi quá nhiều, và tối qua tôi ngủ rất tệ.”

“Ác mộng à?” bà lão quan tâm hỏi.

Nếu là người Bouriate, Yeruldelgger tự nhủ, chắc chắn bà lão phải còn trữ vài món ngon lành. Như thể đoán ra sự thèm ăn của ông, bà lão lấy từ trong tủ đựng đồ ăn có cửa lưới một phần bánh quả anh đào và món hầm với hoa tỏi dại. Cũng như chiếc bánh kếp nhỏ dày được bà rán lại trong mỡ trên một cái chảo cũ rồi mang ra phục vụ cùng kem sữa bò Tây Tạng và mứt quả việt quất đen.

“Ác mộng,” Yeruldelgger xác nhận khi ngồi vào cái bàn bà lão chỉ cho ông. “Tôi đã phải chạy thục mạng với lũ sói bám theo trong suốt buổi tối.”

“Mơ về sói, sống giận dữ,” bà lão đột nhiên nói nghiêm túc khi ngồi xuống đối diện với ông, nắm lấy hai bàn tay ông. “Con sói bám theo cậu là một người bạn giả hiệu. Con sói chạy đằng trước cậu dẫn cậu tới nơi nó muốn. Nếu nó cắn cậu, cậu không chết, nhưng nếu cậu giết nó, nó cũng không chết.”

Yeruldelgger ngồi bất động trong vài giây, ánh mắt xoáy sâu vào đôi mắt đen của bà lão, mong muốn tìm kiếm ý nghĩa những lời bà lão vừa nói. Da tay bà lão, nhăn nheo như một tờ giấy dầu, lại thật mềm mại và tươi trẻ trong hai bàn tay ông. Ông bồi hồi mường tượng rằng hẳn là da bà lão trước đây cũng như thế, và vẻ đẹp của bà lão đột ngột khiến ông cảm thấy rung động trong tim. Người phụ nữ này đã từng đẹp và hấp dẫn, và vẫn còn như thế ở bên trong. Một thứ gì đó mang tính động vật, như một bản năng sinh tồn. Có thể bà lão biến thành sói cái trên giường và…

“Thôi ngay mấy trò tầm phào của phù thủy già Bouriate này đi!” Yeruldelgger gầm gừ, đột nhiên cảm thấy khó chịu.

“Không cần phải kể cho tôi nghe giấc mơ của cậu,” bà lão đáp trong khi đứng dậy.

“Mỗi gia đình Mông Cổ thức dậy đúng theo cách như thế đấy,” ông nói, “bằng việc kể cho người khác nghe giấc mơ của mình.”

“Ngoại trừ những cơn ác mộng, chàng trai! Những cơn ác mộng, người ta sẽ chẳng kể với ai hết, cậu nhớ lại đi: người ta chạy ra ngoài thảo nguyên cách xa khỏi lều, hét lên ngược chiều gió và nhổ ba lần xuống đất.”

“Đó là những gì người ta kể với lũ trẻ để xua đi nỗi sợ của chúng. Đó là những gì mẹ tôi đã kể với tôi. Tôi đã qua tuổi nhổ nước bọt xuống đất để ra vẻ hơn người,” Yeruldelgger nổi nóng. “Cảm ơn vì bữa sáng, nhưng tôi phải đi đây.”

Bà lão lập tức trở lại là một bà lão, vừa lắc đầu vừa đứng dậy, chùi hai bàn tay vào tấm khăn bà dùng làm tạp dề.

“Quả thực đám đàn ông chẳng bao giờ hiểu gì hết. Ăn bữa sáng của cậu đi rồi tìm đến lũ sói. Tôi chắc chắn rằng cậu biết chúng và chúng đang đợi cậu.”

Ông bước ra ngoài, tức giận với chính mình vì đã xúc phạm bà lão Bouriate. Tất nhiên việc hét lớn giấc mơ tồi tệ của mình trước gió đã giúp ông quên đi rất nhiều cơn ác mộng. Tất nhiên những giấc mơ đều có ý nghĩa. Và thêm nữa, để chuẩn bị món kem hoa tỏi dại như bà đã làm, bà lão hẳn phải nấu rất hoàn hảo món gan ngựa với tiêu và hành!

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.