Billy không gặp mấy khó khăn để tìm hiểu thông tin về vụ tai nạn ở Tchör. Một chiếc xe tải bị trượt bánh khỏi con đường xấu trên sườn núi giữa mùa dzüüd trong bão tuyết chẳng phải là chuyện hiếm. Chuyện chiếc xe tải lao xuống khe suối để rồi đâm vỡ lớp băng của hồ chứa nước tại một công trường cũ rồi chìm nghỉm xuống dưới đó, không cho phép bất cứ ai có cơ hội sống sót, cái này đã đặc biệt hơn rồi. Và chiếc xe cũng như những người trên xe đều thuộc về quân đội, điều này khiến cảnh sát dân sự bị mất đi nhiều phương thức điều tra, và chuyện này lại càng trở nên thú vị.
Billy giam mình trong phòng làm việc và dành cả buổi sáng để gọi điện thoại. Hai giờ sau, anh đã có thể tiến hành việc đối chiếu các nguồn thông tin như hy vọng. Ba quân nhân tử nạn vừa mới được điều động tới đồn đó hôm trước ngày xảy ra tai nạn. Trước đó họ phục vụ trong đơn vị vận tải của lục quân, có nhiệm vụ thực hiện chuyến bay vòng trứ danh ngày thứ Năm. Anh lập tức báo cho Oyun, cô liền yêu cầu anh định vị chiếc điện thoại di động của người lính đã cung cấp thông tin cho cô. Chưa tới một giờ sau Billy đã gọi lại: chiếc điện thoại di động của người lính đã được định vị ở quận mười bảy, phía Đông thành phố. Họ lập tức tới đó và thấy anh chàng này ở trước một quầy bar, nơi anh ta quan sát mấy người chơi billard trên vỉa hè bất chấp cái lạnh giá buốt. Anh ta mặc đồ dân sự, giống như tối hôm trước, và đang tu một chai Chinggis. Anh ta quan sát họ lại gần mà không hề nhúc nhích.
“Tôi đã điều tra về vụ tai nạn ở Tchör và tôi xin lỗi vì tối qua đã không coi những gì cậu nói là nghiêm túc,” Oyun lên tiếng trong khi đứng sững trước mặt anh ta. “Nhưng tôi vẫn chưa hiểu hết. Mối liên hệ giữa vụ tai nạn này và đống xác của tôi là gì?”
“Anh chắc rằng cô ta là cảnh sát chứ?” người lính giễu cợt hỏi Billy. “Ý tôi là loại người có bộ óc biết suy nghĩ ấy.”
Oyun tóm lấy khuỷu tay anh ta để lôi anh ta vào trong quán rồi ra hiệu bảo Billy giải tán đám cơ bắp đang chơi billard trước khi tới chỗ họ.
“Cậu biết những người lính đó chứ?”
“Hai người lớn tuổi hơn là bạn tôi. Người trẻ nhất là em trai tôi.”
“Khỉ thật, tôi xin lỗi,” Oyun nói. “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
“Họ đã làm một việc ngốc nghếch thái quá. Đó là một trò chơi giữa các kíp bay. Họ hạ cánh xuống nơi hoang vu rồi trộm gia súc. Trò này xuất phát từ một câu chuyện người ta kể về mấy tay lính Nga…”
“Tôi biết câu chuyện này. Một truyền thuyết thành thị.”
“À thế thì chuyện này không còn là truyền thuyết trên thảo nguyên từ lâu rồi. Chỉ có điều là lần này, người ta kể lại là con bò Tây Tạng đã phát hoảng và nó rơi từ trên trực thăng xuống, đúng như trong truyện.”
“Rơi xuống ai?”
“Xuống gã trộm gia súc, người ta đoán vậy. Gã đó lang thang khắp thảo nguyên thu thập đám gia súc rồi đến thứ Năm lùa chúng tới nơi chiếc trực thăng sẽ chở chúng đi.”
“Chính vì chuyện đó mà họ bị thuyên chuyển đi nơi khác sao?”
“Chính vì chuyện đó mà họ bị giết ở nơi khác. Cô cho rằng đó là tai nạn chắc!”
“Người ta không giết ba anh lính chỉ vì họ đã trộm một con bò Tây Tạng.”
“Người ta đã khử họ để mấy trò ngu ngốc vặt vãnh của họ không thu hút sự chú ý đến những trò tệ hại còn lớn hơn nhiều.”
“Cái gì, họ còn làm gì tệ hại hơn sao?”
“Không phải họ, mà kíp bay vào thứ Năm tuần thứ ba.”
“Và kíp bay vào thứ Năm tuần thứ ba ấy đã làm gì?” Oyun sốt ruột.
“Này, tôi dừng lại ở đây. Tôi đã nói quá nhiều về chuyện này rồi. Nếu không phải vì thằng em tôi thì… Cô đưa tay ra đây!”
Anh ta lấy từ trong túi áo ra một cây bút, cầm lấy tay Oyun, rồi ghi gì đó lên lòng bàn tay cô.
Thứ Năm tới cô sẽ thấy!