Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 82 … vậy là tôi chỉ còn lại có Erdenbat thôi.

❊ ❊ ❊

Ánh mắt hai thợ học việc đang hoảng hồn trong nhà xưởng đã báo động cho cô. Cô lặng lẽ ra dấu để họ hiểu mình là cảnh sát, và họ dùng đầu ra hiệu bảo cô rằng chuyện xảy ra trong một phòng làm việc, ở tít trong cùng. Cô ra hiệu bảo họ rời đi rồi rút súng ra. Cô đã lần theo dấu vết của gã nhân viên bảo trì thang máy đặt bẫy Yeruldelgger vào ngày xảy ra vụ sát hại Colette, nhưng không hề trông đợi sẽ gặp cảnh nhốn nháo tại nơi này. Với tất cả các cuộc điều tra đang tiến hành, Yeruldelgger đang mất tăm đâu đó và Billy ở xa tít giữa thảo nguyên, cô đã mạo hiểm tới một mình. Cô tiến lại phòng làm việc qua một không gian đầy những dụng cụ máy móc bày bừa bãi, cẩn thận để không gây ra tiếng động nào. Cô áp sát cửa để cố lắng nghe xem những gì đang được nói bên trong.

“Nào, tới đi, bắn đi, nếu không thì phắn đi,” một giọng đàn ông cáu bẳn.

Cô cầm súng bằng cả hai bàn tay và vung chân đạp tung cửa. Người đàn ông lập tức quay ngoắt lại đối diện với cô, súng chĩa thẳng vào cô. Cô chỉ nhận ra ông vào khoảnh khắc siết cò và vừa kịp làm chệch phát bắn của mình.

“Mẹ kiếp! Yeruldelgger, ông làm gì ở đây vậy hả? Suýt thì tôi giết ông rồi đấy!”

“Hắn là Sergueï, gã sửa thang máy tại khách sạn Mongolia. Tôi tới để trò chuyện với hắn.”

“Với một khẩu súng trên tay à?”

“Như cô thôi, Oyun, như cô thôi.”

Cô cất súng và lắc đầu để cho ông thấy cô đã quá ngán ngẩm về ông rồi.

“Còn cô, cô làm gì ở đây hả?” Yeruldelgger hỏi.

“Theo ông thì thế nào? Làm công việc cảnh sát của tôi. Chúng tôi đã lần theo dấu vết và tìm ra địa chỉ của hắn sau khi xác định được danh tính hắn từ vân tay hắn để lại, như những điều tra viên giỏi.”

“Tôi đã nghĩ là hắn không để lại dấu vân tay.”

“Cả hắn chắc cũng tin là thế. Các dấu tay nằm ở phía trong bảng gắn nút bấm. Hắn đã phải tháo tấm bảng này ra để đấu lại đường dây, nhưng để lắp lại, hắn cũng buộc phải dùng tay giữ nó. Sau khi bắt vít tấm bảng vào chỗ cũ, đúng là hắn đã lau sạch mọi dấu vết, ngoại trừ các dấu tay nằm ở phía bên trong.”

“Khá lắm,” Yeruldelgger thừa nhận. “Cô chỉ có một mình, Billy không đi cùng cô à?”

“Tôi ước gì đang ở cạnh cậu ấy. Tôi sợ cậu ấy đang gặp rắc rối ngoài thảo nguyên với mấy cái toa tàu. Còn ông, làm thế nào ông tới được tận đây vậy?”

“Tôi đã cho một trong các đồng bọn của hắn học lặn,” ông vừa nói vừa đột ngột túm tóc Serguei.

Ông lôi gã ra ngoài phòng làm việc, gạt Oyun sang bên và đẩy gã vào tận trong góc xưởng, cạnh một máy trộn bê tông to.

“Này, ông làm gì thế hả?” Oyun la lên.

“Tôi muốn tên cả băng của hắn.”

“Không phải như thế này!”

Song Yeruldelgger không buồn nghe cô. Ông buông tóc Sergueï ra, gã này liền nhổm người lên để tự vệ, nhưng rồi ông lại khiến gã phải gập người làm đôi bằng một cú đấm móc vào sườn phải. Gã mất thăng bằng đồng thời nghẹt thở và viên cảnh sát nhân đó đẩy gã chúi đầu vào thùng trộn bê tông. Rồi ông dùng hai tay túm lấy hai chân gã đẩy vào máy trộn. Sergueï bị mắc kẹt trong tư thế khiến gã không thể tự mình chui ra được nữa.

“Yeruldelgger, dừng lại!” Oyun hét lên.

“Tôi muốn những cái tên này!” ông vừa trả lời vừa đấm vào công tắc điều khiển chiếc máy.

Một động cơ điện lập tức làm xoay thùng trộn, làm lăn nhào Sergueï đang cắm đầu xuống chổng mông lên ở bên trong. Rồi Yeruldelgger nhìn thấy một đường ống cắm vào một vòi nước, ông liền chĩa tia nước phụt vào trong thùng trộn. Nước giá buốt khiến Sergueï càng hoảng hốt.

“Dừng lại, đồ…”

“Tên của chúng, nói cho tao biết tên của chúng!”

Oyun đấm mạnh nắm tay vào công tắc điều khiển và thùng trộn dừng sựng lại. Yeruldelgger nhét ống dẫn nước vào giữa hai chân Serguei, kẻ vẫn tiếp tục la hét chửi rủa, và trong thời gian cô chạy đi vặn nước lại, ông đã xúc một xẻng xi măng trút vào thùng trộn rồi cho máy chạy trở lại.

“Tao muốn tên tất cả đồng bọn của mày.”

“Dừng lại, Yeruldelgger, dừng lại! Ông muốn hắn nói thế nào đây?”

Oyun lại bấm công tắc. Cỗ máy dừng quay vài giây, vừa đủ thời gian để Yeruldelgger trút thêm một xẻng xi măng nữa, nó văng tung tóe như mây khiến họng họ khô khốc. Một tràng ho sặc sụa làm Oyun nghẹt thở và ông nhân lúc đó để khởi động lại cái máy trộn bê tông.

Tiếng súng vang vọng khắp nhà xưởng và cái máy lại dừng lại. Cô đã bắn vào công tắc và nhìn chằm chằm Yeruldelgger bằng ánh mắt quả quyết.

“Sao hả, cô bắn tôi nếu tôi tiếp tục chắc?”

“Tôi sẽ không để ông giết gã này.”

“Cô nghĩ gì thế? Tôi không đời nào giết hắn. Tôi cần hắn để hạ gục cả băng.”

“Tôi tin là ông đã tóm được một tên khác trong băng rồi.”

“Tôi chưa bao giờ nói thế cả. Tôi đã nói là tôi cho hắn ta học lặn.”

“Ông lại còn làm gì thế nữa hả?”

“Chẳng gì cả. Hắn tự chết đuối. Băng sụp xuống, hẳn là vì sức nặng tội lỗi của hắn.”

“Mẹ kiếp, Yeruldelgger, ông đã trở thành thứ gì vậy? Tự nhìn ông đi! Toàn là thù hận, toàn là giận dữ, toàn là bạo lực. Tôi không còn nhận ra ông nữa, ông đã trở thành giống như ông ta rồi.”

“Cái gì, giống như cái gã đã giúp Erdenbat cắt cổ Colette ấy hả?”

“Không, giống như ông ta, như Erdenbat.”

Ông không trả lời ngay lập tức, thô bạo giúp gã Sergueï ướt sũng và tái nhợt chui ra khỏi máy trộn bê tông.

“Cô có lý, nhưng hẳn đó là cái giá phải trả. Cô có biết người ta dập tắt đám cháy trong rừng taiga như nào không? Bằng cách đốt một phần rừng taiga nằm xa phía trước đường lửa cháy. Lửa chống lại lửa. Đó là cái giá để bắt giữ Erdenbat, Oyun. Tôi là người phải trả giá và tôi sẵn sàng trả.”

“Vậy thì không có tôi nhé. Tôi đi tìm thứ gì để gã này lau khô người và tôi bắt hắn về sở. Tôi là cảnh sát ở đây. Còn ông tôi không còn biết ông là gì nữa, thế nên ông hãy làm điều ông muốn.”

“Hay quá, đúng là tôi có việc phải làm. Tôi đi đây.”

“Đi đâu?”

“Tới Pháp, tìm Gantulga,” ông vừa nói vừa rời ngay đi.

“Khỏi cần mất công chạy tới tận Pháp, thằng nhóc trở về rồi.”

“Gantulga đang ở Oulan-Bator à? Nó ổn chứ?”

“Nó đã từng rơi vào cảnh tệ hơn nhiều. Thằng bé đã bình phục. Một cảnh sát Pháp đã đưa nó về.”

Cô hy vọng trong giây lát rằng tin này sẽ khiến ông dừng lại, khiến ông quay lại bên cô, và họ sẽ cùng rời khỏi đây giải Sergueï đi, rồi đi gặp Gantulga. Song cô biết quá rõ Yeruldelgger.

“Hay quá, ông vừa nói vừa rời khỏi nhà xưởng, vậy là tôi chỉ còn lại có Erdenbat thôi.”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.