Solongo nhận được cái xác vào cuối buổi sáng. Một phụ nữ trẻ chừng ba mươi tuổi, vẫn chưa xác định được danh tính.
Nguyên nhân gây tử vong sơ bộ: mất máu ồ ạt sau khi bị cắt cổ. Cô ký hồ sơ vận chuyển rồi chỉ cho mấy người khiêng cáng chiếc bàn phẫu tích cô muốn dùng để giải phẫu cái xác này.
Vài giây sau, cái xác đã nằm trên chiếc bàn thép, trong túi nhựa đựng xác màu đen vẫn còn khóa kín. Cô đi găng giải phẫu tử thi vào, kéo mặt nạ che trước mũi, rồi đợi mấy người khiêng cáng ra ngoài qua cửa tự động. Cô không chấp nhận nổi xu hướng bệnh hoạn của họ muốn đợi tới khi cô đưa cái xác ra khỏi túi đựng. Với cô, cái túi người ta dùng để đựng xác chết có giá trị tương tự như phòng tối trong việc tráng rửa phim. Nó tách riêng hai giai đoạn hoàn toàn khác nhau. Giai đoạn đầy bạo lực, biến động, ồn ào, xoay quanh các nhân viên điều tra và cứu hộ tại hiện trường tội ác, với nạn nhân bị bỏ mặc không chút liêm sỉ với bi kịch của riêng mình, bị phơi ra giữa các nhân chứng, cảnh sát, đám người hiếu kỳ và nhân viên cấp cứu, dưới ánh đèn flash của cảnh sát và máy ảnh của các phóng viên. Sau đó đến giai đoạn của cô. Cuộc gặp riêng tư trong im lặng với một con người không quen biết. Quá trình kiểm tra bên ngoài thật lâu để tìm hiểu về người đã chết, cởi hết quần áo nạn nhân và rửa sạch chậm rãi, cẩn thận dưới tia nước vừa phải. Rửa sạch nạn nhân khỏi các vết máu, vết nôn mửa, tất cả những thứ bẩn thỉu mà dấu vết thu thập được về chứng từ trước đó sẽ kể lại những khoảnh khắc cuối cùng của nạn nhân. Rồi mổ xác ra để ghi nhận lại lần lượt mọi dấu vết của cuộc sống người này đã trải qua cho tới lúc chết. Cái xác sẽ tâm sự với cô, trong cảnh riêng tư của nhà xác, những gì nó đã trải qua, những việc nó đã làm, và kẻ nào đã giết nó.
Khi cảm thấy đã sẵn sàng, Solongo bật chiếc đèn mổ lớn lắp trên bàn rồi cắm micro để ghi lại những quan sát của mình. Rồi cô kéo khóa xuống và dừng khựng lại ngay khi khuôn mặt của người phụ nữ trẻ hiện ra.
“Ôi không!” cô thảng thốt.
Đôi mắt cô lập tức ướt nhòa, và cô cảm thấy tim mình như muốn xỉu. Cô cởi mặt nạ, tháo găng, rồi nhấc điện thoại.
“Tìm Yeruldelgger cho tôi, nhanh lên!”