Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 28 … hay vụ những va quệt ông gây ra.

❊ ❊ ❊

Một cơn gió Đông trỗi dậy trong đêm. Khi ùa xuống bao trùm thung lũng sông Tuul, cơn gió này đã ném tung cảnh ô nhiễm thành phố về tận những dãy núi trong khu Công viên Quốc gia Khustain Nuruu và vùng thảo nguyên Mandalgovi, để lại Oulan-Bator lạnh cóng dưới một bầu trời xanh bất động cùng mặt trời nhỏ trắng bệch. Yeruldelgger đi lang thang trong thành phố, giận dữ với chính mình. Ông không thích con người mình đã trở thành. Một ông sếp cáu bẳn. Dường như chẳng chút giáo dục nào tại Đệ thất Thiền viện còn sức ảnh hướng tới ông. Kiềm chế cảm xúc, năng lực im lặng, sức mạnh kiên nhẫn, ông chẳng còn kiểm soát nổi cái gì nữa. Ông tin mình đã từ chúng dựng lên được một pháo đài vô hình bất khả xâm phạm cho bản thân, nhưng nghề nghiệp ông theo đuổi đã khuất phục được sức mạnh trong ông giống như gió bào mòn những vách núi cao nhất theo thời gian. Hàng nghìn cuộc công kích hằng ngày với những điều ô nhục nhỏ nhặt, những thứ hèn hạ, xấu xa cùng những ghen tị quay cuồng kết hợp lại để biến thành những vụ trộm, những tội ác, những vụ giết người. Nghề nghiệp của ông chỉ cho ông thấy mặt đen tối của nhân loại. Nụ cười duy nhất ông còn giành giật lại được là nụ cười của những nạn nhân bị thương được cứu thoát vào phút chót, hay của những thân nhân đau khổ đành hài lòng với tên của một thủ phạm dù kẻ đó không hề hối hận. Thời gian qua, mỗi ngày ông đều cảm thấy nhu cầu khẩn thiết về một cái gì khác hơn. Thôi chạy quay cuồng, dù là trong đêm. Thôi lang thang trong cuộc đời mình như hôm nay ông đang làm trong thành phố…

Ông đã mua một túi bánh quy sữa khô chua gắt và cứng đơ từ một bà lão Bouriate bị cái lạnh biệt giam trong gian quán của mình. Ông vừa nhai bánh vừa quan sát thành phố dẫu sao vẫn đang sống quanh mình. Những cậu nhóc co đầu rụt cổ trong chiếc áo khoác lót lông hàng giả nhưng cổ áo lại mở phanh. Những nhà sư chân trần đi xăng đan, mặc sơ sài khi trời đang lạnh âm ba mươi độ chẳng khác gì họ vẫn mặc giữa cái nóng ngộp thở của mùa hè. Những người du mục mặc áo vạt dài truyền thống đã sờn, đứng bất động như lạc lối giữa đám đông mặc đồ kiểu phương Tây. Đèn nê ông kiểu châu Âu đã tắt nằm bên trên mấy tấm biển bằng chữ cái Cyrilic. Mấy người bán hàng chui trước những sạp hàng bày đủ thứ tạp nham. Những quầy bán kuushuur và buzz, nghi ngút thứ hơi nước béo ngậy thơm nức, gắn đầy áp phích quảng cáo cho thứ nước soda không đường mới nhất đang được ưa chuộng. Những khuôn mặt chai sạn vì gió táp và những mùa đông của cánh du mục lớn tuổi, những khuôn mặt bự phấn và thuốc chải mi của những phụ nữ hiện đại. Toàn bộ thế giới vừa bổ sung cho nhau vừa không ăn nhập với nhau này bị một dòng xe cộ không thể kiểm soát nổi cuốn đi theo dòng chảy của nó như những hòn đá bị bào mòn. Cần phải mất bao nhiêu thời gian để tất cả chỉ còn là những hạt cát giống hệt nhau trên cùng một bãi cát bên bờ một dòng sông khô cạn vì dzüüd giữa thảo nguyên vĩnh cửu?

Định mệnh cuốn mọi hòn đá của dòng sông tới nơi nó muốn, ngạn ngữ đã nói như vậy. Yeruldelgger nhận ra bước chân nặng nề mơ màng đã đưa ông tới tận quảng trường lớn, đối diện khách sạn Mongolia. Mệt mỏi vì những cuộc điều tra và bị ám ảnh vì Ganshü biến mất, ông gạt lớp băng trên một băng ghế bên đường rồi ngồi xuống. Những người đi xe hơi qua, hoặc mặc áo sơ mi trong chiếc Toyota mới tinh có điều hòa không khí, hoặc sùm sụp áo khoác trong những chiếc Ford cũ kỹ không có hệ thống sưởi, ngạc nhiên ngó nhìn ông. Ông lại nghĩ tới Colette. Tới cuộc sống làm gái gọi của cô ở Altai. Tới số tiền ông đã đưa cho cô để cô lánh đi một thời gian khi ông tóm cổ gã ma cô. Tới những lời tâm sự của cô về chuyện phá thai và thèm có một đứa con. Và cái tên Colette. Cái tên hành nghề cô đã chọn ngẫu nhiên để làm cho mình có vẻ gái Paris. Vì ông nói được chút ít tiếng Pháp, cô đã hỏi ông ý nghĩa cái tên đó và ông bịa ra câu trả lời. Cây lúa mì non. Cô đã thấy cái tên đó đẹp hơn tất cả các đóa Hoa Sung Túc và Trái Tim Mặt Trăng khác trên những thảo nguyên mênh mông cằn cỗi.

Cô đã chết trong khách sạn lớn xây từ thời Xô Viết với mặt tiền khắc khổ còn chưa được cải tạo. Một khối nhà lớn hình chữ “L” với sảnh tiếp tân và các phòng ăn tọa lạc ở cạnh nhỏ còn tất cả các phòng ngủ nằm ở cạnh lớn, giống hệt nhau, nằm dọc những hành lang giống hệt nhau, được bố trí thành mười tầng giống hệt nhau. Khu phòng ngủ kết thúc bằng một bức tường gần như kín mít nằm vuông góc với đại lộ. Một cột dọc chỉ có một ô cửa sổ bé xíu ở mỗi tầng, nằm chính giữa, đánh dấu vị trí tận cùng của mỗi hành lang.

Cùng với đó, lơ lửng ở khoảng giữa các tầng, có một hàng cột cờ màu trắng trên đó uể oải phất phơ chừng chục lá cờ ngoại quốc. Yeruldelgger vô thức tìm kiếm lá cờ Pháp nhưng không thấy. Ông dừng lại vài giây ngắm nhìn mấy lá cờ. Ngắm nhìn mấy lá cờ. Mấy lá cờ… Rồi đột nhiên ông nhảy bật lên. Một chiếc taxi bị bất ngờ tưởng ông sắp băng qua đường nên lập tức bấm còi inh ỏi. Nhưng Yeruldelgger vẫn đứng sững tại chỗ, đếm đi đếm lại các tầng nhà, kiểm tra các lá cờ rồi xem đồng hồ. Tất cả đều ở đây, trước mắt họ. Chỉ cần bỏ thời gian quan sát. Hiện trường vụ án bao gồm cả bên ngoài nơi xảy ra tội ác. Tất cả họ đều biết điều đó, ấy vậy nhưng chẳng có ai buồn ra ngoài kiểm tra. Ông đếm thêm lần nữa, ghi lại thời gian và vị trí mặt trời, rồi lấy chiếc iPhone ra chụp một bức hình khách sạn Mongolia. Giờ ông đã biết phải đi đâu. Ông băng qua dòng xe cộ đang giận dữ mà chẳng bận tâm tới những lời chửi rủa, những tiếng còi xe inh ỏi hay những vụ va quệt ông gây ra.

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.