“Ở đây, anh bạn, cậu có ít nhất một kílô hành, nửa livre bơ và một ly vang Calvados đầy trong món dạ dày cuộn đó. Louis Bé là người duy nhất nấu món này như vậy bên ngoài Ferté-Macé. Cậu sẽ chẳng tìm thấy nó ở bất cứ đâu khác. Được hầm âm ỉ tám giờ trong chiếc tô sành trên ngọn lửa đốt bằng củi cây phỉ. Và chỉ có dạ dày với chân bò đã trưởng thành, ái chà! Không còn là ẩm thực nữa, nó đã trở thành di sản văn hóa. Và đừng có nói với Louis Bé rằng cậu thích món nước xốt, bởi vì không có nước xốt ở Ferté-Macé, chỉ có nước cốt thôi. Nước cốt, anh bạn ạ. Nào, chúc ngon miệng!”
Họ lặng lẽ thưởng thức món dạ dày cuộn và Zarza ngạc nhiên khi thấy mình thích nó. Dẫu vậy, cuối cùng anh cũng nói tiếp về cuộc điều tra.
“Về phần cửa hàng MacDo, ông có thể lấy ra tất cả những gì ông có về hồi đó: kho lưu trữ ở tòa báo vịt cồ của ông, các mối liên hệ với nhân viên điều tra, danh sách nhân chứng? Về phần mình, tôi sẽ đi tìm hiểu ở cơ quan cũ xem họ có gì hay không. Một vụ trong đó cảnh sát Pháp bị xỏ mũi chắc chắn phải để lại dấu vết. Khi đã tập hợp được tất cả, chúng ta sẽ bình tâm xem xét tiếp vụ này. Tôi sẽ lục lọi qua các phòng làm việc của Dzanouni. Đây là điểm chung giữa vụ bắt cóc ở cửa hàng MacDo năm 2003 và cái chết của những đứa trẻ hiện nay. Nếu trực giác của chúng ta chính xác, có một gã đã từ Mông Cổ tới giết bà ta và để xác bà ta dẫn chúng ta tới xác của một kẻ vô danh đã chết có lẽ từ thời điểm xảy ra vụ việc ở cửa hàng MacDo. Đây là nguyên nhân khiến ta phải tìm hiểu tất cả những chuyện này. Nhưng tôi cũng muốn tìm hiểu xem lũ trẻ làm gì ở đó. Tôi sẽ đi gặp mấy người bên BAC. Họ nói về chúng như thể đó là băng trộm nhí có tổ chức hoành hành trong vùng.”
“Tôi sẽ rất ngạc nhiên nếu họ đón tiếp cậu niềm nở. Cậu đã ít nhiều làm họ mất mặt trong vụ đó, phải không nào?”
“Không sai. Nhất là khi họ sẽ bắt tay vào tìm thằng bé mà không tìm thấy nó!”