“Sao rồi?” Solongo hỏi.
Người phụ nữ trẻ không muốn để lộ nỗi lo lắng của mình. Cô rót trà cho Oyun, lúc này lại quay vào lều. Bất chấp cái lạnh, cô đã ra ngoài ba lần để trả lời những cuộc gọi tới điện thoại di động của mình.
“Sao rồi hả?”
Oyun nhét điện thoại vào túi quần rồi quỳ gối ngồi xuống gần chiếc bàn thấp. Cô áp hai bàn tay quanh tách trà để sưởi ấm.
“Đã ba lần em ra ngoài để chị không nghe thấy gì. Em đang giấu chị chuyện gì vậy? Chuyện của Yeruldelgger ấy, đang nghiêm trọng thêm với Yeruldelgger à? Em có thông tin về cuộc điều tra sao?”
“Chị nhầm rồi!” Oyun trả lời. “Chuyện này chẳng liên quan gì tới Yeruldelgger cả!”
“Vậy thì liên quan tới ai đây? Em có khó khăn à?”
Solongo đã trở thành bạn gái của Yeruldelgger từ khi Uyunga, vợ ông, rời xa ông. Ông và Solongo giống như một núi đá giữa biển nước. Họ hẳn có thể sát cánh bên nhau trọn đời, ông bất động và vững chãi, còn cô sâu thẳm và bình lặng. Nhưng khi vụ việc đất hiếm làm ông bị suy yếu, lớp vỏ bên ngoài của Yeruldelgger bị rạn nứt, và những vết sẹo đau đớn lại hở hoác ra. Khi đó Solongo đã chảy vào ông qua vết nứt như một làn nước mát để làm dịu đi những cơn ác mộng của ông.
Cả Oyun cũng phải chịu đựng giày vò. Một đám du đãng đã hiếp cô, và cô bị bỏ mặc, bị coi như đã chết với một viên đạn trúng tim. Yeruldelgger đã cứu sống cô. Thoạt tiên là khỏi các vết thương vào thời điểm xảy ra biến cố, rồi sau đó là khỏi những cơn ác mộng trong suốt những tháng tiếp theo. Solongo còn hơn cả bác sĩ pháp y của Sở Cảnh sát và Yeruldelgger còn hơn cả cộng sự của cô trong đội cảnh sát hình sự. Cả ba được ràng buộc với nhau bởi nhiều thứ hơn chỉ một tình bạn. Yeruldelgger đã giải thích với họ vào một buổi tối rằng họ cùng nhau chia sẻ một linh hồn.
“Em chẳng có khó khăn nào cả, Solongo. Thực ra, nếu xét đến hoàn cảnh, thậm chí em còn thấy hơi xấu hổ khi thú nhận điều đã xảy đến với mình…”
“Cái gì? Em có ai đó à?” Solongo hỏi.
“Phải… Anh ấy gọi cho em. Chính là anh chàng lính đã giúp em trong vụ điều tra về đống xác chết…”
“Có phải anh chàng lính đã ở cùng em khi em bẻ gãy cái chân đông cứng mà em mang về cho chị không?”
“Phải, chính anh ấy đấy. Em không hiểu mình bị làm sao nữa, em không biết làm sao em có thể…”
“Làm sao em có thể làm gì: lật sang trang mới à? Hay học lại cách hạnh phúc? Lại ngay đây ngồi cạnh chị và kể hết cho chị nghe nào!”
Solongo ngồi tựa lưng vào chiếc giường truyền thống lớn bằng gỗ sơn rồi vẫy Oyun nhích lại sát mình.
“Chị nghe này, Solongo, em thấy không thoải mái khi kể chuyện của em trong khi chị đang lo lắng cho Yeruldelgger.”
“Oyun, chị không lo cho Yeruldelgger. Chị chẳng bao giờ lo cho Yeruldelgger cả.”
Oyun biết Solongo đang nói dối chính mình, nhưng cô hiểu người phụ nữ trẻ muốn nói gì. Cho dù họ có lo lắng cho ông hay không, Yeruldelgger luôn thoát khỏi những tình huống dường như vô cùng nguy hiểm với ông.
Cô thoải mái tựa người vào vai Solongo, và kể cho Solongo nghe chi tiết mối tình chớp nhoáng của mình với Gourian. Cô sắp sửa kể với Solongo chuyện mình đã dám bắt anh ta dừng xe giữa thảo nguyên để nhảy bổ vào anh ta như thế nào thì điện thoại của cô lại đổ chuông. Oyun nhảy bật dậy như một cô bé con rồi vừa bước đi vừa cáo lỗi bằng một cử chỉ tươi cười để ra khỏi lều. Cô không kịp làm thế. Oyun đứng ngẩn người ra một lát nhìn điện thoại của mình rồi quay về phía Solongo, vẻ lo ngại.
“Chị có quen ai tên là Ganzorig không?”
“Không, ai vậy?”
“Em không biết. Một thanh tra vừa báo với em có một tay tên Ganzorig đến gây chuyện ở trụ sở về Yeruldelgger. Tay khốn Bekter kia thì đang hối hả tới Sở, và có vẻ chúng ta cũng phải tới đó.”
“Bây giờ? Giữa đêm sao?”