Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 61 À, nếu là khía cạnh ám muội mời thì đi thôi!

❊ ❊ ❊

Họ đã về tới Honfleur trong vòng chưa đầy mười phút. Zarza bảo Soulniz chạy ngược chiều vào phố Brûlée nếu ông có thể. Họ rẽ vào phố này đúng lúc chiếc xe lại chuyển bánh trước mặt ngôi nhà và người lái xe liên tục nháy đèn pha báo hiệu với họ. Vì họ tiếp tục phóng xe tới, một bàn tay chìa ra khỏi cửa xe và bật đèn chớp xanh trên nóc xe. Tiếng còi hụ cáu kỉnh lập tức rú lên.

“Đừng có chậm lại, lao thẳng trước mặt họ,” Zarza ra lệnh cho Soulniz, người cảm thấy hào hứng khi tuân lệnh anh.

Hai cánh cửa chiếc xe cảnh sát cùng mở xòe ra hai bên như mào của một con nhông đang nổi giận và mấy người của BAC lao ra khỏi xe, hung hãn và đầy đe dọa. Khi Zarza cũng ra khỏi xe, họ đứng sững tại chỗ rồi rút súng ngắm vào anh, trước khi nhận ra anh…

“Tôi phải bắn ai trước trong hai vị đây, thưa trung úy?” Zarza bình thản hỏi.

“Anh chỉ cần động đậy một ngón tay là đi tong đôi quả lắc liền.”

“À,” Zarza thở dài với Soulniz cũng vừa ra khỏi xe, “chất thơ của các vị cảnh sát thực địa!”

“Anh, anh chàng trưởng ga, đưa xe của anh rời khỏi đây. Còn ông, đồ nhúng mũi vào chuyện người khác, mời ông vào sau xe ngồi cạnh thằng nhóc, chúng tôi sẽ giải ông đi.”

“Vì lý do nào vậy, thưa đại úy?”

“Chứa chấp đối tượng phạm pháp, thế được chưa?”

“Với bảy đứa bạn chết khát bị nhốt trong một chiếc container, tôi có cảm tưởng thằng bé là nạn nhân chứ không phải tội phạm, thưa đại tá.”

“Trước khi là nạn nhân của anh, thằng nhóc này là tay trộm của chúng tôi. Trộm cắp theo băng nhóm có tổ chức. Và nếu nó là kẻ trộm, ông nhà báo nửa mùa chủ nhân ngôi nhà nơi chúng tôi tìm thấy nó là kẻ chứa chấp nó. Chỉ đơn giản vậy thôi.”

“Đồng ý với ngài, thưa tướng quân. Với lũ dở hơi chuyện này chẳng bao giờ phức tạp cả, nhưng với ngài tôi sẽ coi là một ngoại lệ.”

“Anh bạn coi mình là ai đây hả, anh chàng đường sắt?”

“Ngài sẽ yêu cầu ai đó giải thích cho ngài, thưa đô đốc. Ngài có điện thoại mang bên mình đấy chứ? Một cái bộ đàm, máy bi-bop, máy minitel, một công cụ nào đó cho phép ngài liên lạc với cấp trên? Ý tôi là một cấp trên có đủ thẩm quyền.”

“Anh nói gì hả?”

“Liên lạc với cấp trên cao cấp nhất mà anh biết. Bảo ông ta gọi điện đến bộ và yêu cầu nói chuyện với De Vilgruy. Ông ta sẽ sớm biết đó là ai, và hỏi ông ta xem anh bạn có quyền bắn Zarzavadjian không. Zarzavadjian. Với hai chữ z. Và tốt nhất anh bạn hãy làm ngay trong năm phút tiếp theo nếu không muốn kết thúc là chân loong toong ở bộ, đúng vậy đấy.”

Trong khi viên cảnh sát, bối rối trước đòn gió của Zarza, gọi điện cho cấp trên của anh ta, một bà hàng xóm cúi người qua cửa sổ nhà mình.

“Ông Daniel! Ông Daniel! Họ đã đập vỡ cửa sổ ra vào nhà ông. Tôi đã thấy bọn họ. Tay đang gọi điện thoại kia kìa, anh ta leo lên sân thượng nhà ông rồi đập vỡ cửa xông vào trong nhà mở cửa cho tay kia!”

“Lũ khốn!” Soulniz gầm gừ trong khi đi về phía cửa nhà mình.

“Này, không ai được nhúc nhích!” tay cảnh sát còn lại ra lệnh khi thấy Zarza theo gót ông nhà báo còn Gantulga, theo hiệu lệnh, cũng chui ra khỏi xe để đi đến chỗ họ.

“Này, cái quái gì thế hả!” tay cảnh sát đang gọi điện thoại hét lên. “Này? Không, không phải với ông, thưa ông, đó là… Sao cơ ạ? Thế nào cơ ạ? Vâng, thưa ông, vâng, vâng, chắc chắn rồi thưa ông…”

“Cứt!” tay cảnh sát còn lại thở dài khi thấy ba người biến mất vào nhà trong khi đồng nghiệp của anh ta vừa ngắt máy vừa lắc đầu.

“Mẹ kiếp, xem kìa, bọn ta có vẻ thế nào hả?”

“Như thằng ngốc, anh bạn. Bọn ta có vẻ như lũ ngốc, và thêm nữa cái gã huênh hoang kia, hắn ta đã cảnh báo với chúng ta.”

“Tại sao, hắn là ai hả?”

“Quên đi, tốt hơn hết là đừng biết làm gì. Nhưng tin tôi đi, hắn có ô từ ô của ô đấy.”

Hai người để nguyên đèn nháy để đám tài xế hiếu chiến đang sồn sồn lên vì bị chặn cứng giữa phố nản lòng, rồi đi vào trong nhà, lên lầu gặp Zarza, Soulniz và Gantulga.

“Nhìn xem lũ khốn này đã làm gì! Chúng đã đập vỡ kính cửa lửng và phá tung cửa phòng ngủ!”

“Mà từ bao giờ người ta khóa cửa phòng ngủ bằng chìa vậy!”

“Vẫn là như thế trong tất cả những ngôi nhà tử tế trước đây. Mỗi cửa một chìa.”

“Dù sao thì thằng nhóc chỉ việc mở cửa cho chúng tôi.”

“À thế à? Các người tin rằng bản mặt các người đủ để đám trẻ mở cửa cho các người chắc?”

“Này, chúng tôi còn hơn cả bắt quả tang nó nhé. Thứ nhất, thằng nhóc đã chuồn khỏi bệnh viện, và thứ hai, rất có thể nó đang ăn trộm trong nhà ông.”

“À thế à? Các vị tình cờ chạy xe qua phố và phát hiện ra một tay trộm nhóc con, người Mông Cổ, và mặc pyjama hả?”

“Nghe này, cho dù không phải là những James Bond nhập vào cảnh sát đường sắt, chúng tôi cũng là những cảnh sát đủ khá để nhận ra các vị đang muốn giấu thằng nhóc này sang một bên. Thế nên chúng tôi tới tìm nó ở nhà ông trước tiên và chúng tôi đã không nhầm.”

“Được rồi, giờ ta làm gì nào?” tay cảnh sát còn lại, hoàn toàn mất phương hướng, lên tiếng hỏi.

“À, một câu hỏi hay đây,” Zarza thốt lên. “Và câu trả lời đúng là các anh để thằng nhóc lại cho chúng tôi và biến khỏi đây.”

“Không đời nào, đây vẫn là cuộc điều tra của chúng tôi.”

“Khi anh bạn quay về tới đồn thì nó đã thành cuộc điều tra của tôi rồi. Không cay cú chứ?”

Tay cảnh sát thứ nhất từ chối bàn tay Zarza chìa ra cho anh ta và cố nén giận đi vào cầu thang. Người kia nán lại chưa đi theo anh ta ngay.

“Tôi thích thế này hơn,” anh ta nói, “bản thân tôi cảm thấy khó mà nặng tay với thằng nhóc sau những gì nó đã trải qua.”

“Thật đáng ngưỡng mộ,” Zarza đáp. “Anh biết quán của Louis Bé ở bên kia cửa sông chứ?”

“Anh lại còn phải hỏi tôi biết ông ta không á?”

“Chúng tôi quay lại đó ăn nốt bữa trưa. Nghĩa là mời anh tới đó cùng chúng tôi, tôi cần ai đó cho tôi biết tình hình các nhóm trộm cắp.”

“À… tôi không chắc chuyện đó sẽ làm bên tôi thích đâu.”

“Khỏi cần nói với họ. Anh chỉ tranh thủ lúc nghỉ ăn trưa thôi. Khía cạnh ám muội của nước Cộng hòa mời anh!”

“À, nếu là khía cạnh ám muội mời thì đi thôi!”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.