Yeruldelgger ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ, hai bàn chân sục trong lớp tuyết ở vệ đường, đằng trước quán hàng của ông lão. Cái bát đựng mấy chiếc bánh nhân thịt cừu hấp, béo ngậy và mềm đúng điệu, nghi ngút bốc hơi trong tiết trời lạnh giá giữa hai bàn tay đi găng dày sụ của ông. Ông ngồi quay lưng lại căn nhà lụp xụp của ông lão, một căn lán xây được chăng hay chớ bằng đủ thứ vật liệu tạp nham nghi ngút hơi dầu từ những chiếc kuushuur đang rán và hơi nước từ món buzz. Vài chai bia địa phương, mấy lon Coca và những bao thuốc lá nhập lậu bày rải rác trên tấm ván gỗ được dùng làm quầy. Món buzz hứa hẹn sẽ ngon tuyệt. Đột nhiên ông chợt nhớ tới lần cuối cùng ông gặp Colette và những chiếc kuushuur ngon lành họ đã cùng nhau thưởng thức. Đó là ngay trước khi ông bỏ lại cho lũ gấu trong rừng thân hình đang bị thương của một gã khốn kiếp từng sát hại cả một gia đình. Và giờ cả Colette cũng đã chết. Cô gái đã thay đổi cuộc sống như từng hứa với ông. Cô đã chuyển tới sống ở phía Nam thành phố, ở phía bờ bên kia sông Tuul, nơi đang cố gắng trở thành một khu mới của thủ đô. Đó là con phố cuối cùng ở bên mạn đó của thành phố, hai bên phố là dãy dài những căn lều nằm ken sít vào nhau. Chúng tạo thành một chuỗi hạt dưới chân ngọn đồi Các Biểu Tượng, uốn lượn mềm mại về phía Nam cho tới tận khối đá hoa cương mạnh mẽ của ngọn núi thiêng Khogno Khan. Khi trời quang đãng, tầm nhìn từ căn lều của Colette hẳn rất cuốn hút và bình yên. Yeruldelgger tháo găng tay bên phải ra, véo một miếng buzz rồi ăn ngon lành. Như thể ông đang nhai rau ráu thời thơ ấu. Ông không rõ ông lão còn biết làm gì khác nữa không, nhưng ông cụ quả là biết nấu món patê và thịt cừu béo. Những chiếc bánh nhân thịt cừu có kích thước vừa đủ để phồng mồm nhai nuốt ngon lành, còn patê vừa đủ chắc để nằm nguyên trong miệng nóng hổi và chỉ tứa ra thứ mỡ béo bỏng giãy của nó sau cú nhai đầu tiên để giải phóng phần nhân thịt.
Và thậm chí trong món thịt cừu kia chắc chắn còn có một ít thịt dê! Yeruldelgger đứng dậy, cầm cái bát trên bàn tay đi găng, dùng bàn tay còn lại bốc những chiếc bánh buzz bốc hơi nghi ngút để ngốn ngấu từng chiếc một, rồi đi về phía căn nhà. Ông lão, khuôn mặt dãi dầu khắc khổ, cái cổ gầy guộc lọt thỏm trong cổ chiếc áo vạt dài truyền thống màu xanh dương đã sờn, nhìn người cảnh sát bước lại gần qua lối vào không có cửa chớp của gian lán sực mùi dầu rán.
“À, cuối cùng thì cậu cũng quyết định rồi!”
“Tôi quyết định gì, thưa cụ?” Yeruldelgger ngạc nhiên.
“Hỏi xem tôi biết những gì về Altantsetseg, chứ còn gì nữa?”
“Và làm thế nào cụ biết tôi tới đây hỏi chuyện đó?”
“Vì cậu là cảnh sát.”
“Làm thế nào cụ biết cả chuyện đó? Rõ ràng đến vậy sao?”
“Điều có thể thấy rõ, đó là trái tim cậu đang bị tổn thương. Vì thành phố này, vì cách mọi người trở thành, vì những gì cậu làm để kiếm sống, vì những điều cậu không còn có thể làm cho những người khác. Bên ngoài cậu mạnh mẽ, nhưng trong lòng cậu đang khóc. Trong khi cậu muốn ngọn núi thiêng đưa cậu tới gần trời hơn, thì cậu lại có cảm giác cả ngọn núi đè nặng lên đôi vai cậu. Cậu biết người ta sẽ lại tấn công cậu, hết lần này tới lần khác, và cậu sẽ trụ vững. Cậu biết có những người yêu quý cậu, nhưng cậu không biết phải yêu quý họ như thế nào. Cậu muốn lập lại trật tự trong cuộc sống của cậu và trong thành phố, nhưng cậu chỉ có thể làm điều đó bằng sức mạnh và giận dữ. Cậu mang tới cái chết để trừng phạt trong khi cậu đã nhận được Bài học. Cậu đã cứu Altantsetseg, dẫu vậy cô gái đã chết vì cậu…”
“Đợi đã! Tại sao cụ lại nói thế?”
“Bởi vì đó là điều tôi nhìn thấy trong phần hồn của cậu,” ông lão bình thản trả lời.
“Tôi không nói về cái đó!” Yeruldelgger cắt ngang. “Tôi mặc xác việc cụ nghĩ tôi là ai. Nhưng tại sao cụ lại nói cô gái chết vì tôi?”
“Vì cậu nghĩ vậy và cảm giác tội lỗi đè nặng lên từng cử chỉ của cậu. Cậu cho rằng cậu lừa được ai đây? Altantsetseg đã chết và cậu tự trách mình song không biết vì sao lại làm thế.”
“Cụ là ai vậy?” Yeruldelgger đột nhiên cảm thấy bất an.
“Một người du mục sẽ chết trong thành phố. Một ông lão gìn giữ ký ức của thảo nguyên thời thơ ấu.trong mùi vị những chiếc kuushuur ông ta làm. Một người xưa cũ. Một bậc tiền bối biết cách nhận ra những ai đang thống khổ. Cậu đã nhận được Bài học ở đâu?”
“Ở Đệ thất Thiền viện,” Yeruldelgger thì thầm.
“Đáng lẽ tôi phải nghĩ tới điều đó,” ông lão mỉm cười. “Vậy sao họ không tới trợ giúp cậu?”
“Họ sẽ làm điều đó khi đến lúc. Có lẽ họ đã làm thế rồi khi để cụ xuất hiện trên con đường của tôi…”
“Cậu làm tôi hân hạnh quá,” ông lão cụp mắt xuống trả lời, “khi nghĩ rằng những người ở Thiếu Lâm đã chọn tôi để làm dịu cơn giận dữ của cậu. Nhưng tôi e rằng những điều tôi phải nói với cậu, trái lại, sẽ còn làm cơn giận dữ ấy bùng to thêm. Altantsetseg đã tìm cách tới sống ở khu này cách đây sáu tháng. Cậu chính là người con bé đã trò chuyện cùng trong im lặng, phải không? Tôi cảm thấy rằng con bé được gửi tới đây cho tôi, và tôi đã tìm cho con bé một chỗ làm ở nhà ăn trường phổ thông 32. Con bé không muốn con trai mình trở thành con của một ả vô công rồi nghề.”
“Con trai cô ấy? Vậy là cô ấy có một đứa con sao?”
“Ganshü. Đó không phải là con trai con bé. Con bé rất yêu quý thằng bé. Con bé chỉ sống vì nó, như thể mục đích sống duy nhất của con bé là cứu nó khỏi cuộc sống như của mình.”
“Cụ nghe này, cụ có thể nói đơn giản để tôi hiểu cụ nói gì được không?” Yeruldelgger nài nỉ.
“Tôi đang nói tới một đứa trẻ mà con bé quyết tâm cứu khỏi cảnh đầu đường xó chợ. Một thằng nhóc của các khu phố, có thể là một đứa trẻ của các cống ngầm. Không phải con của con bé. Tôi nghĩ thậm chí con bé còn chẳng nhận thằng bé làm con nuôi nữa cơ. Mối liên hệ còn mạnh mẽ hơn thế: con bé đã chọn thằng nhóc. Con bé cho thằng nhóc chỗ ở, cho đi học, giám sát những người thằng nhóc hay gặp gỡ…”
“Những người thế nào?”
“Cả tốt lẫn xấu.”
“Hãy bắt đầu từ những người xấu.”
“Đám nhóc cùng độ tuổi với thằng bé, chẳng có gì nghiêm trọng cả. Những cậu nhóc chào đời với tất cả tổ ấm là một xó hôi hám dưới cống ngầm, với mặt đường nhựa thay cho thảo nguyên, và thay cho những con gió lộng là tất cả những thứ ô nhiễm này. Những tâm hồn bé nhỏ xám xịt thỉnh thoảng tìm đến ám ảnh Ganshü hoặc được thằng bé tìm đến gia nhập để rồi biến mất tăm suốt nhiều ngày liền.”
“Chỉ toàn trẻ con à?”
“Tất nhiên là không. Ở đâu có những tâm hồn bé nhỏ xám xịt, luôn có những linh hồn đen tối hơn lượn quanh…”
“Cụ đang nói đến ai vậy? Tôi không có nhiều thời gian để lãng phí đâu.”
“Tôi biết. Tôi hiểu rõ là cậu đang đuổi theo cơn giận dữ của mình và cậu đang vội. Cậu nói năng như một người bị săn đuổi giờ quay ra săn lùng. Cậu biết rõ là cậu sẽ không thể thoát khỏi tình thế đó theo cách này, phải không?”
“Tôi biết, thưa cụ, và đó là chuyện của tôi. Những linh hồn đen tối đó là ai?”
“Có gã người Touva đó, Salchak. Hắn từ Kyzyl tới cách đây vài tháng để bán ma túy cho khách du lịch và lũ nhóc. Gầy như que củi, ánh mắt láo liên, mặc áo bu dông da sáng màu và lúc nào cũng cúi gằm. Cậu sẽ gặp gã đó quanh bức tượng Phật lớn, hoặc gần Đài Tưởng niệm. Một kẻ khác là tay Bouriate người gốc Krasnokamensk. Gã này còn tồi tệ hơn. Gã thường được gọi là Knyaztsy, nhưng đó không phải tên gã. Đó là tên người ta đặt cho các phiên vương nhỏ thời phong kiến ở quê hương gã. Những kẻ nhân danh các ông hoàng quyền uy hơn đi thu tiền cống nạp của dân chúng. Hắn để tâm nhất tới lũ con trai. Hắn không bán ma túy cho chúng. Hắn tổ chức lũ nhóc thành từng nhóm nhỏ, thỉnh thoảng hắn còn chơi bóng đá với chúng. Tôi không biết hắn dạy chúng làm gì, song những trò của hắn chẳng hề lương thiện.”
“Ấu dâm à?”
“Tôi không tin là thế. Hy vọng là không phải. Nhưng gã Bouriate này có tâm địa đen tối và trái tim sắt đá hơn gã Touva. Hãy tìm gã Touva và cậu sẽ tìm ra Knyaztsy.”
“Tôi biết nghề của mình!” Yeruldelgger khó chịu.
“Cậu biết quá nhiều thứ với một người đi hỏi, nhưng dẫu sao cũng nên cảnh giác: tôi biết cậu có thể tìm ra gã Touva, nhưng còn gã Bouriate kia, hắn sẽ nhận ra ngay một cảnh sát giữa đám đông quân nhân mặc thường phục.”
Yeruldelgger quan sát ông lão, rõ ràng ông lão đã chấm dứt câu chuyện.
“Cụ còn có thể nói gì với tôi nữa?”
“Món buzz của cậu lạnh ngắt rồi!”
“Xin lỗi cụ nhé, những cái bánh ngon tuyệt trần.”
“Cậu muốn nữa không? Hay là ít kuushuur?”
“Không, thêm buzz đi, nếu cụ mời tôi ăn nữa…”
Ông lão hối hả bước vào gian lán gỗ và những cuộn hơi thơm ngào ngạt bốc lên từ nồi cừu hầm làm căn lán chìm trong màn sương. Yeruldelgger thấy một cái bát bốc hơi nghi ngút và đưa tay cầm lấy nó qua làn hơi nước ngon lành đang tụ lại trong không khí giá buốt và nhanh chóng đông cứng lại trên cổ tay áo mình.
“Bây giờ cụ nói cho tôi biết xem những người tốt mà cậu con trai của Altantsetseg hay lui tới là ai được không?” viên cảnh sát lên tiếng trong khi làm bỏng môi vì một chiếc bánh nhân thịt cừu bốc hơi nghi ngút.
“Tôi muốn cậu ăn xong mấy cái bánh nhân thịt cừu trước đã,” ông lão đáp.
“Cụ sợ là mấy cái bánh này cũng bị nguội mất à?”
“Không, tôi sợ những gì tôi nói sẽ làm cậu nguội đi!”
“Thế là sao?” Yeruldelgger hỏi, đột nhiên trở nên lo ngại.
“Một cậu nhóc để mắt tới Ganshü. Một cậu nhóc cùng độ tuổi, với ít nhiều tính cách giống như cậu vậy. Ở chỗ Đệ thất Thiền viện cũng có những đệ tử nhập môn rất trẻ đúng không?”
“Gantulga!”
“Phải, tôi từng nghe thấy cái tên này. Một tâm hồn đẹp, nhưng mãnh liệt, giống như cậu vậy. Cậu ta chẳng bao giờ mặc tăng phục của các tiểu hòa thượng và có đủ những cử chỉ và cách nói năng của lũ trẻ đường phố.”
“Thằng bé đúng là một đứa trẻ đường phố mà. Nó ở đâu?”
“Tôi tưởng các môn đệ của Đệ thất Thiền viện biết rõ vị trí của nhau qua ý nghĩ chứ?”
“Tôi nhận được Bài học khi còn trẻ… Theo phong tục, tôi là đứa trẻ được chọn để dạy dỗ ở chỗ các nhà sư, và vận may đã quyết định rằng nơi ấy là Đệ thất Thiền viện. Nhưng tôi đã quên mất nhiều thứ. Cậu nhóc đó ở đâu?” Yeruldelgger hỏi lại.
“Nó đã biến mất ít lâu sau Ganshü. Nhưng có thể cô nhóc biết hai thằng bé ở đâu.”
“Cô nhóc? Cô nhóc nào?”
“Con gái của cậu, có thể nói như thế. Cùng ánh mắt, cùng sự giận dữ, cùng sức mạnh. Luôn mặc đồ đen, và đeo khuyên khắp người.”
“Có những vết bỏng phải không?” Yeruldelgger cắt ngang.
“Phải, gần như không thể nhận ra, nhưng đúng, khi cái lạnh làm làn da trên má phải cô bé sắt lại một chút. Sẹo lành rất tốt. Hẳn là mỡ gấu lâu năm và nhựa cây keo rồi. Và cả mạng nhện nữa…”
“Saraa!” Yeruldelgger thốt lên, đánh rơi mấy chiếc buzz.
“Có thể lắm,” ông lão đáp. “Cô nhóc không bao giờ xưng tên cả. Cô nhóc cũng thích món buzz của tôi hệt như cậu vậy. Cô nhóc luôn muốn ăn món này mỗi lần tới đây quay phim Ganshü.”
“Tại sao con bé lại quay phim con trai của Altantsetseg?”
“Nó là con gái cậu, cậu phải biết chứ!”
“Đừng bỡn với chuyện này,” Yeruldelgger đột nhiên cắt ngang đầy đe dọa. “Nói cho tôi những gì cụ biết!”
“Chẳng có gì đáng để cậu nổi quạu lên. Cô nhóc và anh chàng hòa thượng tí hon kia thực hiện phóng sự về Ganshü cho blog của cô nhóc.”
“Blog của con bé?”
“Thứ nhật ký vô cùng riêng tư và cũng hết sức công khai của giới trẻ ngày nay!” ông lão giễu cợt.
Ông lão ngồi xổm trong căn lán và biến mất khỏi tầm mắt của Yeruldelgger trong giây lát, rồi xuất hiện trở lại trong khi đang thoăn thoắt bấm một chiếc Samsung Galaxy Tab.
“Xem này!” ông lão vừa nói vừa đưa chiếc máy tính bảng cho viên cảnh sát: Ovooïd, đó là blog của cô nhóc. Cái tên được chọn thật thích hợp, cậu không thấy vậy sao?”
Yeruldelgger không nói không rằng nhận lấy chiếc máy tính bảng, không thể rời mắt khỏi màn hình. Không gì để lộ ra Saraa trong những nội dung được hiển thị, ngoại trừ việc tất cả đều giống con gái ông. Phông nền đen, tên gọi thách thức truyền thống, và nhất là dòng tiêu đề phụ: Bố cáo về cái chết của một dân tộc vĩnh cửu. Đó là tất cả sự phẫn nộ của con bé. Sự phẫn nộ của con gái ông, người nhận thấy mình có liên quan tới cái chết của Colette theo một cách mà ông vẫn chưa thể hình dung ra, và của Gantulga, cậu nhóc gan dạ từng chui xuống cống ngầm của thành phố để cứu Saraa thoát khỏi cái chết ghê rợn trong cuộc điều tra trước đó. Hình ảnh cậu nhóc nhảy múa trong đầu ông, làm lẫn lộn hết các manh mối.
Đó là thời điểm rất tồi tệ mà hai người đàn ông đã lựa chọn để xuất hiện.
“Tôi đoán mấy vị này là bạn của cậu phải không?” ông lão lên tiếng bâng quơ trong khi cẩn thận lấy lại chiếc máy tính bảng, đưa mắt nhìn ra sau lưng Yeruldelgger.
“Dạo này tôi chẳng có mấy bạn bè…”
“Cậu nói phải, mấy người này không phải là bạn bè,” ông lão kết luận trong khi rút lui vào trong căn lán của mình.
Yeruldelgger quay người lại và lập tức nhận ra hai thanh tra Ban Đặc vụ. Nhưng đám cảnh sát non choẹt này mắc chứng gì mà thích giống người hùng trong phim Mỹ đến vậy? Hai anh chàng này đang đóng vai Men in Black với cặp kính Ray-Ban bất chấp chuyện mây bụi đã che khuất mặt trời từ ba ngày nay. Trước khi hai tay này xông tới chỗ ông, Yeruldelgger bất giác hy vọng ít nhất một trong hai người họ thích những chiếc bánh buzz thịt cừu béo ngậy.