Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 45 Thằng chó đẻ!

❊ ❊ ❊

Soulniz đứng áp một bàn tay lên vai bạn, bàn tay kia áp lên chính tim mình, cố gắng lấy lại nhịp thở bình thường từ mười lăm phút nay. Ông đã tới nơi đầy hoảng hốt ngay sau vụ nổ súng, lảo đảo và thở hổn hển vì chạy quá nhiều. Đến phải tin rằng cảnh sát của ba vùng đã đổ dồn cả về cầu cảng Cách ly ở Honfleur. Cảnh sát và lính cứu hỏa, xe cấp cứu, hiến binh, cứu hộ. Với một người Đức bị chết và sáu người bị thương, trong đó có ba cảnh sát, sảnh lễ tân của khách sạn L’Absinthe bị coi là quá nhỏ, và lính cứu hỏa đã trưng dụng hiên nhà hàng làm bệnh viện dã chiến.

“Cậu hạ được hắn rồi hả?” cuối cùng ông cũng nói nên lời.

“Tôi đã bắn trúng hắn, tôi chắc chắn là thế.”

“Hắn đâu rồi?”

“Người ở trên tàu kéo lưới rà nghĩ anh ta đã thấy hắn nhảy xuống vũng tàu.”

“Với nước ở mười độ, hắn sẽ khó lòng ngoi lên được lắm.”

“Đúng ra thì không ai thấy hắn cả. Mặt khác tôi nghĩ là không ai thực sự quan sát. Người thủy thủ khi ấy phải chứng kiến một chiếc Mercedes đâm vào cái tàu cà khổ của anh ta, chiếc Mégane của mấy cảnh sát đang cháy giữa đường, và những người bị thương la liệt khắp nơi.”

Soulniz quan sát hiện trường. Một cảnh hỗn loạn thực sự kiêm màn bắn giết. Ông cũng để ý thấy cách mọi người nhìn Zarza chằm chằm. Đầy phẫn nộ. Rõ ràng là tất cả mọi người, cả cảnh sát lẫn nhân viên cứu hộ, đều coi anh là người phải chịu trách nhiệm về cuộc đổ máu này.

“Tốt hơn là chúng ta nên tránh đi. Cậu có muốn ngó qua một chút cầu cảng ở bên kia vũng tàu không?”

Zarza đồng ý và họ rời đi trước ánh mắt nghi ngờ của một viên cảnh sát, người này lập tức lại gần, bàn tay đặt trên bao súng.

“Này, anh không được rời khỏi hiện trường.”

“Đừng lo, khách hàng, chúng tôi sẽ quay lại. Chính tôi đã lôi các bạn anh ra khỏi lò nướng, thế nên tôi sẽ không rời khỏi hiện trường cho tới khi họ cảm ơn tôi. Trong lúc chờ đợi, đã có ai sang phía bên kia vũng tàu để kiểm tra chưa?”

“Phía bên kia à, để làm gì hả?”

“Vậy thì theo anh ai đã khơi mào tất cả việc này, là tay cớm đang đứng trước mặt anh và đang ở lại, hay kẻ mà người thủy thủ đã thấy nhảy xuống vũng tàu và chúng ta vẫn không tìm thấy?”

“Dù thế nào đi nữa, nếu nhảy xuống đó thì hắn cũng chết rồi. Nước quá lạnh.”

“À thế à, thế còn xác hắn, nó trôi dạt đi đâu rồi?”

“Cái đó là việc của cảnh sát đường sông. Họ chắc chắn sẽ đưa xuồng máy Zodiac tới.”

“Hẳn rồi. Sau hai năm nữa! Thế nên anh hãy đi cùng chúng tôi vòng quanh vũng tàu để tìm cái xác hoặc dấu vết chạy trốn của hắn.”

“Nếu hắn nhảy xuống, thì hắn đã chết rồi,” người cảnh sát nhắc lại.

Nhưng Zarza và Soulniz đã đi trước anh ta.

Khi tới cầu tàu ở phía bên kia của vũng tàu cũng là lúc Zarza nghe thấy tiếng rên rỉ và rút súng ra. Tiếng rên, gần như khó lòng nghe rõ, vọng lại từ một chiếc tàu kéo lưới rà neo ở cầu tàu. Anh ra hiệu cho Soulniz ở yên tại chỗ ông đang đứng, rồi ra hiệu cho viên cảnh sát thận trọng đi theo mình. Họ im lặng leo lên cầu và lập tức phát hiện ra xác một thủy thủ mặc áo vareuse màu xanh dương và một con chó Labrador còn non hấp hối nằm bên cạnh, mõm đầy máu. Con chó sắp chết, sườn bị đánh gãy. Khi thấy tình trạng vô vọng của con vật, Zarza quyết định rút ngắn nỗi đau đớn cho nó. Phát súng vang lên và xác con chó trượt vào sát bên xác người thủy thủ.

“Có vẻ anh ta đã bị bẻ gãy cổ,” Soulrtiz lẩm bẩm, ông đã tiến lại bên hai người và quan sát cái xác người thủy thủ tàu cá.

“Và kẻ làm việc đó cũng đã bẻ gãy sườn con chó của anh ta, nhưng hắn có lý do xác đáng.”

“Thế là sao?” người cảnh sát lo lắng. Zarza quỳ gối xuống cạnh xác con chó Labrador và dùng đầu ngón tay cạy miệng nó ra.

“Không phải mõm nó chảy máu, đúng thế!”

Anh moi từ giữa những chiếc răng nanh ra một mảnh thịt nhỏ đẫm máu và giơ lên cho hai người kia xem.

“Chúa ơi, cậu tin rằng…”

“Phải, gã đó tấn công người thủy thủ, con chó bảo vệ chủ của nó và cắn kẻ tấn công. Gã kia bẻ gãy sườn nó để hất nó ra, nhưng con chó không chịu nhả gì ra cả và gã đó rời đi thiếu mất một miếng bắp chân.”

“Gã khốn này đã thực sự làm vậy sao?”

“Rõ ràng là thế rồi, khách hàng. Một nhân chứng trông thấy hắn nhảy xuống nước trong cảng, và tại đây, ở bờ bên kia của vũng tàu, ai đó đã sát hại một thủy thủ và con chó của anh ta. Đây không phải là điều trùng hợp ngẫu nhiên.”

Anh đứng dậy để nhìn quanh cầu tàu, nơi đèn xe cảnh sát và xe cấp cứu đang nhấp nháy ở phía bên kia vũng tàu.

“Gã này mặc nguyên cả măng tô da nhảy xuống nước lạnh chưa đến mười độ, hắn bơi bốn mươi mét ngầm dưới nước để không bị phát hiện, rồi vẫn còn đủ sức để trèo lên một chiếc tàu kéo lưới rà và giết một thủy thủ cũng như con chó của anh ta chỉ bằng tay không? Chưa kể tôi chắc chắn đã bắn trúng cánh tay hắn. Gã này là thứ gì vậy?”

“Tarass Boulba. Nhưng thứ cậu đang cầm trên đầu ngón tay có lẽ sẽ nói cho chúng ta biết hắn thực sự là ai. Ít nhất lần này, về mặt lấy mẫu ADN, chúng ta đã có thứ cần phải có, đúng không nào?”

“Máu!” Zarza hét lên và nhảy xuống khỏi tàu. “Một khi thiếu mất mảnh thịt này, gã đó chắc chắn phải chảy máu như gà bị cắt tiết. Có lẽ ta có thể bám theo dấu vết hắn.”

Họ nhanh chóng phát hiện ra những giọt máu trên mặt đất và lần theo cho tới tận lối ra cầu tàu.

“Ở đằng kia có gì vậy?” Zarza hỏi Soulniz đang thở hổn hển.

“Ở trước mặt dẫn tới tận vũng tàu Carnot, về bên phải là một bãi để xe. Của vũng tàu Trung tâm.”

“Chúng ta vào trong đó từ phía này chứ?”

“Nếu đó là điều cậu nghĩ, đó là một bãi xe của hãng Vinci. Chắc chắn có hàng rào và camera an ninh.”

“Khỏi cần,” Zarza bật thành tiếng. “Một gã như thế, hắn sẽ không cần lấy vé đâu. Tôi cược với ông rằng chỉ đơn giản là hắn đi thẳng qua đó.”

Đúng như Zarza trông đợi, các dấu vết cắt ngang bãi để xe rồi đi ra ở phía bên kia, trên kè Tháp, ở chỗ một khách sạn mang cùng tên trong một con hẻm nhánh. Tại đây, kẻ đào tẩu bị thương đã dừng lại, họ tìm thấy một vũng máu nhỏ và đó cũng là chỗ trống duy nhất giữa những chiếc ôtô đỗ bừa bãi.

“Hắn đã lấy cắp một chiếc xe!” Zarza than thở.

“Có thể đó là xe của hắn!” Soulniz nhận xét.

“Hắn ăn tối ở mé trên kia, cạnh nhà thờ. Tại sao hắn lại để xe ở đây?”

“Bởi vì có thể đây là khách sạn của hắn!”

Họ vào kiểm tra ở bộ phận lễ tân, nhưng không có khách hàng nào trùng hợp với một tay người châu Á to con.

“Chúng ta mất dấu hắn rồi!” Zarza kết luận. “Hắn sẽ quay lại chỗ xe của mình, bỏ cái xe lấy cắp lại rồi biến mất. Và chúng ta sẽ gặp may nếu hắn không đốt cái xe đó để khiến chúng ta mất thời gian thêm chút nữa!”

Cùng lúc đó, họ nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa vang lên ở phía nhà thờ.

“Thằng chó đẻ!”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.