Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 65 Tới Le Havre. Tại Pháp.

❊ ❊ ❊

“Tôi làm gì ở đây thế này?” Yeruldelgger thều thào.

Người đàn ông nọ, bé nhỏ và tròn trịa, khoác mảnh da lông thú buộc dây quanh eo, thắt lưng giắt khẩu súng ổ quay cùng con dao với dây đạn đeo chéo qua vai. Yeruldelgger cố nhỏm dậy nhưng một cơn đau như xé bùng lên ở vai. Ông ngã vật xuống nệm rơm nơi ông đang nằm.

“Những vết thương và vết cắn. Ông đang dần bình phục.”

Yeruldelgger cuối cùng cũng nhăn mặt ngồi dậy được. Tấm nệm rơm lót cỏ khô và chiếc giường không giát lò xo ghép lại từ mấy tấm ván được đẽo gọt sơ sài. Ông buộc phải nhổm dậy nhiều lần nữa mới có thể ngồi lên, đầu quay cuồng vì chóng mặt và chếnh choáng sắp buồn nôn. Ông lão quan sát ông làm điều đó mà không giúp đỡ.

“Bao lâu rồi?”

“Ba ngày.”

Bất chấp cơn đau đang giày vò cơ thể, Yeruldelgger đưa hai bàn tay lên ôm lấy mặt và xoa mặt bằng hai lòng bàn tay hộ pháp của mình. Vừa để buộc mình tin vào những gì ông trông thấy và nghe thấy, vừa để đánh thức bộ óc và bắt đầu suy nghĩ.

“Làm thế nào tôi đến chỗ ông được?”

“Belzebuth.”

“Belzebuth?”

“Một con sói. Đầu đàn của một bầy sói mà tôi cùng chia sẻ lãnh thổ. Ba đêm trước, chúng đã lôi ông tới tận đây rồi rời đi. Lại đây, tựa người vào tôi để tôi chỉ cho ông cái này.”

Người thợ săn ngồi xổm cạnh giường rồi quàng cánh tay không bị thương của Yeruldelgger qua vai mình. Viên cảnh sát ngạc nhiên trước sức mạnh của cặp đùi ông lão khi ông lão nâng ông dậy không chút khó khăn. Tấm chăn rơi xuống chân họ và Yeruldelgger nhận ra mình đang trần truồng. Người thợ săn giúp ông ra tận cửa lán, rồi mở cửa lán bằng một cú đá chân sau khi đã nhấc then cài lên. Cái lạnh châm vào hai bên hông và trán ông, xuyên vào các vết thương. Không khí giá buốt và đông cứng làm hai buồng phổi của ông như biến thành thủy tinh và nếu không có sự chống đỡ vững chắc của người thợ săn, chắc ông đã quỵ xuống. Khi trấn tĩnh lại, qua những bông tuyết dính trên lông mi, ông trông thấy con sói và nhớ lại tất cả.

“Giờ tôi nhớ ra rồi: chiếc trực thăng, đám lính, lũ sói… Ông có gì để ăn không?” ông vừa hỏi vừa tựa vào người ông lão.

Khi họ sắp quay vào căn lán, con sói hướng lên trời một tiếng tru dài. Họ quay người lại, và con sói nhìn họ hồi lâu, bất động, trước khi quay trở vào rừng. Khi nó đã biến mất trong bóng tối dưới các thân cây, tiếng tru của bầy sói vang khắp khu rừng.

“Bây giờ chúng biết rồi!” người thợ săn kết luận trong khi đẩy Yeruldelgger, trần như nhộng, quay vào trong lán. “Ragu sóc, hoặc đùi linh miêu. Đó là tất cả những gì tôi có!”

“Tốt lắm. Tôi cần sức lực để tiếp tục lên đường.”

“Để đi đâu trong tình trạng của ông?”

“Tới Le Havre. Tại Pháp.”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.