Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 55 … trong quán ăn của bà lão.

❊ ❊ ❊

Nơi này cũng giống như các thành phố hiếm hoi khác tại Mông Cổ. Những khu chung cư bê tông mọc lên vuông vức ở bất cứ chỗ nào. Một vành đai tạo bởi những căn lều bụi bặm cáu bẩn qua những mùa băng giá và nắng gắt. Những công trình theo hình cánh cung để tưởng nhớ cuộc tiến quân vinh quang về phía Đông, hay chiến thắng của người anh cả Xô viết trước người Nhật. Những xe thiết giáp Nga đặt trên bệ bê tông giả đá, những bức bích họa khổng lồ, những dãy nhà xếp thẳng hàng như doanh trại, những tàn tích của chùa chiền, những kiến trúc nhà thờ, những tuyến đường ray, các trụ bẻ ghi và một khu đầu mối đường sắt rộng nằm hứng gió bốn phương. Tất cả đều được xây dựng ở khoảng cách thận trọng xa khỏi các khúc uốn của sông Herlen mà chỉ có một cây cầu cũ bằng gỗ còn dám thách thức.

Yeruldelgger chạy xe vào Choybalsan khi đêm buông xuống, bỏ lại đằng sau bên trái mình cảng hàng không cày xới chính thảo nguyên mênh mông hoang vắng. Sau một khu đầu mối chằng chịt các tuyến đường ray và những toa tàu bị bỏ hoang tại nơi đáng lẽ được dùng làm ga hàng hóa, ông lao thẳng về phía Nam hướng tới dòng sông đóng băng cuốn trôi những tảng băng xanh lộn xộn, rồi rẽ phải chạy xe vào con phố thẳng tuột kéo dài từ Đông sang Tây. Cả thành phố dường như được tổ chức dọc theo trục duy nhất này. Yeruldelgger dừng lại hú họa trước một trong những quán ăn nằm dọc theo con phố. Ông đã kiệt sức và sắp chết vì đói. Nhà ăn chỉ là một căn lán gỗ và mùi bánh kuushuur lập tức làm dạ dày ông cồn cào. Ông gọi một lượng món này đủ để làm bà lão nấu bếp phá lên cười. Ông hỏi bà lão xem bà còn nấu món gì ngon nữa không. Món gì cũng ngon, bà lão trả lời ông, rồi lại phá lên cười khi ông gọi tất cả. Cuối cùng khi đã no nê, ông liền hỏi một khách sạn tử tế.

“Chàng trai,” bà lão vừa trả lời vừa dám xoa má ông, “một cậu chàng ăn như cậu thì nên giữ trong nhà. Nhưng tôi đoán là cậu tìm một cái giường để ngủ cho ngon sau một chuyến đi dài. Hãy đi quá khách sạn Kherlen, đi tiếp về bên tay phải cậu thêm năm trăm mét, tới tận East Palace. Nếu may mắn, bọn họ sẽ cho cậu một căn phòng trông ra hồ.”

Ông trả tiền bà lão thật hào phóng rồi làm theo lời khuyên của bà. East Palace trông giống đại lý bán xe hơi hơn là khách sạn, với tiền sảnh tròn lắp toàn kính nhìn ra bãi để xe như một sảnh trưng bày. Nhưng các phòng ngủ thì rộng rãi và có một phòng tắm đúng nghĩa. Ông yêu cầu một phòng có tầm nhìn ra hồ, và nhân viên lễ tân giải thích với ông rằng ông cũng được quyền sử dụng phòng tắm hơi và phòng chơi billiard. Thiếu chút nữa ông đã bị cám dỗ bởi một cữ tắm hơi, nhưng rồi nằm vật ra giường vì mệt thậm chí chẳng buồn cởi quần áo và lập tức ngủ thiếp đi, mê mệt vì chuyến đi và bữa tối no căng trong quán ăn của bà lão.

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.