Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 49 cảnh sát trưởng Yeruldelgger?

❊ ❊ ❊

Khi ông ra khỏi căn nhà gỗ nhỏ, người đàn ông đang hút thuốc chờ ông, tựa lưng vào chiếc xe hai cầu bất chấp giá lạnh. Yeruldelgger đi về phía anh ta không chút do dự. Sau khi đã giam cầm Khodorkovski tại YaG 14/10 lâu đến thế, thành phố này không khỏi nhiễm phải thói quen lúc nhúc khắp nơi những kẻ chỉ điểm, mật thám và đủ loại cớm chìm khác.

“Anh chữa bệnh ung thư cho mình đấy à?” Yeruldelgger hỏi.

“Ông không tin nổi ông đã nói đúng đến thế nào đâu. Ở đây, tại Krasnokamensk, hút thuốc cũng giống như uống siro khi bị viêm họng vậy.”

Anh ta búng đầu mẩu thuốc lá của mình thành một đường xoáy ốc rồi lên xe ngay sau Yeruldelgger.

“Chúng ta đi đâu bây giờ?”

“Tôi thấy ngạc nhiên là anh vẫn chưa biết điều đó.”

“Tất cả những gì tôi quan tâm, đó là biết khi nào tôi phải cho ông xuống xe.”

“Vậy thì chúng ta tìm một quán trà với cái ấm xa mô va to bóng loáng trên mặt quầy.”

“Hãy coi như đã tới nơi rồi,” người lái xe đáp bằng giọng khàn khàn.

Họ ra khỏi khu phố cũ với những ngôi nhà gỗ tồi tàn qua mấy con phố bùn lầy chạy vuông góc với nhau dưới hàng cây trơ trụi đen đúa, rồi chạy xe theo một tuyến đường dài đầy tuyết nâu xỉn đi thẳng về mạn Bắc. Qua những dãy chung cư quá lớn, dọc theo những con phố quá rộng, vòng quanh những công viên quá mênh mông. Một thành phố được xây dựng để xứng tầm với một tham vọng hoang tưởng. Để con người ta gục ngã ở đó vì mệt mỏi, kiệt sức vì những ngày bất tận trong khu mỏ. Không phải để họ sống tại đó. Mà để họ lưu lại đó, bị khép kín. Một thành phố khép kín, cấm tiếp cận với người nước ngoài và cả những người Nga từ các tỉnh khác tới cũng phải xuất trình hộ chiếu để được ở lại dưới sự kiểm soát ngạo mạn và thường xuyên của cảnh sát chính trị.

“Ông nghĩ sao về Borissovitch?” người tài xế hỏi, mắt không rời khỏi tấm kính chắn gió rạn chân chim vì va đập.

“Anh tin tôi ngây thơ vậy sao?” Yeruldelgger đáp lại.

“Chỉ là một câu hỏi thôi mà…”

“Nhắc tới Khodorkovski bằng cách nói là Borissovitch, như thế cũng là thừa nhận mình đã biết quá nhiều về ông ta để có mặt tại Krasnokamensk.”

“Đó là điều ông vừa thừa nhận đấy.”

“Phải, nhưng tôi nói với anh tôi có mặt ở đây là vì Đệ thất Thiền viện chứ không phải vì Ban Tám.”

“Điều đó cũng không ngăn ông biết nhiều hơn những gì ông muốn nói về Borissovitch.”

“Anh hãy nói thế với những người sử dụng anh.”

“Người ta trả tiền cho tôi vì những việc kiểu này,” anh ta trả lời không chút e dè.

Họ im lặng tiếp tục chạy xe qua những đô thị đổ nát dành cho công nhân. Lũ trẻ mặc quần áo thể thao hàng nhái đang vẽ những hình đầy phẫn uất lên chân tường các tòa nhà, như thể để phá hỏng chúng bằng cuộc nổi dậy im lặng của mình. Người ta bắt đầu thấy chuyện tương tự ở Oulan-Bator, Yeruldelgger tự nhủ. Rồi đột nhiên họ rẽ vào một con hẻm và dừng lại trước một tiệm trà. Yeruldelgger trông thấy chiếc ấm xa mô va qua cửa kính. Khu vực quanh nơi này có vẻ nhộn nhịp hơn chút ít so với những gì họ đã thấy khi chạy xe qua thành phố, và tiệm trà có vẻ là nơi nhiều người lui tới.

“Tôi mời anh uống trà nhé?” Yeruldelgger ngỏ lời.

“Cảm ơn, nhưng việc của tôi là báo cáo với họ ông đi đâu. Tôi không có hứng thú biết nhiều hơn.”

“Anh vẫn ở ngoài này khi tôi ra khỏi tiệm chứ?”

“Không.”

“Thế làm cách nào tôi kiếm được taxi đây?”

“Một chiếc taxi sẽ kiếm ra ông thôi, đừng lo.”

Yeruldelgger nhìn thẳng vào mắt anh ta, không thực sự ngạc nhiên.

Người lái xe chịu đựng ánh mắt của ông đồng thời châm một điếu thuốc nữa.

“Tôi không lo,” cuối cùng Yeruldelgger lên tiếng. “Và nếu anh không muốn chết, hãy thử hút thứ gì khác thứ này đi, trong thứ thuốc cuốn không đầu lọc này có nhiều các tông hơn cỏ khô đấy.”

Người đàn ông nhìn bao thuốc lá Belomorkanal màu xanh lơ và trắng, trên đó có vẽ hình kênh đào chạy từ Bạch Hải tới biển Baltic. Ở đây ai cũng biết rằng đầu lọc giả bằng các tông của loại thuốc lá này mang cái tên tuyên truyền ca ngợi tuyến kênh đào đồ sộ đã được đặt biệt danh là bộ lọc Auschwitz, để tưởng nhớ hai trăm nghìn người đã chết trên công trường khổng lồ đó.

“Quả thực,” người lái xe trả lời, “ông biết quá nhiều để mong sống được đến già.”

Yeruldelgger không tìm cách trả lời anh ta. Ông chờ tới khi thấy chiếc xe khuất hắn ở ngã tư gần nhất rồi mới bước vào tiệm trà.

Thật lạ, nội thất bên trong ấm cúng hơn nhiều so với ông hình dung. Và đông khách. Những công nhân già đã nghỉ hưu vào vai dân thành thị, những người đàn ông vô công rồi nghề ngồi đánh bài, và, đáng ngạc nhiên hơn cả, những thanh niên mặc đồ thể thao đang cải tạo thế giới với điệu bộ của các ca sĩ nhạc rap. Yeruldelgger nhanh chóng nhận ra viên cảnh sát chìm mặc thường phục đang quan sát cả đám khách hàng đáng mến này. Một người đàn ông lớn tuổi mặc lôi thôi với phong thái tự phụ của kẻ biết thừa bàn dân thiên hạ đã biết tỏng ông ta là ai. Hẳn như thế là đủ để nơi này trật tự đúng như nó phải thế để ông ta trải qua tại đây những ngày êm ả không rắc rối.

Yeruldelgger đã nhớ kỹ trong đầu những bức ảnh chụp Ganshü và lập tức nhận ra nhiều khả năng chúng được chụp từ chiếc bàn tay cảnh sát chìm đang ngồi. Ông do dự một chút xem nên hành động ra sao, rồi quyết định để mọi thứ diễn ra tự nhiên và đi về phía quầy nơi chiếc ấm xa mô va ngự trị. Một phụ nữ mặt đỏ au, móng tay nhuộm henné đỏ rực, đeo tạp dề và đội mũ màu xanh lơ như cô phục vụ bánh donut ở Oklahoma, quay mặt ra phía sảnh tiệm như một trọng tài quan sát võ đài của mình. Bà ta quan sát Yeruldelgger lại gần như một nhà vô địch xem xét và đe dọa đối thủ thách đấu.

“Nó hoạt động thật chứ?” ông vừa hỏi vừa chỉ vào cái ấm xa mô va.

“Còn ông, vào tuổi mình ông vẫn còn hoạt động chứ, ông Trung Hoa?”

“Tôi là người Mông cổ,” Yeruldelgger đính chính.

“Tôi đoán thế còn tệ hơn cả người Hoa. Ông muốn gì?”

“Cái ấm này đốt than thật chứ, hay là chạy điện?”

“Cái ấm này thì ích gì chứ? Ở đây nước nhiễm xạ nhiều tới mức tự nóng lên được, ông không biết chuyện đó à?”

Người phụ nữ lập tức quay về phía bàn nơi tay cảnh sát mặc thường phục ngồi và nhướng mày lên.

“Xin lỗi nhé, Dimitri, ông người Hoa này tự kiếm chuyện. Tôi đã buột miệng!”

Người kia đưa tay phác một cử chỉ nhỏ ngỏ ý rằng chuyện đó chẳng có gì nghiêm trọng. Yeruldelgger mỉm cười với người phụ nữ sau quầy.

“Đây là một chiếc ấm Batachev tuyệt xảo chế tác ở Tula bằng đồng vàng. Cái ấm này hẳn phải sản xuất từ cuối thế kỷ mười chín, 1870…”

“Người Tàu giờ cũng biết cả về ấm xa mô va cơ à?”

“Người Hoa đã sáng chế ra hà đồ khi các vị còn chưa học được cách đi săn lấy da thú để che mông đấy.”

“Phải,” người phụ nữ đáp không chút bối rối. “Tôi đoán là hồi đó ở Mông Cổ người ta che mông bằng da thú.”

Yeruldelgger đánh giá cao câu đối đáp sắc sảo của bà ta và quyết định thay đổi chủ đề.

“Tôi biết điều đó vì tôi đã tặng một cái ấm kiểu này cho bố vợ tôi cách đây mấy năm. Tôi đã bỏ ra khá thời gian để chọn nó.”

“Bố vợ ông à? Ông làm tốt đấy. Đám bố chồng bố vợ toàn là những gã khốn lợi dụng con dâu hoặc con rể của bọn họ.”

“Tôi nói về cái ấm xa mô va…”

“Tôi hiểu. Rồi thế nào, ông ấy vẫn yêu quý ông vì món quà đẹp đẽ này chứ, cái ông bố vợ của ông ấy?”

“Tôi chẳng rõ nữa. Tôi đã giết ông ta hồi năm ngoái. Ít nhất thì tôi tin là thế.”

“Trà đen hương cam,” người phụ nữ vừa nói vừa đột ngột chùi hai bàn tay nhỏ mũm mĩm lên cái tạp dề xanh lơ của mình. “Ông cứ ngồi xuống bàn đằng kia. Tôi sẽ mang đến cho ông một cái bánh vatrushka cùng ít bánh pirojki.”

Yeruldelgger ngồi xuống bàn trước những ánh nhìn liếc xéo và đợi hồi lâu. Khi người phụ nữ quay trở lại, bà ta để xuống bàn một tách trà đen to sực nức mùi vỏ cam và cam becgamot, cùng hai chiếc đĩa. Trên chiếc đĩa thứ nhất là chiếc bánh nướng xốp tròn nhỏ nhồi kem đánh và phủ mứt quả. Trên chiếc đĩa còn lại là hai chiếc bánh rán nhỏ làm từ bột nhào cán mỏng, một chiếc nhồi bắp cải và trứng cá tầm, chiếc còn lại nhồi thịt gà xay nhỏ.

“Ăn đi,” bà ta nói, “ông không biết được ai sẽ xơi ông đâu.”

“Nói cho tôi biết xem, bà đã bao giờ thấy thằng bé này chưa?” ông đột ngột hỏi và chìa mấy bức ảnh Ganshü chụp trong tiệm trà ra.

Thêm một lần nữa, ông thấy ngạc nhiên khi bà ta chẳng hề ngạc nhiên. Người phụ nữ chỉ đứng lặng vài giây chăm chăm nhìn ông.

“Vậy ra là ông hả? Được lắm, tới lúc rồi!”

Bà ta quay trở lại sau quầy, mất hút trong khoảng thời gian tìm thứ gì đó bên dưới, rồi quay lại chỗ ông, tay cầm một chiếc phong bì.

“Cầm lấy. Người ta để lại cái này cho ông đấy.”

“Cho tôi ư?”

“Phải. Cho người hỏi thăm tin tức thằng bé. Tôi chẳng bao giờ nghi ngờ rằng nó dành cho một anh ba Tàu.”

Người phụ nữ trở lại sau quầy bar, đồng thời đưa mắt về phía viên cảnh sát mặc thường phục, và Yeruldelgger mở phong bì ra. Trong đó đựng những bức ảnh khác, được chụp trước và sau bức ảnh Saraa đã nhận được, và hai chi tiết lập tức khiến ông chú ý. Thoạt tiên là những chiếc ôtô. Chiếc xe mà Ganshü cùng người đàn ông đi với cậu bé từ đó chui ra trước khi vào tiệm trà và chiếc xe mà một người đàn ông khác đưa Ganshü lên khi cậu nhóc ra khỏi tiệm trà. Có thể nhận diện chúng rõ ràng. Nhà sản xuất, loại xe, thậm chí cả biển kiểm soát. Một chi tiết nữa, đó là người đàn ông đi tiếp cùng Ganshü hoàn toàn lộ mặt, trong khi không thể thấy được khuôn mặt hay bất cứ đặc điểm rõ nét nào của người đàn ông tới cùng cậu nhóc. Điều này quá hiển nhiên nên không thể chỉ là của người chụp, và Yeruldelgger hiểu thông điệp: đừng bận tâm tới việc ai đã cung cấp cho ông manh mối này, mà hãy lần theo nó.

Ông xem lại lần nữa tất cả các bức ảnh rồi xếp chúng trở lại trong phong bì và bình thản nhâm nhi chiếc bánh vatrushka và hai chiếc bánh pirojki. Mọi thứ đang dần sáng tỏ. Ai đó đã đưa ông tới đúng manh mối của Ganshü. Ai đó chờ đợi ông sẽ tới tận Krasnokamensk. Một người biết ông sẽ khai thác đúng cách những bức ảnh Saraa tìm được. Nghĩa là ai đó, theo cách này hay cách khác, biết rõ ông, và không nhầm lẫn về ông. Vấn đề là cần hiểu rõ kẻ này thao túng ông tới mức độ nào và nhằm mục đích gì. Kẻ đó chắc chắn biết rõ điểm khởi đầu mối quan tâm của ông tới Ganshü là cái chết của Colette và chuyện Galtunga mất tích, và ông không thể tảng lờ câu hỏi được đặt ra: thế nếu vụ sát hại Colette chỉ là quyết tâm đưa ông lần theo dấu vết Ganshü thì sao?

Yeruldelgger ra hiệu với người phục vụ rằng ông muốn thanh toán. Trong khi người phụ nữ tìm tiền trả lại trong cái túi đeo ở thắt lưng, ông hỏi bà ta có biết Cyber Planet không.

“Tôi có bản mặt để trưng ra trong thế giới ảo không nhỉ?” người phụ nữ bực bội.

Bà ta hỏi bàn các ca sĩ nhạc rap mặc đồ nhái hàng Adidas và mấy vị khách trẻ cho ông địa chỉ. Ông ghi lại trên phong bì đựng ảnh, cảm ơn mấy cậu chàng nổi loạn mặc đồ rỏm đang làm ra vẻ không trông thấy mình, rồi đứng dậy rời đi.

“Không có tiền boa à?” người phục vụ bực bội.

“Bà đã xoáy của tôi ba trăm rúp so với trên thực đơn rồi,” Yeruldelgger mỉm cười.

“Chết tiệt, giờ thì cả đám người Hoa cũng đọc được chữ cái Cyrilic cơ đấy!” người phụ nữ vừa than thở vừa quay lại quầy.

Ông chạm phải cái lạnh và không khí giá buốt như đâm thấu vào hai bên thái dương ông. Ông phải mất một giây để trấn tĩnh và đưa mắt tìm chiếc taxi giả hiệu đáng lẽ phải chờ mình.

“Cảnh sát trưởng Yeruldelgger?”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.