“Dừng lại!” Oyun đỏ bừng mặt, “anh biết người Mỹ nghe lén tất cả các cuộc điện đàm trên thế giới theo từ khóa không hả?”
“Em tin rằng hũ mật là một từ khóa của NSA[1] sao? Em cho rằng có một nhân viên của Lầu năm góc chuyên trách việc nghe lén những gì liên quan tới từ khóa hũ mật à?”
“Đừng có nhắc đi nhắc lại từ đó! Với lại các từ khóa được nhận diện bằng máy tính!”
“Nhưng máy tính thì có thể hiểu gì về hũ mật bé nhỏ của em chứ?” Gourian bực bội.
“Thêm nữa, với vụ án của Yeruldelgger, cả nhóm tụi em có khả năng bị Ban Đặc vụ nghe lén, anh hình dung ra không?”
“Sao nào? Em nghĩ mấy tên đểu cáng trần như nhộng đeo tai nghe đó sẽ cương lên khi nghĩ đến hũ mật của em à?”
“Gourian, em xin anh, nghiêm túc chút đi! Đợi đã, em tìm thấy một nơi kín đáo hơn…”
Cô chui vào lồng cầu thang vốn không ai sử dụng trong thời kỳ ô nhiễm nặng nhằm bảo vệ phổi.
“Nghe này, nếu anh biết không ai nghe thấy, anh thực sự sẽ dám nói với em mọi điều anh muốn làm với hũ mật của em!”
“Câm đi, Gourian!” Oyun đùa, hết sức thú vị trước sự táo tợn của anh. “Chúng ta có thể gọi lại tối nay để nói về những chuyện kiểu này, nhưng bây giờ thì chúng em đang có cả đống việc. Yeruldelgger đã bị tấn công hôm qua tại Uliastay trong một cuộc điều tra và…”
“Thế hả? Ông ấy bị làm sao?”
“Một cái bẫy, để lấy cắp thứ gì đó của ông ấy, chúng em đoán vậy.”
“Mọi người biết gì rồi?”
“Ông ấy chẳng nói gì hết, nhưng phòng của ông ấy cũng bị lục soát.”
“Còn ông ấy?”
“Bị đánh ngất giữa trời âm ba mươi độ, rất có thể ông ấy đã chết cóng ngoài đó nếu không được một cậu thanh niên giúp đỡ.”
“Một nhân chứng à?”
“Không. Cậu ta đóng cửa hàng ăn mà Yeruldelgger vừa rời khỏi trước đó nửa giờ. Cậu ta không thấy gì cả. Cậu ta chỉ đưa ông ấy tới bệnh viện.”
“Thế ông ấy làm gì ở cái nơi khỉ ho cò gáy đó vậy?”
“Một anh chàng trải qua cả cuộc đời trong cái lỗ trôn giữa thảo nguyên mà hỏi vậy à?”
“Này, nói năng cho cẩn thận nhé, cô em, mấy cái tai thính của Ban Đặc vụ hoặc của NSA có thể nghe thấy em đấy!”
“Thực ra ông ấy điều tra về xác chết trong dãy Otgontenger. Anh hình dung được không, nhân chứng chủ yếu của ông ấy đã tan thành khói trong vụ cháy tại căn lán của người này!”
“…”
“Gourian?”
“…”
“Gourian? Anh vẫn nghe đấy chứ?”
“… Nghe này, Oyun, anh không biết phải nói sao với em, nhất là sau những gì em vừa kể về Yeruldelgger…”
Giọng anh đã thay đổi. Gourian không nói đùa nữa, và Oyun hiểu điều này báo hiệu một tai họa. Cô tự rủa mình vì nghĩ anh có lẽ sắp nói cuộc phiêu lưu của họ kết thúc ở đây. Cô đã sẵn sàng để đón nhận cú sốc kiểu này, và rồi bàng hoàng trước kết quả nhận được khi cuối cùng anh quyết định nói ra.
“Oyun, cả những cái xác của em cũng tan thành khói rồi!”
“Hả!”
“Gã du mục ngu ngốc đó đã thành công trong việc để lửa lan ra khắp nơi. Anh không biết hắn làm chuyện đó thế nào, nhưng mọi thứ đều cháy trụi cả. Anh đoán hắn đã châm lửa vào căn lều, hay có khi vào chính món vodka của hắn, rồi lửa lan ra. Dù sao đi nữa thì mọi thứ cũng đã ra tro. Thậm chí hắn ta còn thành công trong việc làm nổ tung các máy phát và bình xăng dự trữ. Anh xin lỗi, thành thật xin lỗi, nhưng hiện trường của em chỉ còn là cái hố sâu trên băng, Oyun, và giờ thì mấy cái xác đông lạnh của em đã cháy thui cả!”
Oyun sụp đổ. Cô đã mất đi những manh mối quan trọng cùng cơ hội gặp lại Gourian. Sẽ chẳng ai cho phép cô quay trở lại đó sau một thảm họa như vậy.
“Thế còn người du mục đó?”
“Giờ thì đó là cái xác thứ tư của em!”
“Anh phát hiện ra việc này lúc nào vậy?”
“Sáng nay, khi tới đánh thức hắn ta dậy để cùng hắn xử trí mấy cái xác được rã đông.”
“Anh đã chạm vào thứ gì chưa?”
“Không, không chạm vào gì cả.”
“Vậy anh hãy lấy chiếc xe xích quay trở lại đó, vòng quanh hiện trường cách những manh mối chủ yếu còn lại năm mét: những cây cọc cháy đen, các mảnh bạt, các mảnh vỡ… Và ở bốn góc chính, anh hãy trèo lên trên cabin và chụp một bức ảnh tổng thể, rồi gửi qua thư điện tử cho em ngay khi quay về. Được chứ?”
“Thế còn những cái xác?”
“Để nguyên tất cả tại chỗ.”
“Kể cả tay du mục à?”
“Kể cả tay du mục!”
“Nghe này, anh thực sự xin lỗi. Đáng lẽ anh phải làm theo ý em, đúng thế. Đáng lẽ chúng ta phải tự mình trông coi, ôm chặt lấy nhau trong túp lều nhỏ, trong luồng thổi của mấy chiếc máy phát, trần truồng quấn chặt lấy nhau, hai bàn tay anh lần tìm giữa hai đùi em hơi ấm ngọt như mật của…”
“Gourian!”
“Sao! Đừng có nói với anh là đám Ban Đặc vụ mắc dịch của em không bao giờ ngủ nhé! Nhân tiện, anh tự hỏi liệu bọn họ có thủ dâm không, mấy gã có nhiệm vụ nghe lén đủ mọi chuyện dấm dớ trên đời ấy? Chuyện này thật điên rồ với những kẻ tai thính…”
“…”
“Bởi vì nó làm người ta điếc, có vẻ vậy…”
“Gourian, chuyện này không còn thú vị nữa đâu, được chứ? Em cần quay lại với các cuộc điều tra. Em đợi ảnh của anh đấy, đừng có quên!”
“Này, Oyun, anh muốn nói với em…”
“Gì nữa thế?”
“… Bất ngờ! Anh có một tuần phép và mai anh sẽ có mặt ở Oulan-Bator. Thế nào? Ai trong chúng ta phụ trách món mật?”
“Đừng lo tới chuyện đó, với em chỉ cần quết hắc ín từ đầu đến chân anh rồi lăn anh qua đống lông vũ nhồi đệm của em theo đúng kiểu Viễn Tây là đủ rồi[2]. Khi nào đến nơi hãy gọi cho em.”
Oyun ngắt máy rồi đứng trầm ngâm vài giây, một thứ hơi ấm thật dễ chịu lan ra giữa hai đùi cô. Làm thế nào mà anh chàng gần như không quen biết này có thể nói với cô những điều tục tĩu như thế mà không hề làm cô bực mình? Tại sao cô, trái lại, còn có thể thầm hy vọng rằng anh ta dám táo tợn hơn nữa chứ? Chỉ cách đây mấy tháng thôi, chắc hẳn cô đã giết kẻ nào dám đụng chạm tới mình, cho dù là để giúp cô đứng dậy sau cú ngã. Và mới vài ngày trước, hẳn cô đã kề súng vào trán anh chàng Gourian này, người hôm nay đã lấp đầy nơi thầm kín của cô bằng những khao khát dữ dội. Cô cố gắng trấn tĩnh để lấy lại thái độ đậm chất cảnh sát hơn là phụ nữ rồi quay lại phòng điều tra.
Ở giữa thảo nguyên, trong căn phòng làm việc nhỏ tại đồn quân sự, Gourian cũng đã gác ống nghe điện thoại cố định. Anh ta quay sang phía người đàn ông vẫn còn đeo tai nghe trên tai.
“Hoàn hảo!” người đàn ông nói. “Rất thuyết phục. Nhất là cậu…”
❀ ❀ ❀
[1] [^b12]: Viết tắt của từ National Security Agency: Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ.
[2] [^b13]: Thời trước, ở vùng Viễn Tây nước Mỹ từng có hình phạt cho những kẻ lừa đảo bằng cách quết hắc ín lên người rồi lăn qua lông vũ gia cầm.