Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 67 … “Hoặc chết, cái đó tùy thuộc vào cô.

❊ ❊ ❊

Oyun tới chỗ đồn biên phòng từ phía sau. Cô buộc con ngựa vào xác một chiếc máy kéo đã hoen gỉ rồi đi vòng quanh doanh trại để ra lối cửa vào. Cô đặt tay lên nắm cửa, rút súng ra, rồi dùng vai huých cửa để làm Gourian bất ngờ. Hơi nóng ở bên trong làm cô ngộp thở, như thể cô đột nhiên hít phải bụi bông ấm. Thoạt đầu cô chĩa súng về phía căn phòng được dùng làm phòng làm việc và bếp. Khi nhận thấy có tiếng động ở phía đối diện, cô liền quay ngoắt về phía cửa phòng ngủ và Slava đang đứng đó, súng chĩa vào cô, bận bịu hôn lấy hôn để Gourian trần truồng trong khi bàn tay còn lại của anh ta đặt lên thân trên của Gourian. Những ý nghĩ mâu thuẫn lập tức bùng lên trong đầu cô gái trẻ, làm cô mất hết toàn bộ lợi thế gây bất ngờ. Gourian kề sát Slava, quần áo anh ta thành một đống lộn xộn dưới chân. Thân hình Slava cũng đẹp. Săn chắc, cơ bắp giống như cơ thể Gourian. Ánh mắt anh ta đầy thù hận, vừa tàn nhẫn lại vừa đắc thắng. Bàn tay cầm súng của anh ta không hề run rẩy. Vẻ ngạc nhiên và kinh hoàng trong ánh mắt người đàn ông cô từng trần truồng kề bên. Tất cả đột nhiên bùng lên nện thình thịch trong tim Oyun.

Cô không có thời gian chĩa súng lên đủ cao để trở thành mối đe dọa với Slava.

“Thôi nào, quả thực tôi không muốn phải giết cô. Tôi rất thích thú khi chứng kiến sự ngạc nhiên của cô, cô gái tội nghiệp.”

“Hạ súng xuống đi, Oyun,” Gourian nài nỉ.

Slava lập tức làm anh ta im bặt bằng cách lùa lưỡi vào miệng anh ta để hôn trong khi vẫn không rời mắt khỏi Oyun.

“Anh chàng bảnh trai này, cậu ta có lý đấy, cô biết không? Rốt cuộc tôi sẽ giết cô…”

Oyun vẫn chưa thể phản ứng. Cô đưa mắt nhìn chằm chằm vào mắt Gourian và nhận thấy cú sốc của tất cả nỗi kinh hoàng đã thúc đẩy anh ta tới chỗ cầu xin cô. Slava tận dụng cơ hội này để xoay người đối diện với cô đồng thời ẩn người sau lưng Gourian. Y vẫn chĩa súng nhắm vào cô qua vai nhân tình mà y đang vòng một cánh tay ôm quanh bụng.

“Phải đấy, chàng thanh niên đẹp đẽ này là một gã pêđê, cô em tội nghiệp của tôi ạ! Cô em có tin nổi anh ta đã phải hy sinh quên mình tới mức nào khi gồng hết gân sức để cương lên trước của quý thụt vào trong của cô, cũng như cặp vú và đôi mông trẻ con của cô, trong khi tất cả những gì anh ta thích là tình yêu dũng mãnh của đàn ông hay không? Phải vậy không, anh chàng đồng tính đẹp trai của tôi? Hãy nói với cô nàng xem cậu thích thông cô nàng thế nào nào!”

Gourian không trả lời, ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào mắt Oyun như cầu khẩn. Cho anh ta, không phải cho cô. Anh ta đang kinh hoàng với ý nghĩ phải chết.

“Anh xin em đấy, Oyun, anh ta có thể giết em!”

“Tất nhiên là tôi có thể! Ngay cả cậu nữa, tôi cũng có thể giết cậu,” Slava thì thầm vào tai anh ta trong khi ấn nòng súng vào thái dương anh ta.

Oyun thấy thân hình Gourian mềm nhũn ra, miệng anh ta méo mó trong một tràng than vãn dài tục tĩu. Anh ta không còn dựng lên nữa và vãi đái xuống chân hai người họ vì sợ hãi. Slava đẩy anh ta xuống đất trong khi vẫn luôn chĩa súng vào Oyun.

“Đồ khốn bẩn thỉu, hóa ra đây là hình ảnh mày muốn tạo ra về những người đồng tính hả? Lũ gà mái mít ướt vãi đái vì sợ hả? Chúng ta là hai lần đàn ông, Gourian. Hai lần, không hổ thẹn và không hối tiếc.”

Oyun cố gắng trấn tĩnh lại và sắp xếp suy nghĩ trong đầu. Y đẩy Gourian sang bên không phải ngẫu nhiên. Cô vẫn có thể hy vọng làm y bất ngờ khi cả hai gã đàn ông còn đang trên cùng một đường ngắm. Giờ đây cô buộc phải canh chừng cả hai góc. Cần phải trông đợi một trong hai gã phạm sai lầm.

“Được rồi, bây giờ chúng ta làm gì nào?”

“Tôi đã nói với cô rồi, cô hạ súng xuống.”

“Tôi không nói với anh. Gourian, chúng ta làm gì bây giờ?”

“Gourian, chàng gà mái thân mến của tôi, có thể nói là ả đàn bà này còn nhiều chất đàn ông hơn cậu đấy. Nào, trả lời cô ta đi!”

“Oyun, làm theo lời anh ta đi, anh xin em đấy!”

“À!” Slava thở dài giễu cợt, “tôi ghét những gã pêđê hay than vãn rên rỉ này quá! Nếu cậu không phải là tay khá nhất phía Bắc Gobi, tôi sẽ bắn toác cặp mông bắt mắt của cậu để mặc cậu tuôn hết thứ máu tồi tệ ra…”

“Slava, tôi xin anh…”

“Đừng van xin nữa,” Oyun ra lệnh, “hãy giữ lấy chút phẩm giá. Anh không thấy màn quỵ lụy của anh làm hắn dựng lên hả?”

“Đứng thế,” Slava thừa nhận. “Mọi thứ ở anh chàng này làm tôi dựng lên. Tôi phát điên vì cậu ta. Cô không thể hình dung việc đẩy cậu ta vào giữa hai đùi cô làm tôi khổ sở tới mức nào đâu. Tôi đã ghen tức muốn chết vì mỗi cử chỉ âu yếm của hai người. Không một lần nào, cô nghe rõ tôi nói chứ, không một lần nào tôi để yên cho cậu ta, sau khi hai người làm tình với nhau, mà không lập tức tới chơi cậu ta điên cuồng. Cái lỗ hậu bé bỏng kia là của tôi, cô hiểu không hả, mà cô tưởng cậu ta yêu cô phải không? Cậu ta là của tôi, trăm phần trăm.”

“Anh muốn gì?”

“Súng của cô.”

“Cái đó tôi biết rồi, anh nói lại bằng thừa, nhưng sau đó?”

“Sau đó chúng ta nói chuyện, rồi chúng tôi sẽ rời đi.”

“Và tôi ở lại?”

“Phải, cô ở lại.”

“Còn sống?”

“Hoặc chết, cái đó tùy thuộc vào cô.”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.