“Trung Quốc, Mông Cổ, Nga, Ba Lan,” Zarza đếm. “Ông luôn gặp lại bốn nước này…”
Họ đã thu thập tất cả hồ sơ của Công ty Hàng hải Mông Cổ và tỉ mỉ xem xét từng hồ sơ đã hàng giờ nay. Thật tình cờ, toàn bộ phần hồ sơ hành chính và hải quan đều được viết bằng tiếng Pháp. Họ cũng tìm thấy rất nhiều thư tín bằng tiếng Anh, tiếng Đức và tiếng Nga, vài ghi chú bằng tiếng Mông Cổ mà Zarza yêu cầu Gantulga dịch.
“Một vụ làm ăn rõ hay ho,” Soulniz xác nhận. “Rõ như ban ngày là Batgirl thông qua công ty Hàng hải Mông cổ để chuyển về châu Á những món hàng ăn cắp mà bà ta chính thức mua từ những công ty ma do bà ta dựng nên theo nhu cầu.”
“Chắc cậu đã thấy là kể từ năm 2010, tất cả các chuyến hàng của bà ta đều đi Trung Quốc trong khi trước đó thường là tới Nga và Mông Cổ.”
“Kể từ năm 2010 à, ông chắc vậy chứ?” Zarza cắt ngang.
“Phải, tôi đã kiểm tra rồi. Sao vậy, cái này làm thay đổi điều gì sao?”
“Có thể. Cái này trùng khớp với một thứ tôi có trong hồ sơ của đường sắt.”
Zarza kết nối chiếc AirBook của anh vào một trình tìm kiếm và gõ nhanh vài từ khóa: Trung Quốc + Pháp + hàng hóa + tàu hỏa + trực tiếp…
“Đây rồi: năm 2008 Pháp đã khởi động tiếp xúc thương mại ở cấp rất cao để vận hành những chuyến tàu hỏa chở hàng trực tiếp giữa Pháp và Trung Quốc. Vấn đề nằm ở chỗ cần phải đi qua lãnh thổ Nga, nước này đòi mười phần trăm, lấy cớ là những đoàn tàu này sử dụng cơ sở hạ tầng của họ. Song việc này đã được giải quyết. Nước Nga thu được khoản phí quá cảnh đánh trên hàng hóa vận chuyển giữa Pháp và Trung Quốc, cho dù vào lúc này tuyến đường sắt trực tiếp thực sự duy nhất là tuyến đường sắt Ba Lan-Trung Quốc, nhưng vì Ba Lan nằm ở châu Âu, nên như thế cũng chẳng khác gì.”
“Và điều này làm thay đổi cái gì đây?”
“Tôi vẫn chưa biết, nhưng tại sao Batgirl lại thay đổi đích chuyển hàng ăn cắp ngay khi điều này trở nên khả thi?”
“Một thị trường mới chăng?”
“Tôi không tin là vậy. Hoạt động buôn lậu với Trung Quốc được thực hiện chủ yếu theo đường phía Nam. Tất cả các tuyến đường biển, cảng vụ, các đặc khu, những người giàu mới nổi đều nằm ở phía Nam hoặc dọc theo bờ biển. Ở những khu vực đó việc buôn lậu diễn ra bằng nguyên cả tàu hàng. Tại sao lại phải nhọc công tổ chức một đường dây vận chuyển bằng đường sắt qua phía Bắc chứ? Mười hai nghìn kilômét trong hai tuần, ít nhất năm đường biên giới, để vận chuyển một toa tàu chở mỹ phẩm. Tôi cho rằng nhiều khả năng chúng ta đang gặp một hoạt động buôn lậu quy mô nhỏ. Một đường dây buôn lậu địa phương hoạt động trơn tru, sinh lời rất nhiều, và nhiều khả năng không phải với Trung Quốc.”
“Nhưng nếu là cho thị trường Mông Cổ thì thuê toa tàu đi Trung Quốc làm gì?””
“Ai bảo ông là hàng sẽ tới đó?”
“Nếu vậy vì sao không chuyển hàng chính thức tới Mông Cổ? Hàng hóa đều sạch sẽ, được hợp thức hóa bằng các hóa đơn giả từ mấy công ty ma của Batgirl. Tất cả những chuyện vòng vo này chả để làm gì cả.”
“Tôi biết,” Zarza thừa nhận, “nhưng tôi cảm thấy còn điều gì đó chúng ta chưa nắm bắt được trong hoạt động buôn lậu này.”
Cause this is thriller, thriller night, and no one’s gonna save you from the beast about to strike. You know it’s thriller, thriller night, you’re fighting for your life inside a killer, thriller tonight… giọng hát của Michael Jackson được dùng làm nhạc chuông cho điện thoại di động của Soulniz đánh thức Gantulga đang nằm ngủ trên trường kỷ.
“Soulniz. Vâng, đừng ngắt máy, em sẽ chuyển cho anh ấy,” cậu nhóc vừa nói vừa đưa điện thoại cho Zarza. “Là viên cảnh sát bên BAG.”
“Thế nào, cậu đã tìm thấy gì rồi à?”
“Phải, tôi đã xem kỹ hồ sơ vụ MacDo và lần ngược tới một trong các thanh tra dạo đó. Có lúc họ tưởng đã nhận diện được nạn nhân vụ bắt cóc. Ai đó đã đọc được vụ việc trên báo và trình báo rằng một người thuê nhà gốc Á mất tích. Sau khi xác minh, người bị mất tích này chẳng có liên quan gì tới nạn nhân bị bắt cóc ở cửa hàng MacDo. Thấp hơn một cái đầu, nhẹ hơn hai mươi ki lô gam, và có hộ chiếu Trung Quốc. Điểm chung duy nhất: cả người này cùng nộp đơn xin tị nạn chính trị, nhưng cũng chỉ hệt như tất cả đám người Tàu mò sang đây, viên cảnh sát dạo đó đã kết luận như vậy.”
“Vậy tại sao cậu lại kể với tôi chuyện đó?”
“Bởi vì nếu người bị bắt cóc ở cửa hàng MacDo đúng là đã chết ở Mông Cổ sau thời gian bị giam giữ, tôi tự nhủ rất có thể cái xác thứ hai dưới hố khai thác sỏi chính là của người thuê nhà đã mất tích.”
“Và sao nữa?”
“Và ông già trình báo vụ người thuê nhà gốc Á mất tích vẫn sống ở địa chỉ đó.”
“Hay lắm, chúng ta tới đó thôi!” Zarza buột miệng. “Nói cho tôi biết cậu đang ở đâu và tôi tới đón cậu.”
“À, cái này làm tôi ngạc nhiên nhiều đấy. Tôi đang ở trên giường với vợ và cô ấy thì đã nổi cáu rồi vì đồng nghiệp đánh thức chúng tôi. Nói để cậu biết, dù sao cũng đang là hai giờ sáng, Zarza. Đây là giờ mà những người tử tế, kể cả cảnh sát, có quyền được ngủ. Chúng ta sẽ xem xét chuyện này vào ngày mai.”
Anh ta ngắt máy và Zarza ngẩn ra giây lát.
“Đúng là hai giờ sáng rồi hay sao?”
“Ôi chết tiệt!” Soulniz thốt lên. “Cậu có thể ngủ trên trường kỷ nếu muốn. Và ngày mai cậu phải thu xếp cho thằng bé.”
“Thế là sao?”
“Nó không thể cứ thế này mãi, không giấy tờ, không tư cách xã hội, vừa là nghi phạm vừa là đồng phạm. Tất cả các cơ quan công quyền sẽ nhảy xổ vào chúng ta: cảnh sát, các cơ quan phúc lợi xã hội, cơ quan quản lý nhập cư, hải quan, rồi OCRIEST… Thêm nữa, bây giờ khi đã khá hơn, cậu nhóc này có thể nói cho chúng ta biết cậu ta từ đâu tới. Cậu ta chắc hẳn phải có gia đình bên đó, những người lo lắng cho cậu ta. Ngày mai chúng ta cần để cuộc điều tra sang bên một chút và để tâm tới thằng bé.”
“Đồng ý,” Zarza hứa trong khi kéo chăn đắp lên vai Gantulga lúc này đã ngủ lại. “Ngày mai, xin hứa!”
Thật lâu sau đó, linh tính cảnh sát kéo anh tỉnh dậy khỏi giấc ngủ chập chờn trong đó anh chạy theo những đoàn tàu Trung Quốc trên một thảo nguyên không có đường chân trời. Có một ai khác nữa không ngủ. Anh nhỏm dậy để mặc Soulniz ngáy giật cục từng hồi trong phòng ngủ của ông, và thấy Gantulga ngồi dưới đất tựa vào tủ bếp.
“Thế nào, cộng sự, em không ngủ à?” anh ngạc nhiên hỏi bằng tiếng Nga.
Cậu nhóc không trả lời, nhưng Zarza hiểu cậu đang khóc thầm và cố kìm nén những tiếng nức nở. Anh ngồi xổm xuống bên cạnh cậu và xoa tóc cậu. Gantulga lập tức giấu mặt vào giữa hai đầu gối nhô cao.
“Thôi nào, đừng ngại. Khóc sau tất cả những gì em đã phải trải qua cũng là bình thường. Chẳng có gì phải xấu hổ cả. Thêm nữa mọi thứ rồi sẽ đâu vào đấy cả thôi, em sẽ thấy. Ngày mai, anh đã hứa với Daniel là anh sẽ lo cho em. Đợi đã, đừng nhúc nhích…”
Zarza đứng dậy lục tìm từng ngăn tủ bếp một nhờ ánh đèn từ điện thoại di động của mình. Anh tìm thấy một thanh đường táo, vài chiếc bánh quy bơ rắc đường kiểu Asnelles và một gói kẹo caramen với bơ mặn hiệu Bamier. Anh lấy tất cả để lên một cái đĩa rồi quay lại ngồi xuống đất trong bóng tối bên cạnh Gantulga.
“Em ăn đi, đường là thứ tốt nhất để chống lại buồn phiền.”
Cả hai cùng cắn kẹo caramen, và Zarza khiến cậu nhóc mỉm cười nhờ những cú nhai nhồm nhoàm hài hước của anh.
Sau một hồi im lặng, Zarza đánh bạo hỏi một câu và Gantulga bắt đầu khẽ kể bằng thứ tiếng Nga bập bẹ. Việc cậu đã cầm cự ra sao trong chiếc container bằng cách tiết kiệm từng hơi thở, làm tim dịu xuống rồi sau đó nhờ uống nước tiểu của chính mình, vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân và cảm giác kinh tởm như những gì cậu được dạy tại Đệ thất Thiền viện. Rồi những cậu bé khác đã chết khi ngủ thiếp đi để rồi không tỉnh dậy nữa ra sao. Rồi cậu ôm Ganshü trong tay để giúp cậu bé ngủ thiếp đi mà không sợ hãi như thế nào, và rồi cậu đã quyết định cũng sẽ chìm vào giấc ngủ trong khi nghĩ tới những người cậu yêu quý. Zarza lần đầu tiên nghe đến tên của Oyun, của Yeruldelgger, của Solongo, của Saraa và hiểu rằng không nên cắt lời Gantulga để biết những người đó là ai.
Rồi cậu nhóc giải thích với anh nỗi ám ảnh của Ganshü muốn được tới những nơi khác để xem cuộc sống thoải mái là như thế nào. Rồi gã Touva và gã Bouriate ở bên cạnh tượng Phật lớn ngày nào cũng làm thằng bé hoa mắt lên bằng những lời ngon ngọt rằng chỉ cần quyết định là đi được tới nơi đó. Và Ganshü đã quyết định và đi theo chúng như thế nào, còn cậu tới lượt mình cũng tình nguyện đi để tìm lại bạn ra sao. Krasnokamensk, thành phố nơi hai cậu nhóc gặp lại nhau ở bên kia biên giới cùng những cậu bé khác tới từ khắp nơi. Quá trình học việc trộm cắp như những trò chơi ở trường, rồi chuyến tàu hỏa dài tới tận Moscow. Đám người lớn đáng ngờ luôn canh chừng chúng cùng mấy phụ nữ đóng giả là mẹ hay chị gái của chúng. Những cuốn hộ chiếu cùng visa lập tức bị tịch thu. Những người bạn bị bỏ lại trong tay cảnh sát hay sự trừng phạt của những người qua đường ở những chặng dừng chân, nơi người ta ép lũ trẻ phải trộm cắp khéo hơn và nhanh hơn. Hành trình qua Ba Lan, nỗi sợ hãi khi bị kiểm tra, ánh mắt do dự của những người đàn ông có vũ khí, ánh mắt đe dọa của những bà mẹ giả hiệu, và chiếc xe cuối cùng cũng đi qua, rồi chẳng mấy chốc là chuyến tàu sang Pháp rồi, không được thấy Paris, chiếc xe tải nhỏ chờ sẵn và chở chúng đi, lắc lư trong đêm cho tới tận bãi hàng và chiếc container dừng làm chỗ ngủ. Và ngay sáng hôm sau bọn trẻ lại lên chiếc xe tải nhỏ để đi trộm cắp trong những thành phố nhỏ bằng cách lách qua các cửa tầng hầm hoặc ô cửa lật, dưới thanh chắn, qua cửa của những kho hàng. Ngày nào cũng thế, trong khi quanh chúng những con người quá bận rộn bảo vệ hạnh phúc nhỏ nhoi của bản thân không hề ngờ vực và không thấy gì ở chứng ngoài những đứa trẻ người Hoa đi lang thang.
Đột nhiên Gantulga lục trong túi quần lấy ra một vật nhỏ rồi đưa cho Zarza bằng cả hai bàn tay.
“Cái gì thế này?”
“Một hộp đựng thuốc lá. Ở bên nước em người ta luôn tặng thứ gì đó cho bạn bè.”
“Thuốc lá à?”
“Đó là món quà ưa thích của nam giới. Anh cần bốc một nhúm thuốc lá và chia sẻ.”
“Với em à? Ở tuổi mình mà em đã hút thuốc rồi?”
“Thế anh nghĩ sao, em cũng là đàn ông rồi.”
“Nghe này, Gantulga, ở đây người ta tặng kẹo cho các cậu bé. Và thêm nữa, nó không hại cho răng. Anh lấy một nhúm thuốc lá của em để thể hiện tình bạn, nhưng đừng giận anh nếu anh không ngửi nó.”
“Đừng lo. Điều quan trọng là anh nhận thuốc lá.”
Zarza nhìn cậu nhóc mà anh chỉ trông thấy lờ mờ trong cảnh tranh tối tranh sáng. Nếu tất cả những gì cậu kể là đúng, với những gì anh tin chắc cậu đã phải trải qua ở đây, cậu bé này đúng là đã để lại sau lưng mình nhiều cuộc đời.
“Tại sao em lại đi theo Ganshü?” Zarza vừa hỏi vừa cắn một chiếc bánh quy bơ.
“Để bảo vệ nó. Nó là bạn em.”
“Em không thể đâu, cộng sự. Em chẳng có gì phải tự trách mình cả. Và giờ đây cần nghĩ tới việc tìm lại bố mẹ em. Hẳn họ đang vô cùng lo lắng.”
“Em không còn sống với bố mẹ nữa. Em sống cùng những người bạn.”
“Thế thì cần báo cho họ biết là em vẫn khỏe và sẽ được đưa về nước. Em biết cần báo cho ai chứ?”
“Em nghĩ tốt hơn hết nên báo cho Yeruldelgger trước tiên.”
“Tại sao? Yeruldelgger có quan hệ thế nào với em?”
“Chú ấy cũng là cảnh sát giống như anh. Là cảnh sát giỏi nhất của Mông cổ. Em tin chắc chú ấy đang tìm em. Không chừng chú ấy đã ở Pháp rồi cũng nên. Chú ấy rất cừ!”
“Này, vừa phải thôi, cộng sự, không khéo anh sẽ phát ghen đấy!”
“Em xin thề với anh là nếu em kể cho anh biết cuộc điều tra trong đó em đã quen biết chú ấy, anh thậm chí sẽ không muốn tin em đâu.”
“Được lắm, cộng sự, cứ kể đi!” Zarza vừa nói vừa đưa cho cậu nhóc thanh đường táo và bốc từ trong túi áo ra một nắm hạt hướng dương cho chính mình.