Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 14 … họ không thể nào tìm ra đứa bé.

❊ ❊ ❊

“Khỉ thật, tôi không tin nổi nữa!” Billy càu nhàu để người khác làm chứng cho mình. “Tôi bị lạc đường trong cái thành phố mắc dịch ngu ngốc này, mọi người tin nổi không? Tôi đã đi nhầm đường trong thứ sương mù độc hại khiến người ta không thể nhìn xa được đến năm mét và tôi lạc đường! Trong thành phố nơi tôi được sinh ra!”

“Cái đó cho cậu bài học về đi làm bằng ô tô vào những ngày ô nhiễm nặng. Đi bộ người ta sẽ không lạc đường!” Oyun lên tiếng.

“Đi bộ thì toi mất, bà chị ơi! Nếu không bị ai cán bẹp thì chị cũng chết vì ngạt thở. Cứ thử hỏi năm sáu gã zombie tôi đã suýt cán phải khi bọn họ từ trong màn sương mù trồi ra xem. Tôi còn chạy xe lên cả vỉa hè vì chẳng nhìn thấy gì cả!”

Cả nhóm nhỏ cùng phá lên cười khi nhìn Billy ném chùm chìa khóa và áo bu dông của cậu ta xuống cái bàn làm việc nơi cậu ta ngồi chung với hai thanh tra khác.

“Không, thử nhìn xem này!” Billy than thở trong lúc ngắm nhìn cửa sổ đằng sau chỗ ngồi của mình.

Ban của họ tọa lạc trên tầng bốn tòa nhà mới của Sở Cảnh sát tại trung tâm thành phố, song màn sương ô nhiễm dày tới mức không thể thấy gì bên ngoài. Không khí vàng xỉn vì khói bụi cay hắc trở nên giống như bông thủy tinh bám két lấy bên ngoài khung cửa kính. Những người khác đã bật bóng đèn nê ông phía trên bàn làm việc của họ.

“Oulan-Bator à, quên đi! Utaan-Bator, thành phố đặc quánh khói bụi, phải, đó quả là biệt danh hay nhất cho nó.”

“Xem kìa mọi người, Billy đang nổi quạu với mấy hạt bụi.”

“Cứ cười tôi đi, với trung bình hai trăm tám mươi miligam bụi trong một mét khối không khí, các vị cũng sắp bị quá liều rồi đấy. Các vị có biết nồng độ tối đa chấp nhận được theo Tổ chức Y tế Thế giới là bao nhiêu không?”

“Tôi không biết, thấp hơn một nửa à?”

“Thấp hơn mười bốn lần! Ở đây chúng ta phải hít vào gấp mười bốn lần mức tối đa các hạt nhỏ được chấp nhận trên thế giới! Mười phần trăm trường hợp tử vong tại Oulan-Bator có nguyên nhân chỉ đơn giản là vì đã hít thở ngoài trời!”

“Và một trăm phần trăm số trường hợp tử vong trong các hồ sơ của chúng ta hôm nay có nguyên nhân là đã để một con bò Tây Tạng đè lên người!” một thanh tra cắt ngang để kéo Billy trở lại nghề cảnh sát của cậu ta.

“Anh nói về cái gì vậy?”

“Cái đống xác của Oyun…” một thanh tra lên tiếng.

“Và sao?”

“Và Oyun với trái tim xinh xắn của cô ấy…”

Nữ cảnh sát trẻ bẻ quặt tay và ép má kẻ sỗ sàng xuống bàn, thiếu chút nữa khiến khớp vai anh ta trật ra.

“Đừng có pha trò lăng nhăng với chuyện này!” cô gái trẻ rít lên với tất cả mọi người. “Hiểu chứ?”

Tất cả cùng nén cười, còn viên thanh tra sỗ sàng thì vừa ngóc dậy vừa xoa xoa vai.

“Vậy thì, Oyun và đồng nghiệp quân sự địa phương của cô ấy nghĩ rằng con bò Tây Tạng…”

“Con bò cái!” một thanh tra khác chỉnh lại.

“… rằng con bò cái, nghĩa là một con bò cái Tây Tạng hoang dã, chỉ có thể đè bẹp người kỵ sĩ và con ngựa của anh ta khi rơi từ trên trời xuống!”

“Ái chà! Nghe rất chi là Argentina,” Billy thốt lên.

“Argentina?”

“El chino! Anh không biết bộ phim của Sebastian Borensztein à? Viên ngọc của điện ảnh Argentina đấy!”

“Cậu biết gì về điện ảnh Argentina hả? Nó tồn tại thật sao, cái món điện ảnh Argentina của cậu ấy?”

“Cái gì?” Billy phẫn nộ. “Bombón el perro, của Carlos Sorin, anh không biết à? Rồi còn Les Acacias? Ultimo Elvis? El Estudiante? Đừng nói với tôi là anh chưa từng xem Trong đôi mắt nàng nhé. Không ai từng xem Trong đôi mắt nàng, kiệt tác của Campanella, hay sao hả?”

Trước ánh mắt ngơ ngẩn của họ, Billy đành quyết định chấp nhận sự mù tịt của các đồng nghiệp.

“Và bộ phim Argentina của cậu có quan hệ gì với con bò cái của chúng ta chứ?” Oyun hỏi.

“Ồ, chuyện đó à, tuyệt lắm đây. Đó là cảnh đầu tiên của phim. Có nhân vật đó, anh chàng người Hoa, vì câu chuyện bắt đầu ở Trung Quốc dù chẳng có gì liên quan tới phần tiếp theo diễn ra tại Buenos Aires. Vậy là có anh chàng đó, vô cùng rụt rè, đang ở trên bè giữa hồ nước, và sắp sửa cầu hôn một cô gái, một cô nàng người Hoa, cũng đang ở trên bè. Thế rồi, bùm! Một con bò cái rơi từ trên trời xuống đúng chỗ cô nàng kia, đè bẹp và giết chết cô ta tức thì, đồng thời cũng làm chìm luôn cái bè!”

Billy dùng hai tay minh họa luôn cảnh tượng cậu ta mô tả và trông đợi mọi người cùng chia sẻ sự hào hứng của mình, nhưng tất cả lại hoàn toàn im lặng.

“Đó là một cảnh tuyệt vời, xin thề với mọi người đấy, phải xem mới thấy được! Con bò cái. Bùm. Rơi trúng cô nàng! Mọi người không thấy thật kỳ vĩ sao?”

“Và cái đó có thể giúp gì chúng ta trong cuộc điều tra về mấy cái xác chồng đống lên nhau đây? Cậu tin là anh chàng kỵ sĩ du mục kia đang cầu hôn con ngựa của anh ta khi con bò cái rơi xuống đầu họ à?”

Lần này câu giễu cọt của Oyun khơi bùng tràng cười hào hứng của những người khác, và Billy vì thế mà càng thêm mếch lòng.

“Cứ cười đi! Nhưng điều các vị không biết là khi dựng cảnh phim này, Borensztein đã lấy cảm hứng từ một chuyện có thật!”

“Cái gì? Cậu muốn nói là cô nàng Trung Hoa sắp được cầu hôn đã thực sự bị con bò cái từ trên trời rơi xuống trúng người à?”

“Còn tệ hơn thế kia!” Billy đáp, ý thức được rằng cuối cùng anh cũng đã khiến thính giả chú ý. “Vào năm 1997 hay 98 gì đó, một tàu tuần tiễu Nga cứu được mấy ngư dân Nhật ở ngoài biển giữa những mảnh vỡ từ chiếc tàu của họ. Mấy ngư dân này bị thẩm vấn, và họ kể rằng tàu của họ bị chìm vì một con bò cái từ trên trời rơi xuống. Vì người Nga vốn không thích đùa, mà nhà binh Nga thì lại càng không, họ liền tống mấy tay Nhật vào tù vì tin rằng đám này say rượu, chơi ma túy hay là gián điệp gì đó. Ngoại trừ việc ít lâu sau, một chiếc tàu vớt được cái xác nổi lềnh bềnh của con vật móng guốc nọ. Lời giải thích đến từ Bộ Tham mưu không quân Nga, cơ quan này đưa ra lời xin lỗi những người Nhật. Một số quân nhân đã lợi dụng một cuộc diễn tập ở Siberia để bắt trộm mấy con bò cái nhằm cải thiện khẩu phần ăn. Họ đưa lũ bò lên máy bay vận tải, nhưng khi lên tới không trung thì lũ bò phát hoảng và trở nên không thể kiểm soát được. Thế là mấy tay lính quẳng chúng xuống khỏi máy bay, chỉ có điều là ở bên dưới chín nghìn mét lại có các ngư dân Nhật…”

“Cậu nói phét!” một thanh tra lẩm bẩm.

“Đúng là chuyện trời ơi!” một người khác chen vào.

Billy lập tức đến bên máy tính rồi mở trình tìm kiếm: bò cái rơi từ trên trời xuống quân nhân Nga ngư dân Nhật…

“Đây nhé!” anh ta vừa nói vừa xoay màn hình về phía cử tọa. “Bảy trăm tám mươi nghìn kết quả xác nhận câu chuyện của tôi!”

“Dẫu sao cũng vẫn là chuyện trời ơi!” viên thanh tra kia khăng khăng.

“Trời ơi hay không,” Oyun cắt ngang, “đó cũng là cách giải thích hợp lý duy nhất cho câu chuyện của chúng ta. Và nếu con bò rơi từ trên trời xuống, thì chỉ có thể từ một chiếc máy bay.”

“Hoặc một chiếc trực thăng…”

“Hoặc một chiếc trực thăng!”

“Vậy chúng ta tìm kiếm một chiếc trực thăng buôn lậu bò cái Tây Tạng, phải vậy không?”

“Hiện tại chúng ta tìm kiếm bất cứ ai đã đăng ký lịch trình bay qua không phận bên trên hiện trường cho tới một tháng trước khi đống xác được phát hiện ra.”

“Và chúng ta tìm kiếm ở đâu?”

“Theo anh thì ai có máy bay hoặc trực thăng đây? Các công ty hàng không quốc gia và quốc tế, tư hoặc công. Chúng ta bỏ qua những máy bay tư nhân quá nhỏ không thể chở vừa một con bò cái Tây Tạng. Ngược lại, chúng ta sẽ điều tra các công ty đa quốc gia ngoại quốc và các tập đoàn lớn trong nước.”

“Không kiểm tra máy bay quân sự à?”

“Có, có, đương nhiên rồi, cả máy bay quân sự nữa!”

Mọi người do dự trong đôi lúc, rồi cả nhóm giải tán và tản đi thực hiện điều tra. Oyun giữ Billy lại đợi cho tới khi những người khác đi xa.

“Billy, ai điều tra vụ của Yeruldelgger?”

“Cái xác trên núi à?”

“Không, vụ sát hại Colette.”

“À, vụ đó ư? Chẳng ai cả. Ban Đặc vụ cấm bọn tôi. Tôi chỉ có một mối quen trong nhóm phụ trách điều tra vụ đó và đang cố gắng theo dõi vụ này từ xa.”

“Họ đến đâu rồi?”

“Đang lần theo đứa con của Colette. Có vẻ như cô ta có một đứa con, nhưng họ không thể nào tìm ra đứa bé.”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.